Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiêu Dao Tiểu Đô Đốc

Chương 85: A miêu a cẩu




Nghi Xuân uyển là nơi du xuân cảnh sắc tuyệt đẹp ở gần Biện Kinh, xung quanh cũng có nhà giàu thế lực mua đất xây biệt phủ, mùa xuân dùng để ngắm cảnh, ngày hè dùng để nghỉ mát, thỉnh thoảng cũng có những buổi thi hội văn chương được tổ chức ở đây.

Lâm gia lão gia giữ chức Lại Bộ Thị Lang, là quan lớn chính tam phẩm, phụ trách các công việc về bổ nhiệm, khảo khóa, thăng giáng, ban tước, điều động quan văn, có thể nói là người có quyền lực lớn trong tay, ở khu vực này cũng có một biệt phủ.

Xung quanh Nghi Xuân Uyển vắng vẻ thanh tĩnh, vì sự yên tĩnh mà các biệt phủ cách nhau khá xa, trời mưa to thì không có ai đến đây vui chơi, trừ một vài người hầu canh gác trong vườn, phần lớn đều tối tăm.

Lúc này, bên ngoài Lâm gia phủ đệ, xe ngựa dừng ở cổng, trên xe treo đèn lồng, những hộ vệ trẻ tuổi ôm đao im lặng chờ đợi, thỉnh thoảng lại nhếch mép nhìn về phía sau xe, ánh mắt lộ ra vẻ trêu tức.

Biệt phủ đã được thu dọn xong, hai ngày nay hậu viện đã được sửa thành các gian phòng, thêm giường chiếu và một số nữ tỳ hầu hạ, cùng với một bà lão chuyên nấu ăn.

Chỉ cần công tử không thay đổi hứng thú thì vài năm này có thể coi là ăn mặc không lo.

Nghĩ đến lát nữa có chuyện hay để xem, đám hộ vệ có chút nôn nóng không chờ được, nhưng nữ nhân của công tử thì bọn họ không dám đụng vào, tên thư sinh kia chính là bài học nhãn tiền.

Nước Đông Kinh rất sâu, ai có thể đắc tội, ai không được đụng tới, cần phải phân biệt rõ ràng.

Lộp bộp---- Mưa lớn rơi trên mui xe, tiếng mưa lộp độp đánh thức Tô Hương Ngưng.

Trong xe trống trải, ánh mắt nàng mê man một lúc, mới phát hiện tay chân mình bị trói chặt, miệng cũng bị nhét khăn."Ô ô ---- " Sau khi kịp phản ứng, nàng lo lắng vặn vẹo mấy lần, ngoài cửa sổ xe, dưới cổng có treo đèn lồng, chữ 'Lâm' cho nàng biết vị trí hiện tại.

Nàng đã từng tới đây, là tư trạch của Lâm gia."Tiết kiệm chút sức lực, lát nữa còn có thời gian cho ngươi dày vò."

Giọng nam truyền đến, ở ngay bên ngoài mành xe, trong giọng nói không còn che giấu sự lạnh nhạt và trêu tức.

Mặt Tô Hương Ngưng trắng bệch gần như ngất xỉu.

Thân như lục bình không nơi nương tựa, một kỹ nữ lầu xanh, không gia đình không người thân, bị trói đi thì sẽ rơi vào kết cục thế nào, nàng không cần nghĩ cũng biết.

Cộp.. cộp.. cộp..

Tiếng bước chân vang lên."Công tử, bên ngài...""Đã sắp xếp ổn thỏa, đi thôi."

Xe ngựa hơi trũng xuống, tiếng bánh xe lăn bánh.

Tô Hương Ngưng giãy dụa lùi về sau, cho đến khi lưng tựa vào góc xe, trong con ngươi tràn ngập hoảng sợ và e ngại, nước mắt lưng tròng, ngay cả hô hấp cũng hỗn loạn, tuyệt vọng tràn ngập trong tim.

Công tử nhà đại quan triều đình, giết một vài người cũng chỉ là chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, chỉ cần không làm quá rõ ràng thì căn bản không ai dám truy cứu.

Nàng rơi vào tay bọn người này thì căn bản không có ai giúp đỡ nàng.

Màn xe bị vén lên.

Lâm Phong Dương mặt mày u ám tiến vào trong xe ngựa, nhìn nữ tử đang run rẩy, đưa tay ra."Ô ô —— " Tô Hương Ngưng nghẹn ngào, điên cuồng quay đầu muốn tránh né, vạt áo ướt đẫm nước mắt che đi gương mặt, trốn ở góc xe toàn thân run rẩy."Ngươi tự tìm."

