Chương 55.
Quay về Tông Môn(1) Nàng lại quay đầu nhìn Lưu Ngọc, sự cưng chiều trong mắt biến mất, nàng ta nghiêm mặt nói: "Lưu sư điệt, kể lại cho ta nghe quá trình đấu đá một chút, ngươi có manh mối về hai gã gây rối không?"
Lưu Ngọc không dám chậm trễ, đem mọi chuyện một chín một mười kể ra chi tiết, danh hào Hắc Bạch Song Sát cùng với tướng mạo đặc thù của từng người cũng miêu tả một lần, xen lẫn trong đó còn căm thù tức giận mắng hai người kia không ít, kiên quyết đứng trên lập trường bên người mình, đối với chuyện hắn có thể đánh qua lại với hai người Luyện Khí hậu kỳ, hắn chỉ tóm tắt sơ lược.
Nghiêm Hồng Ngọc gật đầu, trong mắt lộ ra ánh sáng lạnh, thần thức nàng vừa đảo qua, đem một luồng vải hút vào trong tay, lạnh lùng nói: "Có những manh mối này cũng đủ rồi, bọn họ trốn không được bao lâu."
Lưu Ngọc liếc mắt liền nhận ra vật này là gì, đây chính là mảnh vải mà tên đại hán Hắc Bào sử dụng bí thuật mà làm nổ tung y phục của hắn ta còn để lại, nghĩ đến những loại bí thuật dựa vào khí tức phong tỏa vị trí của tu sĩ được nhắc tới trong "Ma tu yếu lược", trong lòng hắn rùng mình, hắn quyết định sau này sẽ luôn chú ý những thứ làm ô nhiễm hơi thở của hắn. thì phải nói nhiên sư đó thúc, lên Lưu cho:"cũng nhờ đường đi Lưu môn nhìn đoạn điệt một, trở đây cũng thoáng qua đi, Ngọc quay vậy ngươi thản Sau về tông sư. ba phía tình là hiện vị cảnh hành lần nhanh về, này hắn ba xung ngừng cảnh phi gấp kiếm quanh hơn dưới sư tốc có Ngọc bốn thúc đây phía trên không vật, lùi Hồng ngự Nhìn độ người còn phải hơn nữa sau chở phát.""thúc sư Đa tạ. phải không mộng Ngọc phòng cần là trốn tu Luyện muốn ngoài tránh họ bắt về Bạch đã dài chính được ý để lắm lo gái người cũng mang ra khi tiên đêm cũng, muốn người phải nóng Nghiêm thì môn Hồng này, kỳ chạy trước Sát tông hai Hắc đầu vội hai người lắng tìm Nếu gì xảy được lại, khỏi đuổi hai sĩ Khí chuyện không cháu mối Song. quanh khí bay mặt thảm xung tới hành phi vòng khi hiện, màu pháp bảo một liền bốn ngăn trước Sau cuồng đỏ đầu cản hộ, một trận bắt nhạt xông phong đỏ màu phía đang lên. không tu thoát sợ trong sợ tay dù Cơ Khí kỳ đều bình, chạy hắn Trúc những tu thường kỳ sĩ Luyện thể sĩ rằng từ Mặc nhưng không. độ tu có lực Nguyên trên dừng hình được nhắc này đối, ảnh mức gì tầm hành khoảng sĩ sắp đường là Cứ pháp kỳ Dương có đáng phi pháp căn đã không, như Tông chừng hai ở mắt xuất hao không tiêu canh bản trong, hiện giờ Cơ lực phục Trúc với khôi vậy lại tới. một hổng nhỏ đi hồ ra nhanh biến thu màu đó ngọn thường nơi tay, hành đó trượng đồng lỗ nàng nửa dừng, pháp núi pháp ba kia thì thảm khoảng trong trên lại đỏ lỗ hổng qua, khoảng dài quyết khắc chóng ta không tách lại trên một sau Sau lâu liền thông một bay phi đổi trận. lên đó Nghiêm ta sau, như ba Nàng nhảy bay kia lên vậy đỏ nghĩ màu khiển cao kéo trượng khoảng thảm, bay khí điều Quần pháp Nhi. sát quan gần Trúc sĩ Lưu sát Cơ ở cơ kỳ quan hội nên Khó ở tỉ Ngọc tu có mỉ. màu khiển màu Nghiêm đỏ lên thảm đều Sau một, cái pháp ba quyết bấm nhanh cao trên bay thảm đỏ pháp Ngọc một người khí bay bay khi chóng tay lên điều Hồng." khách Ngọc gia nhẹ không tiếng, Ngự khí cũng Phong lên, bay cung nhàng có tăng lên kính thảm màu Lưu đỏ thuật nhảy. rầy đỏ lễ Lưu, liền cáo nói nhờ Nghiêm vậy có màu Hồng không bay, một đoạn hai lễ thúc phía, đạp về thái Ngọc sư thúc chút vừa nữa phong sư Ngọc xuống điệt liền khom quấy, Đa xuống Ngọc:"phép tạ đi một thi nhảy cho ý hào Hồng thảm sau, khi hiểu xin hướng hiệp ta lui, sư chân cái lưng nhảy. kết lệch trong chênh giới giữa âm vượt cho các khoảng Đại khó Quả Lưu nhiên thể ra cách, có luận Ngọc cảnh có sự đều lòng qua thầm. phận tông vệ rãi lấy ra đổi đợi phát lệnh Ngọc dừng môn khi, sắc ở mặt trước Thảm pháp thân tiến bạch đỏ đạo trận trước, đại bay lại chờ bảo Hồng bài quang trận không một chậm, vào Nghiêm màu ra."
Hắn nói xong lấy Cự Mộc kiếm ra, khẽ động pháp quyết nhanh chóng biến lớn, điểm mũi chân một cái nhảy lên trên, chuẩn bị rời đi."Lưu sư đệ, hôm nay đa tạ đã cứu giúp, sư tỷ ghi nhớ trong lòng, chúng ta sau này sẽ gặp lại!"
Nghiêm Quần Nhi thấy Lưu Ngọc không giống những sư huynh đệ trước kia luôn lấy lòng nàng ta bằng mọi cách, trong khoảng thời gian này hai người gặp nhau cũng không chủ động nói với nàng ta mấy câu, dường như hiểu ra gì đó, dung nhan tuyết trắng tinh xảo trên mặt khó nén có chút mất mác.
Nhưng mà nhìn thấy Lưu Ngọc muốn rời đi, trong lòng nàng ta càng không muốn, lấy hết dũng khí dùng thanh âm ôn nhu chủ động hướng về phía bóng lưng kia lớn tiếng nói.
Cuối cùng Lưu Ngọc cũng không trả lời thanh âm dịu dàng đó, lúc này hắn chỉ một lòng chạy theo chân lý, không có ý định phí thời gian vào tình yêu nam nữ vô ích.
