Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiêu Diêu Du

Chương 12: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Chương 12: Con trai tưởng đã chết bất ngờ trở về

Phan thị cầm giỏ may vá đi ra ngoài phủ Đô đốc, ánh mắt vô cùng ảm đạm.

Vốn bà không như kẻ đã chết như vậy, tuy trượng phu đã chết rồi, gia cảnh không còn khá giả như trước nữa, nhưng bà còn có một đứa con trai.

Cậu con trai này luôn ở bên bà, được thấy nó hằng ngày lớn lên, trong lòng Phan thị càng kiên định, cuộc sống cũng có mục tiêu.

Nhưng ai biết cậu con trai vẫn luôn ghi nhớ thù hận của cha mình, đã đến Thạch Tam báo thù.

Thạch Tam đã đầu phục quan phủ, nhanh chóng trở thành quan binh triều đình, còn làm tới chức Chấp kích trưởng, đứa con trai ngốc nghếch của bà sao lại dám đi ám sát hắn ta chứ? ngang mặt phủ kích kích đô chấp gác bà quét trước, Binh chắn đốc cửa. tuổi mười hai cái giúp đỡ làm Mà mười con nhà việc ra nghèo gia đã đình ba rồi ngoài. nên hiếu tận giết ân, đạo cha miễn con, người của tội là Hoàng, đế khai vì xá mà. áp Hắn bị vào hiếu biết hắn hiếu, mũi vào giếng giải nhưng không chỉ ngục hắn đạo mà mắng phủ không có người suy làm tận người láng hắn biết vì, nhiêu bất biết mắng bao thời, điểm giết nghĩ đã.

Con và trở, rồi không con về sống chết vẫn! như hắn nhanh chóng buông Lý nhìn, Con bị đánh lượt tin sét, Phan không con à, Nương Tử ra mấy: - Ngư dám, vẫn… rồi hậu sợ còn, vừa triều chồng tuyệt chém nữa còn đình, Bà bị chết, cũng ai ta đầu. không Con chết! chết không Con ta! ai trưởng sẽ Lý đáp đâu giềng thành đền Phan tử người ngờ được khổ có là, thường nói xóm chuyện láng Ngư tiên, giết đi đầu ngày Hàng chịu Nương. một bà 9 ở hành mùng, ngọ hình khi thời đến mình được rống nhịn lạc lên tới Hôm khóc trong nữa cho không chính bay tháng khắc nhà phách khóc đợi nhiên hồn nhẫn ngất, thì đi đột cho đó 9. mình từ qua mỹ, vẫn một đã phường nhân đâu tuy tiếng bà thướt Nương con ý, nhưng thân trượng khi một nuôi tuổi một chết nhưng bảy, nữa phục rũ nổi, phố Phan quyến Sáu mạo dung, tiểu để tha là tới ba y, phu thùy mũi tử mị còn trước mươi mặt năm. lấy tay nói của dở Lý, khóc Ngư dở cười Mẹ Phan bắt hai, nghiêm Nương Tử: - túc! đất rơi Tử xuống tay một rẩy gậy, bước run Nương gỗ trong Phan lui. nói bên, ta nào hông giấu cái gì ngươi nào à, sờ à, mà đến Á đi. tưởng người đến ba với một mười ăn đời nào khó rất chất thiếu, tượng có phát mức thể lớn thì, triển lượng hai Thiếu thể nghèo rất tuổi đốn uống triển, đối đình khốn niên đang niên mười điểm gia phát thời sau là.

Phan cảm Lý tai Ngư thị nói bên Mẹ: - động! bà trở, đầu của trở mẹ nhớ nó bà đến, đã về Hiện rồi rồi thế khi này chuyển vẫn về thăm trước, trai người nó giờ thai con. kinh nghe mấy về mình hiểu, Ngư phách thì bà của nghĩ hồn ngạc hết tiên ra Lý Phan trở câu đầu mới thị. không cũng ngục Con trốn! trai thở ra Tử con không xót thấy, khóc lòng hơi, xa vừa Phan đến lóc ôm Nương mừng vừa vui. làm bên phải kích, đầu giữ thị hông với đây, không thủ từng đốc chặt thật: - thịt ngày à gặp giận tiểu phủ nổi to Bà chưa Phan, việc Chấp gào ở đô tử?

Con sự chết thật ư không?

Phan trách trừng sang đừng mới tử quay tới lại hung vào bà kích kia chấp, mắt hăng hết trách Tiểu những: - Đinh Chấp biết chưa chạy Lang trưởng Nhị vào kích nên đừng hà nương quý, với phủ, làm ra hà, thủ người.

Nương Phan con Lý sướng sợ ngục kinh sắc bóp ngạc Con à nhìn, sung bỗng mặt Ngư má sờ, hắn bờ Tử quanh sờ, có trốn phải đổi lại: - hai hoảng, của bóp vai chung không biến? binh Hiếu là, rõ ta dưới đó thiên biết đi, phản pháp giày nữa mạng Lý trai còn Ông không hại vô mất tay mất Thạch biết hắn Hiếu Thường con cho Thường Lý, làm ta đôi Tam chỉ nó, cái theo không làm rõ cũng cả vô cha. tên bước đang vào là vội rách Nương, mày viện áo tử hồng trong cây lành quần ngon dưới tả một tán nhìn ăn thấy tơi Phan ngủ. đầu gào người trung của ra niên kia mắt bà bị, nháy làm đứng Ngư thấy Lý mở Ngư tiếng mắt khóc ức ký, trước triều phụ thủy mặt lên dậy Lý của trong xông nữ như thức một. tử Tiểu tử sau một không Tiểu nhé: - đừng nạt, là hừ để con về chút, Phan một Nương chết bà bắt dễ chồng lườm cái ý Đinh, tưởng! đi Tiểu dây mắng gì phủ bà loáng, ngươi Tử vào già Lang làm trách thoáng tử: - hậm nghe Tiểu Phan Nương hực Đinh Nhị kia ra. đều cả được mỏng đối ký tan, mây không còn tâm xót kia tất nếu này thị xa giờ thương khắc vẫn thì lạ rời Phan khói manh với Hắn vừa trong ức vừa buồn xa chút hắn cười thành như rồi. con…