Giọng Lâm Phong Dương lạnh như băng, cởi bỏ khăn bịt miệng nàng ra, lộ ra nụ cười quỷ dị: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bản công tử đối với ngươi có chỗ nào không tốt sao?

Đồ tiện nhân kia, thật coi ta là một tiểu tốt muốn sai khiến là được sao?"

Tô Hương Ngưng nức nở gấp gáp, khó thở, nghiêng mặt dán vào xe, không dám nhìn cặp mắt kia."Ha ha ha...

Bây giờ mới sợ?"

Lâm Phong Dương ngồi xổm trước mặt nàng, muốn đưa tay nắm lấy bắp chân nhỏ nhắn, khiến Tô Hương Ngưng giật mình rụt người lại, tiếng 'ô ô' không ngừng vang lên."Tài tử?

Có làm được cái gì?

Sớm biết hôm nay...""Ta..

Ta thích ngươi...""Sao lúc trước còn như thế..."

Lâm Phong Dương sững sờ, ngơ ngác thoáng qua, cau mày nói: "Ngươi nói cái gì?"

Tô Hương Ngưng tựa vào xe run lẩy bẩy, cố gắng đè xuống sự hoảng loạn trong lòng.

Nàng ở trà lâu hai năm, biết làm sao để giao tiếp với nam nhân, lúc này rơi vào cảnh tuyệt vọng, cũng chỉ có thể cố gắng gắng gượng chống đỡ: "Ta...

Ta vẫn luôn thích ngươi...

Ta cùng họ Tô không có quan hệ...

Ngươi đừng như vậy..."" ..."

Lâm Phong Dương trầm mặc hồi lâu, nhìn nữ tử run rẩy trước mặt, giơ tay lên lơ lửng giữa không trung."Ta..

Ta ở trà lâu lúc đó đã thích công tử rồi...

Chỉ là... thân phận thấp hèn không xứng với công tử...

Sợ..

Sợ vào Lâm gia chịu ủy khuất...

Xin lỗi..

Ta..

Ta..

Ô ô..."

Uất ức là thật, nước mắt tuôn rơi đầy mặt, khó giấu nổi sự bất lực trong hai con ngươi.

Người hộ vệ bên ngoài xe quay đầu lại, sờ lên cằm, có chút khó xử.

Người đã bị trói rồi, nói gì cũng muộn.

Lâm Phong Dương ngồi xổm xuống đất, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, thật lâu không nói một lời."Ngươi là con trai của thị lang...

Tương lai là rường cột của đất nước...

Đừng nên..

Vì một tiện nhân như ta mà nhất thời xúc động...

Với lại..

Tô công tử không có quan hệ gì với ta...

Hắn là thương nhân, vì đấu tiền với Vương Duệ nên mới thưởng cho ta...

Thật sự không có quan hệ gì với ta...""Ngươi..."

Mặt Lâm Phong Dương cứng đờ, nắm chặt tay, đuôi lông mày cau lại.

Tô Hương Ngưng thấy có hiệu quả, vẻ mặt càng ủy khuất hơn, nhỏ giọng nói: "Ngươi..

Ngươi là người tốt, đừng ra tay với người vô tội...

Ngươi không muốn hủy hoại danh tiếng của mình..."

Sắc mặt Lâm Phong Dương âm trầm, không nói gì.

Tô Hương Ngưng nhìn thấy nét mặt hắn, toàn thân run lên, lo lắng hỏi: "Ngươi..

Ngươi vậy mà lại thật sự xuống tay với Tô công tử!"

Náo loạn nãy giờ, rốt cuộc cũng lộ ra.

Lâm Phong Dương nghe vậy sắc mặt giận dữ, ngẩng đầu lên gầm: "Lúc như này, ngươi còn quan tâm đến tên thư sinh kia sao?""Ta.."

Tô Hương Ngưng dựa vào góc tường, nắm chặt bàn tay, lại không nói ra lời.

Lâm Phong Dương cười dữ tợn: "Ta đặc biệt chuẩn bị cho các ngươi một món quà lớn, chẳng phải ngươi thích hắn sao?

Chờ lát nữa ta lại muốn xem là ngươi thích hắn hơn, hay là hắn thích ngươi hơn.""Ngươi..

