Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiêu Diêu Du

Chương 14: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Chương 14: Ta là chủ nhà cho thuê của Trác Văn Quân

- Cha, mẹ, tiểu muội, con đã về rồi.

Trong căn phòng bên cạnh vọng ra tiếng con gái, hiển nhiên là cô gái vừa mới trở về.

- Sao giờ mới về thế, muội đói lắm rồi.

Giọng một cô gái trẻ tuổi khác vang lên, mang theo vẻ không hài lòng, xem ra là muội muội của nàng kia.

Giọng nam vang lên: - Còn đứng ngây ra làm gì, mau đi nấu cơm đi. thuê chỗ ở cũng còn nào, này nên lại cách ở có tay chúng của Diệu nghề ngựa rất yên còn may ta làm, phòng không giỏi Sách. đại vội Lý Ngư cười: - nói Diệu thúc. tìm cậu Trước chứ cả người lại nhưng cho người dám con, ngoài mẹ tức giết giáo: - cả nên, việc mình ngày biết ai, chỉ học con Phan trai gả ra con để đánh, nói nữ làm đòi con đánh hoàng gì giết tới chẳng ta khuê kia sang thị, lập chuyển dục đàng muốn nhà chuyện đây của? thị cười được quay ghế đáp: - là này ngủ Mẹ Phan ở lại. tiếng Cô gái lên. gia giết hàng bao người được tức vài lan đặc lòng bên xóm khắp, đại tin xá đã nhà lúc Đi Lý một người lang vòng không truyền ngoài lâu một gặp phường còn. không nhưng Người đàn cũng vậy chỉ gì lạ nói đáp Ta Diệu nhìn không, ông mà khỏi hỏi hắn tỏ niên hắn trung, vẻ: - kỳ nghe họ. gương lên giả vị trong nhóm chiếu, mặt thổi trong vừa nàng, Quân nghiêng nương đó, đỏ hồng mặt rạ kia ở Nàng đó, đóng vào chẳng vào Trác Văn bắt bếp rượu là của lửa quán phải sao lửa nghiêng rơm cô. dao không Hai cô vào thị đưa ngón đẹp rất tin, trán con: - động con đều nước xinh cười nhà dính gia Diệu không, Phan con chỉ nói gái tay. vẫn Ngư còn sờ nửa bánh Lý chiếc ngực trong nướng sờ. ra quần Lúc đưa mẹ tiện lấy tay thay mất hắn, nhét trong quên vào cho áo áo. hắn sao mẹ tuy kính, thân cũng hiểu nhưng lão hiếu nói Ngư, vội thể hiện người, thì này mẹ đại kính trên tôn hiền đuổi đại, ghế người là hiện, Lý chiếm giường mình còn cha được ngủ ở trên theo ngủ đã? con tại người ta bị kế hiện Tường đó, mẹ chứ muội đấy mới người mẹ sao, mẹ ức người hiếp đã là đó mất mẹ, mới kế tám muội nên cũng tuổi Cát là. trăng tối nên Cũng không may cũng, sáng tối nay rừng quá rất trúc. thấy này khá Diệu cũng có nhưng không phải không hiếm Họ. con chuẩn đang Con lại, đó xong rồi con cả thấy đường nhọc, nhà mau ngủ mẹ, con Lý về Ngư xếp: - nói Phan, đã sớm hai dài bèn trải lên thị, bị đi chăn mệt à giường ghế về quay. sao nằm đúng thoải, Ngư không xuống lắm, vào chịu mẹ mãi buồng Phan khuyên cứ, là mái dài cùng trong, ghế đẩy hắn thị cuối Lý. làm trong buồn tiểu cô ra rón, rừng đứng bên vẫn, có lạc chỉ phòng buồn đi hai bèn, còn trong cũng viện, bèn hắn dám không có ốc viện nghĩ là sau qua rón hồi lại không mẫu dậy tiện cầu, bồn cạnh ở tiện lại phía tiểu đến, ở lách đi lâu phòng, hắn lại không nương trong ảnh Qua ngoài một hưởng, ra ra người lại đi thân ngủ đi trúc buồng rén. hắn thể không hỏi tượng dĩ tốt cho đến Chuyện Sách, Diệu ta ấn gây đã hắn nhà nhà cả không nhưng với vậy nhiên đối bởi người. chính là Sách đấy nương cháu nhà bá ta họ là nhờ, Diệu hàng họ Thuê, tên chúng đến Diệu của phòng. khỏi một còn đó phì muốn cười không đến tên nghĩ lại, Lý hỏi thúc Nhà: - Ngư cái lúc ai đại có Diệu… gia Diệu là thấy con cảm người của… biết biết nhà chống dùng thứ, Diệu mới Nhưng không nơi tới được mọi cũng xa đã người rồi vả họ, hàng đỡ căn bá từ này nhờ cháu để chết đã. con vẫn đáp trước nhớ bá: - Diệu, lão Phan thị bên con vừa tại không vừa còn thường ngõ hái mà Ồ đây táo trộm làm?

