Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiên Phủ Trường Sinh

Chương 86: Hồng nhan bạch cốt




Chương 86.

Hồng nhan bạch cốt(1) Lúc này sắc trời đã tối, hơn nữa cả một tháng nay đi cả ngày lẫn đêm khiến cho bất kể là ai cũng cảm thấy thân thể và tinh thần cực kỳ mỏi mệt, quả thực không thích hợp để đi suốt đêm hoàn thành giao nhận nhiệm vụ, dù sao thì đao khi được mài sắc sẽ giảm bớt công sức khi đốn củi.

Lưu Ngọc cũng tán thành chuyện này, mặc dù cả người từ thân thể đến tinh thần đều mệt mỏi rất muốn để Sài Văn Chính sắp xếp phòng ốc để ngủ một giấc ngay nhưng cùng là đệ tử nội môn hơn nữa lại là lúc quan trọng để giao nhận nhiệm vụ, chút mặt mũi này vẫn phải cho Tô Định để tránh cho việc ngày càng trở nên rắc rối."Vậy thì cứ theo như Tô sư huynh an bài, mấy người chúng ta vừa vặn cũng đang đói bụng, hay là vừa dùng bữa vừa nói chuyện đi!"

Lưu Ngọc gật đầu lên tiếng nói, sau khi nói xong thì hướng về phía cái bàn lớn ở đại sảnh vừa mới kê xong mà ngồi xuống. là vài đứng thân có thành một ngợi thể ở chót cười ghế đầu tìm cơ Chính Văn Sài, khen ngồi người cũng của thỉnh câu thời ké chỉ. nữa không liễm không vẫn, cuối môn cảm coi như kiêng trụi là Hai thỉnh chỉ mắt Tạ kị người hướng vẫn thu ánh nhưng của, nghía về cùng Hoa Ba ít một chút trần Hùng, là thoảng vậy còn cũng ngắm bên nhận Chu kia Quý đồng như. cười thon người thể mấy phía không đỏ thấy mắt mà thể vệt cơ đậy vũ chỗ, hồng bạc một hoàn đơn ánh thân Ngọc chặt ra tình toàn nổi đám thể bên có mê hồ lộ trên trong, nữ lấy hoặc dán phóng nở tới được eo mỏng nhìn thể bật nụ rồi phong che lắc mơ Lụa Lưu về."ngượng" bị lúng tiếng Xương tỉnh táo rồi ánh hồi Hừ lạnh, nụ thu cùng nhất nở vô, ta cho làm tức túng lập ngùng cười hừ hắn này Ngũ mắt thời." nhân toàn sẽ tới đều dung yêu chót, hạ sắp đầu cho đại nhân nhân tú:"đại ứng Thành vàng có nhân chủ xử gì má nói tì, mạo nghe thanh gò hầu đáp tì đều bộ đỏ lên Nữ cầu thì Là, nô nô trí cúi vội xếp đại dù. cho chỉ ham của gì Suy không cùng chút là cũng luyện lưỡi muốn có miệng ích tu với. qua một gắp mấy môn đó rượu Ngọc, dừng Lưu động chén hắn thức cùng không lại ẩm rồi, lướt với lại thưởng đồng nữa ăn thức đối đũa sau vị chỉ chút. số dò vài đều là xung dong Thu này với hạng Nhi ở tử gian một có nữ hắn, hỏi với Thủy thì bao chẳng trở đối hơn đối mà quang Giang dẫn đi hấp nhất, bất tục thông kể phong quanh so Định tin dời nhiêu Nghiêm huống mấy Lưu lần hiểm này chuyện ở những Quần hắn đang hay chỉ chi xúc xa phấn đã nhìn gần sức, về này tầm với Tô Ngọc tình là tiếp thế mắt phía. hầm người hập bàn lên dài cạnh phòng bưng ngon chuyển món rượu mỉ xếp này bên kẻ đang, lục Lúc nóng hình phủ bốc tác sẵn dục nặc nhân nồng ăn còn Thành hơi hương, chế sớm các chủ thức rót bàn ra, rượu đã một bầu tràn đã lên sắp tục đã hạ, từng tỉ khách cái bày ăn được ngập. đi sau thì Ngọc vào Lưu phòng nhân phòng cửa mấy đó đuổi đẩy hạ cửa Đến trước. nói Ngươi gì Lưu thì của Ngọc mỗ vậy: "Lưu trong mày ở, cau người nào làm thấy phòng khẽ là? hơn nhiệt dần linh náo không nên trên đình khí thời Trong bàn lúc bầu trở ăn nhất cũng uống. mạo Dung qua trắng đẹp lột nữa xương một bộ chăng cũng thịt là da hết xinh đi chẳng chỉ. hạ người mấy ngơi hiểu tiên, phòng nhỏ được mấy đi trước đường khi sư trôi hội nhân hắn đưa nhân đã để đến nhanh gian biết, để rất qua Chính chuẩn sau rất giải đại vị Văn Thời tán nhọc mệt yến nghỉ Sài cũng bị chuyện. nàng lên an ta thì tú mạo đứng bất Chỉ thấy mép nữ ở một nhân, có ngồi vào vội vàng người giường dung lễ thanh hành thấy đi đang. trong Hoa Ngũ rồi lạnh Chu, dục chằm và bên xấu lại trêu ở một ba toát hừ ánh người nhìn một mắt, trần chớp Tạ Quý lại Hùng mắt chằm thôi, tiếng Trái nữ không Ba vọng Tôn vũ Xương ra Cúc trụi đám hổ không. dáng tay tiến cái diễm lệ đuôi gái một nhau nhan vào nối rượu dặn người sắc hầu Văn nữ mỏng, hắn dấp vũ Sài tí vỗ ngon, sau một đó lụa mấy mang một Chính trên rót đoàn vào vài dò cho có người đi."

Thanh âm của nàng nhỏ như muỗi kêu, càng nói càng nhỏ, nếu không phải là người tu tiên tai thính mắt tinh thì e là Lưu Ngọc không thể nghe thấy được.

Lưu Ngọc cau mày nghe ra ý tứ ẩn trong lời nói, hắn nói: "Ngươi đi ra ngoài đi, Lưu mỗ không cần ngươi hầu hạ."

Nghe được lời này, trong mắt nữ nhân kia thoáng lướt qua một tia bối rối, vội vàng nói: "Đại nhân không được đâu, thân thể của nô tì vẫn sạch sẽ, là tấm thân xử nữ, nếu như cứ đi ra ngoài như vậy thì sẽ bị Thành chủ trách phạt!""Lập tức cút ra ngoài cho ta, bằng không đừng nên trách Lưu mỗ lòng dạ độc ác!"

Lưu Ngọc mặc kệ nữ nhân không có chút quan hệ nào với hắn này có hoàn thành nhiệm vụ hay không, nàng sẽ bị xử trí như thế nào, hắn cau mày nói lời nói mang theo lãnh ý.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.