- chết Không? lên gan tường dạ may đất, sói lấy hiếp hai xuống lòng ăn ở đặt ơi cũng khóc muốn, mắt trời vá xin tới trước ức thì cũng: - chưa không góc một, gậy cây gào ngay đến trừng tim một lang Ối Bà tên cả trợn tôi không người giỏ xông đã… lắng lo đừng Mẹ! tháng tựa lên treo cũng đã đao giải trái trai, nhát lòng áp lúc thu tim con 9 quyết trong ra thanh mùng từng Từ không thành, bị 9 như kinh cắt nào bà lúc bà lơ lửng. bỏ sao biết lại sống đứa, lại vì nào thể con bất, giết mẹ sao thế người Con mẹ mình con, có một đi hiếu là… người, tội hiểu sống có vô tội, Mẹ không, chưa con giờ, là còn mẹ? rồi bất trai trở đã Con hiếu về!

- Đứng lại! con tồn, của Bà trên, vừa người thì giờ khắc rơi kia bà nó khối biết từ tại đó nữa thịt còn không đã. con ư không, gì con nói chết? như bà sống mục thần 34 Hiện-35 nhưng, tuổi tuổi tử bảy tiêu giờ sống như không nương, sáu mươi khí tầm, không có Phan già. do tiếp Ngư dự nói Con: - Lý… mười kia mười ép, bà sau thủ hoảng ta chỉ làm bà sợ tám về, cứ phía là tầm tuổi thủ sát, đối của cho Phan ta lùi bảy thị bị kích sao chấp. đến bắt còn tràn ngoài ngập Trong sợ mắt mình, hãi sợ nỗi sai, sợ Phan Tử trai chia người quan phủ xa con Nương. càng nghệ gì tâm đút lại, chẳng chung ra lót chuyên ai thì lại, như chỉ để võ đi vậy thăm Ngư học uống hại hỏi đi ham quanh là cước, làm ăn nghe Lý thế quyền lợi, nói hễ có ngoài không thì cả ham. nào chồng giày ngốc, mà hiu lại đôi quạnh ta mình chém, tiệt một loi giết bị triều nghếch đứa bỏ Lão này đây đình cha, thù vì mà lẻ cả bà chết vì bị, báo con người đời thế đầu sống. đi mau Con! thì sức khổ hết nấng làm bao héo một, mòn mạp trang Tử còn cái trai con tiền thể càng thành, kiếm già sở thân trâm, bà để Phan chịu, mập nào vóc đồ chút cậu con giờ trưởng không, sức cưng bán váy Nương thân nua mình công bản, con chiều ngày nuôi. đi Đi mau! thị phồng trợn, mắt đút dừng với: - đó hông Gã căng tra, ngươi Phan Bên gì, nói lại cái kiểm.

Không chết!

- là, Thịt tôi, thịt của! đất Tử khóc mẹ tới rồi Phan, to khóc rất con nứt trời, lấy Lý thăm Nương trở Con: - mẹ Ngư nhào, ôm của đến sụp gào về! kêu ngủ ngột đột rét lại gương, Tiếng mặt nhìn đang rẩy, sốt tán như Con bị khóc cả tên người cây dừng mày giơ, tử ngạc dưới kinh Phan Nương run ăn: - gậy… rỉ khóc chặt ra trai Phan sẽ Ngư ôm lấy, rên Lý chỉ của ôm, mất sợ Tử Nương lóc hai buông tay biến bà con. rồi giống con này quá Hai nhau cha! mấy nhỏ thẳng, cửa có trong còn Tới kẻ thấy toang trong, già viện căng có, tre chứ bà trước đó phải trộm mở lòng, không nhìn mái nhà gà còn bỗng? đau thị Lý rồi không, thấy nhiên Phan Đương: - Ngư với chết nói lòng! răng của lợi nghiến nghiến mình thị Phan đã người hận chồng mắng chết căm.

Con… vừa đào như hột hồ, vừa Bà khóc hai đi mắt sưng hai. được, Mẹ thân ma còn, nếu con là tối sao trời thì chưa chứ hiện? chằm đứa của mới chằm môi trai Bà kêu con, sau một như, con hồn rẩy lâu Ngư run lúc vía mất: - thiết Tiểu, thảm mẹ lên nhìn!

- chỉ làm thôi được, thị Phan, rồi tiểu việc Đinh cũng rồi Được mà. rồi mau vào xa, mẹ sống chỉ là, tốt con thật trốn Con đi mong đi. thấy mắt Phan hắn ký với rằng mũi, này kìm lòng Ngư thể thị bởi là hưởng ký tức, nhưng chết đến sống đã con nổi cay cuồn Lý của nước đầu không giọt chính lập giọng bị xuống trong quỳ run Mẹ, người cay cuộn trai ảnh ức phối run lại, tình loại tuy của chi thân, thương Đủ ức: - mẹ! tục không được rơi, vài liên mắt một, nhanh hừ bước bỗng tiếng xuống bước ngăn nước Bà.

- Còn sống?

Không tội?

Con ta, còn sống?

Phan Nương Tử nhìn Lý Ngư, lẩm bẩm.

Thấy Lý Ngư mỉm cười gật đầu thật mạnh, trong mắt Phan Nương tử lại toát lên tia vui mừng khôn cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.