Ngươi thả Tô công tử ra...

Vĩnh Yên công chúa..

Công chúa và Tô công tử giao tình rất sâu..""Hừ ---- " Lâm Phong Dương cười nham hiểm, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngươi cũng biết nhiều chuyện nhỉ, ta lẽ nào không rõ sao?

Yên tâm đi, trên đời sẽ không có ai biết ngươi nằm trong tay ta, cũng không có ai biết họ Tô chết trong tay ta...""Công tử?""Chuyện gì?"

Lâm Phong Dương nhướng mày, xoay đầu lại.

Hộ vệ trẻ tuổi đánh xe lên phía trước, hơi suy nghĩ, có chút do dự: "Vương gia phía sau có Vạn quý phi, Vạn Bảo Lâu dám đối đầu với Vương gia, phía sau chỉ sợ không chỉ có công chúa, công tử có cần chờ thêm vài ngày xem tình hình thế nào không?"

Lâm Phong Dương từ trong xe đi ra, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, vẫn lắc đầu: "Mũi tên đã rời khỏi cung, đã trói rồi thì phải làm cho sạch sẽ, đừng để cho ai biết là đủ.""Vậy hai anh em nhà họ Trịnh và con nha hoàn kia thì sao?""Tìm cơ hội giết là được..."

Xe ngựa tiến lên trong đêm tối, Nghi Xuân uyển rất gần Đông Thủy Môn, cũng không xa với tiểu viện của anh em nhà họ Trịnh.

Khoảng chừng 30 phút đồng hồ, xe ngựa đi qua đường núi quanh co, đến bên ngoài viện.

Hộ vệ trẻ tuổi hít một hơi, cảm giác có mùi vị không đúng, nhưng anh em Trịnh thị là đồ tể lợn, có mùi máu tanh cũng là đương nhiên.

Hắn đi lên gõ cửa: "Trịnh lão tứ, công tử đến."

Tiếng bước chân vang lên, chốt cửa bị kéo ra.

Hộ vệ đẩy cửa sân, đang muốn trở về giúp công tử nhấc người xuống, dư quang lại phát hiện dưới ánh lửa lờ mờ, trong cổng có một người đứng, toàn thân đẫm máu, như một lệ quỷ từ Cửu U nhìn chằm chằm hắn, một thanh đao đã ở trước cổ hắn.

Xoạc ---- Âm thanh rút đao truyền ra được một nửa, một tiếng khảm dao vào thịt vang lên, tất cả cùng nhau bị che lấp trong màn mưa, thân thể hộ vệ trẻ tuổi biến mất trong cửa....

Trong xe ngựa, Lâm Phong Dương cởi trói cho nữ tử, muốn dùng sức lôi nàng ra khỏi xe.

Tô Hương Ngưng sao có thể thuận theo, hoảng sợ giãy dụa giẫy giụa, tiếng kêu khóc 'ô ô' không dứt, ngay cả lời cũng không nói được, chỉ có nước mắt lưng tròng lắc đầu.

Lâm Phong Dương nổi giận, dù sao cũng là con nhà giàu chưa từng làm việc hạ cấp, đang muốn mắng hộ vệ sao lại chậm chạp như vậy, thì một giọng nói bên cạnh vang lên: "Huynh đệ, có muốn giúp đỡ không?"

Lâm Phong Dương tưởng là người của nhà Trịnh thị, đang chuẩn bị trả lời, lại phát hiện thần sắc của nữ tử bỗng dưng cứng đờ.

Sau một khắc.

Lâm Phong Dương cảm thấy cổ chân bị người ta nắm lấy, trực tiếp bị đẩy ra khỏi xe ngựa ngã trên đất.'Bịch' một tiếng nhỏ, một chút bùn bắn lên mặt.

Lâm Phong Dương không đề phòng ngã trên mặt đất, hoảng sợ, cất tiếng mắng giận: "Lớn mật, ngươi có biết ta là..."

Nói được nửa câu, trước mặt bỗng nhiên lại gần một khuôn mặt, vết máu chưa bị nước mưa rửa sạch, râu quai nón vẫn còn nhỏ giọt máu."Ngươi...

Ngươi..."

Lâm Phong Dương chưa từng thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy, bị dọa cho hồn bay phách tán, xoay người muốn đứng dậy, lại bị một chân giẫm lên lưng."A ---- " Tiếng gào đau đớn vừa phát ra đã im bặt, hắn ghé mắt nhìn lại, một thanh đại đao cắm ở trước cổ, ngay chỗ da thịt mềm mại, kéo ra một đường hở."Công tử tha mạng, ta..

