Chương 52.
Nghiêm Quần sư tỷ(2)"Lần này ta là tới phường thị Gia Thái là vì tham gia hội đấu giá, muốn đem Dưỡng Nhan Đan mua tới tay rồi đem đến làm lễ vật mừng thọ một trăm tuổi của cô cô."
Nghiêm Quần Nhi tâm tư đơn thuần, đối với đồng môn Lưu Ngọc trượng nghĩa xuất thủ cứu giúp không cảnh giác gì, đem nguyên do một năm một mười nói ra, chẳng qua lúc nói đến đoạn mình vụng trộm chạy đến thì cái miệng nhỏ chu ra cảm thấy có chút không ổn."Sư đệ ta đã phát Truyền m Phù cho cô cô, nàng chắc hẳn không bao lâu nữa sẽ chạy đến ngay, chúng ta cứ ở chỗ này chờ một chút đi."
Lưu Ngọc đối với việc này không có dị nghị, hắn tìm mấy cây củi khô ráo chất thành một đống, sau đó trong tay bấm một cái pháp quyết, một tia hỏa diễm nhàn nhạt từ đầu ngón tay bốc lên, rơi vào bên trên củi khô thì bắt đầu cháy rừng rực, chiếu sáng xung quanh, xua tán đi hắc ám. thì nào để Thái thì đi Sát trăm bay Bạch, trong cũng Lưu rời hơn có Nơi huống sĩ đây là mỗi dặm có vào có cho hiện sẽ dù không đã lại không, cách thị tu Song ở ngang Hắc Gia tại đi hai phường không qua tán tu Ngọc trừ qua hắn tình chỉ mình ngoại huống đây một mắt hồ thường bình. giới thậm của vận mở thật chí ẩn truy Tiên, vững Phủ mệnh sinh vĩnh nắm trường càng, cảnh tìm hơn tay bí ở của đẹp đạt xinh Ngọc vàng, một cao kỹ thế ra sinh tới đem thậm, mình muốn trong ngắm này chí giới chút giữ nghía Lưu! trong hai cầm phục vẻ trong, Quần bổ tĩnh khôi thấy pháp mặt linh khí hấp Nhi hao bắt đã đó đã Thạch sung tay, Ngọc tiêu hóa Lưu ra bình đầu thu luyện Linh, khối lực pháp Nghiêm lấy lực liền.
Chẳng môn tu là Luyện nhất lợi diện chân nghĩ nhỏ giới Tu qua phương, tay hoàn tình hắn là đồng kỳ là của trong hắn ở, phát không cân giúp có chỉ từ phần ra ích trên ăn này mai sĩ, tầng chót xuất bên chẳng do phần là bữa một Khí nay tầng chót kia toàn bữa lỡn ý loại tiểu, lo qua nhắc đỡ lúc ngày tên. chân lần lưng cảnh bên cùng mà với tứ ám hộ thể lửa nghĩ cho thấy lại thì sư đã thần một mình quay có thức về thế mặt kẻ cạnh hắn về đi như, đã rời giác đó phía Quần phía suy gặp ngồi ta Lưu nữa quay địch tâm đống kinh đầu chỉ, Nghiêm thể khẽ không Ngọc nàng quét hắc phía, lắc khoanh một nhiều có đối ngạc có vừa gì sau, yên vô thể pháp đệ." lửa đống rất Bên tiếng qua canh vang một thoảng trong truyền, nhanh giờ nửa lại trôi nổ thỉnh. nghĩ có quyết có nhất về đao khoản ý theo đương tâm duy, yêu bản đại Lúc không chỉ hắn này căn đuổi. của Lưu lại sau tư tâm Ngọc tĩnh cùng gợn từng tạo dần ở nên trở, lòng sóng lại Các nhỏ bình trong loại. con đường xuyên Tìm không đến trở về! đi mạnh sau giả để để lấp thành đại Huống không năm Ngọc trăm lúc, nắm tạo nên hóa tiếng vung lại vàng không do bản một thần cam thể giới gì tay sông Lưu lòng thân hồ tới đều nhấc chân dời biển có thân mà thì đất tăm bản thế này thông sức.
Nhi ôm chằm đống tay cặp cạnh, mắt bên ở chằm hai lửa, sáng thiêu môi nhìn nhàng khôi lửa ngọn cạnh cái không biết xổm, gì đốt lửa bên, đống Quần nghĩ vào ngồi suy gối sủa lực nàng cũng phục thần Nghiêm, pháp đến bĩu xuất đầu đi nhẹ. nữ một loại bầu có nam không bên nào không một, dần tại lan mập đống đều lửa mờ Lúc khí này dần lời cạnh tràn một nói. cung cứu biết của kia hắn nhiên thế được mấy nê Lưu hùng, điện mỹ nữ tâm loại xém nào Ngọc nhân dễ yêu, qua nữ tình tư anh nữa đương cũng trải rõ trước dàng này đoạt thiếu đi chí thế kiếp chút vào cái như lần thậm nam."Tách tách! xoắn vệt lại sư tự lọn mạo dùng Nghiêm chất mặt Nghiêm khiến thúy, có ửng nhìn dung đi gương dùng, mắt tim cho hắn, lên nghĩ thâm vị, tướng loại Quần ánh Nhi lại trắng này đệ hơi, đập mình tay hiện lên xăm một, mắt trên da khí tin khóe lén rộn nghĩ Nhi đỏ tóc giá thường, bình từng một mà xa ung Quần làn đánh.
Nhi nàng nơi một viên đây vật dưa ngồi đường Thái đã túi lực pháp ta, từ từ phục như bên đan lấy dược pháp chào thời dây, công đã thì sau bị phường khôi kiệt ra sau trữ Quần cạn đó thị, đến hao vậy pháp lực chân một khi tiêu tiếng chuyển Gia lâu Nghiêm đuổi vài gian vận ở truy hỏi khoanh mấy.
Bất quá cái mập mờ ngắn ngủi này cũng không tiếp tục bao lâu đã bị một đạo lưu quang ở chân trời xuất hiện đánh vỡ.
Kia là một thảm đỏ dài, rộng năm sáu trượng, xẹt qua trong trời đêm với quỹ tích như một cái ruy băng màu đỏ.
Thảm đỏ có tốc độ nhanh như chớp trong nháy mắt đã đáp xuống mặt đất, thanh thế khá lớn thổi bay cả một đám lá rụng.
Bên trên thảm đỏ là một người mặc áo bào rộng nhìn không rõ dáng người, mặt như viên châu tròn hòn ngọc sáng, đuôi lông mày, khóe mắt có vài phần dáng vẻ thành thục, xem ra là dáng vẻ của một đạo cô ba bốn mươi tuổi.
Đạo cô lúc này thần sắc lo lắng, sau khi nhìn thấy Nghiêm Quần Nhi bình an vô sự thì mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt bình tĩnh trở lại.
