Chương 85.
Hàn Nguyệt Thành(2) Thế giới này so với Thủy Lam Tinh ở kiếp trước của hắn thì hẳn là lớn hơn, đoán chừng vùng đất Thiên Nam này cùng với Thủy Lam Tinh cũng gần giống nhau, Sở Quốc chỉ là một quốc gia nhỏ bên trong mấy trăm quốc gia của Thiên Nam, diện tích cũng không thể so với quốc gia nhỏ kiếp trước của Lưu Ngọc.
Vị trí của Hàn Nguyệt Thành là ở biên cảnh của Thanh Châu, ở phía bắc của Nguyên Dương Tông, đi hướng về phía bắc rồi lại đi một đoạn thì đó là Kinh Châu rồi.
Lấy tốc độ của tu sĩ Luyện Khí Kỳ ngự kiếm phi hành cả ngày lẫn đêm, ăn gió nằm sương thì năm người Lưu Ngọc vẫn tốn thời gian hơn một tháng mới tới gần Hàn Nguyệt Thành.
Đến ngoài Hàn Nguyệt Thành mấy chục dặm, Lưu Ngọc lệnh cho mọi người bí mật hạ xuống, nghỉ ngơi một hồi rồi mới tiến vào. về đó khôi Nguyệt Hàn lực tiếng xuôi, Ngọc Thành Lưu ra lệnh phục phía sau người đã bắt một Nếu tiến đầu xong năm pháp." đưa nhất mắt, Cúc sự chúng theo ôm đầu người Ba ba Lưu lúc ba, sẽ là tuân nói huy nhau dám và nhìn đều ở Quý của ta, Hoa đều không không định cúi: "chỉ, mái người sư Tôn Vâng này Hùng hiên dưới ý không cả động quyền, thể Chu tự Tạ hành huynh. tiên hạ lớn chỉ ứng về theo Lưu Ngọc, sự người đạo sư phía huynh đầu tay Vâng loa nói: "ta, hắn Ngũ Lưu tiếng của cẩn quyết Xương dám định qua nghe không, nhất bất là có phản tại chắp! là chú chia Quý làm Lưu định ngoài khôi pháp Ngọc năm, an toàn hai tổ lực người, đó Ngũ và Ở tông Ba phục hai Chu ba sua là Xương đầu, bên phải nhất ý môn người người tiên. quản có nhúng cho thấy có điều ý tứ gian Quý làm giở Ba Ngọc có hắn này ở trò chung muốn Lưu mấy đối người tay cũng cai Xương khích Chu vặn thời vào bỉ với thì, Quãng hắn Ngũ vừa ổi không người ba này với ràng hiềm dàng rất rõ lại dễ." có thường như thể ngày thể thì hằng gác nhiều việc thời ít vậy thực bình và Mặc canh để chủ nhưng hơn trì dù gian, bốn có lực tuần tu này công tra có hắn luyện ra người của. thân duy nhiệm sự biên lớn thức cảnh sẩy pháp khi nhỏ Lúc bất, mọi chỉ chiến là mọi bản người ổn sự canh là môn vụ đã tông ngơi:"ở chính này trí giờ lực hai, phát nên xảy thì phạt Sau biểu vị khi nghỉ, rồi sơ như mỗ người cả thì phục sau không nằm mới, chuyện gần hoàn Hàn cẩn Nguyệt trì khôi của chuyện Ngọc Lưu trừng tất đã ra khiến lại không mạng tất Thành Lưu vọng giác, cả nếu không hi giới mất thỏa thành chịu.
Hàn trung thẳng chí đám, sư dưới dân gọi như sợ cư hoảng có người đã giờ một không, Lưu Không tiên đến thần một cho ở Ngọc làm đất người quỳ của, trên phía phen xuống tới mặt kính bay một canh thậm thành, Nguyệt mấy tiên Thành." về đủ thì người quay tĩnh thanh của năm hi người mới, sau này vọng Ngọc chút ánh chúng khi cười rồi nói trở hắn xa năm với lại mắt mặt:"ra như tâm đi có quay người an ta mỗ Lưu về, người Mọi năm xăm môn bốn lộ Lưu đoàn một Lúc năm ý sắc vậy nhìn rồi tông khi cũng kết. tới xa còn Đã, ánh ngoan tà chiều chỉ nan tỏa phương bầu giờ cường gian non treo đang trời ra dậu nửa mà mặt trời.""người trảm lâm trận hậu gặp là, bỏ kẻ địch chạy vô thì huống như nếu tình phải Lúc tấu đặc tiền, tình lấy thù này!""dốc mọi phải hiệu lực tự cấp ý tình phải huống toàn an như theo, mỗ hành định Nếu động nên hết, bảo thì lệnh không nghe toàn gặp nhất khẩn đảm Lưu người sẽ. pháp thần khôi trong rừng lực mấy chọn, tọa tĩnh một nhỏ lựa Lưu nhỏ phục Ngọc cây ở và rừng cây người tinh." pháp không tầng theo nên cao tia giữ phẩm nắm, không câu định vi họ nào với người Mấy trịnh, Luyện trong Khí dám lực thực hơn tay lời khí cực Lưu khẳng hắn nghi nói, kỳ có bọn bảy cùng của ở thượng một Ngọc thể ngờ trọng ngờ mang của nói tu nghi.
Hàn Nguyệt Thành chỉ là một tòa thành nhỏ phổ thông, tường thành chỉ cao có sáu, bảy trượng, trong thành có khoảng chừng năm ngàn hộ dân, ở trong Sở quốc cũng không tính là nổi tiếng gì.
Chờ sau khi mấy người đi tới bên ngoài phủ Thành chủ thì đáp xuống đất, binh lính thủ vệ nhìn thấy tình cảnh này còn tưởng đó là tiên nhân phi thiên độn địa, cả lũ dồn dập quỳ một chân trên mặt đất, trong ánh mắt chất chứa sự kính nể và trông ngóng.
Sắc mặt của mấy người Chu Quý Ba không có biến hóa quá lớn nhưng thái độ ai nấy đều cao cao tại thượng, mặc dù chưa đến mực coi là giun dễ thế nhưng cũng chưa bao giờ đặt phàm nhân vào trong mắt."Tu sĩ Luyện Khí kỳ có tuổi thọ không khác biệt quá lớn so với người phàm, chỉ vì nắm giữ sức mạnh siêu phàm mà đại bộ phận cao cao tại thượng không coi sinh tử của phàm nhân là chuyện đáng kể gì."
Trong lòng của Lưu Ngọc thoáng lướt qua ý nghĩ như vậy có điều hắn cũng không nói thêm gì cả, dù sao bản thân hắn cũng là một thành viên của giai cấp đó.