Gia phụ Lâm Mục, quan..

Quan bái...""Ai sai khiến ngươi?

Lý Ngạn, Thái Kinh, hay là Vạn quý phi?"

Giẫm trên lưng Lâm Phong Dương, Tào Hoa vẫn còn thở hổn hển.

Không biết có phải do cơ thể hay không, hắn cảm thấy việc giết người cũng không khiến người phản cảm đến vậy, ít nhất hiện tại hắn rất muốn giết vài người để trút giận.

Vừa mới giải quyết Chu Đồng, đợt thích khách tiếp theo đã đến, lại còn dùng bất cứ thủ đoạn nào, vậy mà lại đi mua chuộc Tô Hương Ngưng.

So với việc bị ám sát, cảm giác bị bạn bè sau lưng đâm dao còn khiến hắn nổi nóng hơn.

Lâm Phong Dương dùng sức giãy giụa hai lần, nhưng không đứng dậy được, lời nói đứt quãng thốt ra: "Ngươi không thể giết ta...

Ta là...

A ----" Đầu bị ấn mạnh xuống mặt đất, miệng ngập đầy nước bùn.

Tào Hoa ngồi xổm xuống, dùng bàn tay dính máu ấn lấy đầu hắn: "Ngươi bị bệnh à?

Ta dựa vào cái gì không thể giết ngươi?

Ngươi là Thái tử?

Hay là phiên vương?"

Mặt Lâm Phong Dương nhăn nhó, cổ họng đau nhói, hắn giật mình sợ vỡ mật, thân thể không nhịn được run rẩy: "Hiểu...

Hiểu lầm...

Ta nghe không hiểu công tử nói gì..."

Hoảng sợ và sợ hãi là thật, Tào Hoa nghe ra không phải lời nói dối, không khỏi nhíu mày.

Dám giết hắn, kinh đô Thái Tuế, chỉ là thứ đồ chơi này thôi sao?

Vẫn còn nghi hoặc, lại nghe trong xe truyền đến giọng nữ run rẩy: "Là...

Là Tô công tử sao?"

Tô Hương Ngưng?

Tào Hoa đột nhiên tỉnh ngộ, cúi đầu quan sát kỹ, mới phát hiện kẻ mặt đầy bùn đất dưới chân, không phải là Lâm Phong Dương hắn từng gặp một lần.

Tiền căn hậu quả lập tức rõ ràng, tên tinh trùng lên não này vậy mà vì chuyện này mà mua hung giết người sao?"Tiểu tử, ngươi đúng là mẹ nó có gan đấy!

Việc Chu Đồng không làm được suýt nữa bị ngươi làm được rồi...""Ta...

Ta..."

Lâm Phong Dương liếc thấy nam tử giơ đao, cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, gần như cuồng loạn giằng co: "Ta chính là con trai của Thị lang Lâm Mục, Thái sư Thái Kinh chính là ân sư thụ nghiệp của cha ta..."

Phốc phốc!

Tiếng thét hoảng sợ im bặt."A ----" Tiếng thét chói tai của nữ tử vang lên.

Tô Hương Ngưng trong xe ngựa giãy dụa ưỡn người leo xuống phía màn xe, thò đầu ra, nhờ ánh đèn treo trên đỉnh xe, vừa vặn trông thấy một thư sinh người đầy máu me hai tay nâng đao chém xuống, đầu người lăn ra ngoài thật xa.

Cảnh tượng kinh khủng như vậy, nàng chỉ thét lên một tiếng, liền hai mắt tối sầm ngất xỉu."Hô ---- hô ——" Tào Hoa chống đao đứng dậy, chỉ cảm thấy xương cốt rã rời.

Thanh đao ném sang một bên, hắn nắm lấy tóc Lâm Phong Dương, lảo đảo đi đến bên cạnh xe ngựa, đem cái đầu không nhắm mắt đặt xuôi theo thành xe.

Nghỉ ngơi sơ qua, hắn đẩy thân thể Tô Hương Ngưng đang mềm oặt dựa vào màn xe vào trong, nhẹ nhàng "giá đỡ" một tiếng.

Chiếc xe ngựa treo tấm bảng gỗ có chữ "Lâm" lảo đảo quay đầu trở về hướng thành Biện Kinh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.