Chương 5.
Lãnh tạp vụ(1) Hắn nhạy cảm phát hiện, lúc Thanh Linh thảo trưởng thành thì đồng thời Linh thổ màu đen cũng đã dần dần trở nên hơi ố vàng, tựa như muốn biến thành cùng màu sắc với những tham thạch kia ở trên phù đảo, như bùn vàng tầm thường.
Thanh Linh thảo từ nảy mầm đến mọc ra một phiến lá, hai mảnh lá xanh, cho đến hoàn toàn trọn vẹn cả cây thì chưa đến bốn canh giờ.
Ba cây Thanh Linh thảo ở trên lá có thủy châu nho nhỏ, một cỗ mùi thơm cực kỳ đạm bạc truyền đến, khá giống với mùi hương của thảo dược đông y, lại có chút mùi vị giống như bụi cỏ ướt át trong sương sớm, mà cỗ mùi hương này lại giống mùi hương của Linh dược mà hắn ngửi được ở tông môn trước đây.
Thật sự là khó mà tin nổi! trồng mảnh phục xuống thành ban bao đất lại tro trở Mãi đến của thu khí mới, thì còn khôi đầu dáng so hóa tận hơn vừa khi nãy như đầu này đất vùng không kém không hấp linh rơi bụi với nhiêu, Thạch bị ban đến dấp hầu như qua thì Linh. của quay đó huống Ngọc thân về cực ý thần tạm chú có tình tâm này nghiên Lưu oải, kỳ tới kỹ nhưng lúc trở nghĩ động, không liền hắn uể ý với ý thể nghĩ cứu. nên thổ Chỉ trồng so của Lưu ít tới đi từ nắm không đây đen ố hơi một, lên đã từ cũng trước linh lực nãy vừa Linh, màu là trở ngay vàng đưa trước đã sắc giảm Ngọc cả, với mặt màu nắm rồi Linh thổ sát quan. da đồng gì hắn dưới lông sóng, không tĩnh hơi thẳm xuất, ngươi tử chúng có thâm trắng thúy dẻ Ánh, gợn bình tầm mạo, tia con thường sâu mắt một mi tướng tí không. ra bộ trưởng tự khỏi ba rơi nhổ cách cây Hắn không, rễ đem trên xuống Linh đã thành thổ mảnh ruộng, Linh đem gốc nào tận dường như bên nhiên thảo. tu luyện tĩnh canh Bỏ gần nay Mộc nửa quyết hôm thành pháp ra giờ công Linh hoàn tọa... đệ bảy chút trường xám vào thế bạc hình, bào tuổi có mặc nớt như trên kinh người Nguyên là giống có trẻ môn, Mười mười thân lại ngoại đơn non chút cử ngược màu của Dương chỉ Tông thi tục tuổi tám tử thư sinh. cưới một Bạch ngay đại hoa hắn Lãnh Vũ điểm Nguyên mỹ động- "song trong nhân là" đẹp phòng Đồng, Huyên ngừng người tử thời chúc Nguyệt khiến mộng thúc sắp Dương nhưng vợ tiếc, nuối thời tiên không ta kết lại. nhõm cho thần thì trong lòng, rất thể hao khó lỏng như làm, Ngọc thở một hắn kéo khiến nhẹ vào tới dường gian lắng khi, nhiều Lưu Phủ mệt cũng lo mỏi không tâm trận chống, thả Tiên sau ra xuống tiêu âu phào đỡ có. hai cửa cửa Ngọc lại bình, sổ mở híp quần đứng nhìn minh sơn sổ, đón sáng ra mắt Lưu về rỡ bên phía.. lấy một phòng vào kín mỉ ra linh rồi trong xếp ngừa Hắn cái chóng túi từ hộp ngọc, phí Linh thảo trôi tỉ uổng lực vật đi trữ cũng đậy lại nhanh. thuật thần Anh pháp có đảo tiện kính sĩ trở quảng tay các tuổi Ở, đến tay của số, trở sĩ lực phất hải tu thông loại Nguyên cực tượng sơn thể thành, năm uy lật tu đại thọ, lớn đối trong vô hắn gọi mơ ngàn thành một ngưỡng."này thổ thiên mất đi sẽ lực vàng công phổ biến Linh nghịch hiệu thông hao nào Lẽ của, đen hết thành linh màu đất tiêu?
Nguyên thân lần Linh trong, cấp khỏi thạch Tiên lấy Linh trên Thần một rồi trí nữa, ra vào Tiên sau tiến vật từ Phủ thể lại hơi tốc vừa nãy đặt Linh Linh hắn ở trồng qua, rời bên khối thảo Phủ đem động trở Linh về đó túi trữ thạch đã thổ."
Ngọc nhân trong kiếm chóng tìm, cả nhanh nguyên lòng kinh Lưu. ngăm dần bạch đen nhạt ra chóng này bộ Khối, màu thổ dần thổ bị bị phát nhanh nên, phận lại thạch phai đen thu Linh nhưỡng nhàn hấp màu linh quang lực trở Linh. đẩy Lưu phun, trọc mười trọc cơ thu, chuyển Trên thâm mở tĩnh lối hai giường hai theo khí thật cơ ra vận dọc, đem hành lực thể mở rãi lớn ra ngụm ngồi Thiên công con pháp chân khoanh mạch đó một công trong, lần chậm vận ra đều đường Ngọc Đại, ra đá Chu theo Mộc mắt trong dựa Linh, sau thúy khí của bình pháp quyết thể kinh. tâm nữa ra trực Ngọc những lúc cả, không thành giường tiến Lưu vào nhàng lên nhẹ mỏi việc mệt tất thể xong mộng đỡ hoàn đẹp thở, này tiếp ngã hơn thì hơi thần, một trên chống hắn.
Lưu Ngọc thu công đứng lên, chậm rãi đi ra khỏi nhà gỗ.
Giữa lúc bình minh, trong núi còn có một vài tia sương mù, từ trong sương mù có thể cảm nhận được từng sợi linh khí yếu ớt ẩn giấu bên trong đó.
Bình minh, mặt trời đã chiếu rọi đến vài ngọn cây trong rừng, thỉnh thoảng có thể thấy chim muông trong rừng cây nhảy nhót, làm cho tinh thần người ta chợt cảm thấy thoải mái.
Rời khỏi biệt viện tiến vào ngoại môn, trong nháy mắt thời gian đã trôi qua hai năm, vẫn chưa phát sinh bất kỳ chuyện lớn nào, thời gian giống như nước chảy lặng lặng vững vàng chảy qua trong lúc tu luyện.
Lưu Ngọc rời khỏi Thanh Mộc Phong chuẩn bị đi tới núi Thanh Tuyền, lãnh tạp vụ.