Tường Cát cả Linh tên, Con Diệu con Diệu út. cũng lại hai vào đầu nhưng buồn trong kiếm đeo cử khẽ, qua thế động Lý để đến được nữa Ngư, nghiệm việt cổ dám với tiền lớn như trên không luân hắn, số ngày thí nào khàng trụ sờ xuyên không việc nghĩ ngủ dụng tận. dường, Tường Diệu không Cát à đó tốt như lắm..

Ngư nghĩ Chẳng đã rồi nghĩ, ạ: - chút Diệu trước phải Lý bá một năm mất tám nói?

- Văn nữa ngờ là tặng cô ấy bánh còn cho chứ của, mình Trác nhà chủ Không lại được thuê Quân. ngủ Ngủ đi đi. vội được hóa đầu giỏi lắm vã than tiêu giỏi chạy bắt, Ngư không cùng lắm đau trách móc thở vô thị Phan: Lý lòng Mẹ, ra ngoài. thúc họ xóm: - ông gì Ngư Tôi hỏi đáp, xin đại Lý hàng là của?

Hắn đường ức lạc này Ngư cũng Lý có, của kiếp ký nên không sợ. lúc đá Ngư rừng cây định tiểu, một trong bèn dấu nhặt lên lên khắc trúc xong hòn nghĩ dừng chợt buộc, nghĩ lại về lại Lý trúc lưng một đai đi một đi.

- nhà rồi hoàng thù báo cha để nghiệp đi kia ta tìm kẻ, Thạch nghề chết đã con thù Tam, cũng đã lớn Giờ nghĩ nên rồi xong làm đàng suy của. phường hồi một Lý đi ở nữa vòng dám viện Ngư bèn lại trong không ra ngoài. à sinh con với sau dò ý: - Phan nào đi gia thì Vừa thị theo mẹ nhé nương, cô đuổi thành dặn nghiệp nói mau lập con mau. nồi vậy hỏi Phan nghĩ nghĩ rửa đang xong, bát ta đánh Mẹ, bên nhà, Ngư: - nhà vừa, à chúng là thị Lý ngồi cạnh nào xuống? con thị Dư: - ta và thị vợ ông cô hai Phan nói có Còn gái. cho ra vội làm đừng Mẹ to xoay đáp mẹ sắp, tỉnh lo: - con, tiếng đang Ngư, bị động mẹ người Lý, ngủ đó ngừng tránh gây rồi rồi. phẫn người ra ai là râu, thưa chòm ra Cửa trung giác ló, nhìn đầy Lý thanh một đàn bên cạnh khuôn mở tỏ quắc nộ niên cảnh, Ngươi Ngư phòng vẻ lưa có: - ông một mặt… mau dễ, con cho hiếu không cửa mẹ mẹ con mạp thân, Như hôn cháu chóng, tìm trai mập cho cũng vậy thì thành đấy khỏe bất là, nhân mau, sinh được một mạnh chính chóng. ngủ hỏi ngẩn trong, Lý: - mẹ Ngư vậy ở, ra đâu ngủ phòng Con? rác tay Phan lau lại không phải vì, sao không Hài vừa dề, mẹ nói vào quét: - quét, đó bởi bắt tạp thị đầu vừa có còn lau. con thị gì con là, Phan à Tiểu trai, làm ta tới bỗng: - liếc tay hỏi, nói dừng nhà Ngư nhìn nhiên người đây, con việc hay… nào chẳng súc Vậy khác vật. thị thế Phan: - đáp Đúng. ngớ gì nói Mẹ, mẹ à đó: - Ngư gượng, nói cười Lý ra? tay năng chỉ bởi xổm hiện nhìn tối, hết bát cơm sổ mặc Ngư Diệu chút ánh cùng mượn Tường tà ngồi, trong xanh bản cuối, cửa váy đó sang cơm sức nhà nắng theo chiều đang ăn, kho kho Cát Lý có nên cầm nhà để phát vì không. đi xanh ý có Lúc đã thuê đã kia vào, váy viện thì trời một cửa kho cho chú nhỏ hàng tối hắn sẩm góc màu hắn. trong giới ức Ngư một còn phường kia lão Thế nói vị người ký Khương họ này là bá trong Lý, Diệu nghe có trước của.

- Vâng, Sách Diệu… đi ngủ Mau. trên ghế Con hỏi ở ngủ không buồng: - lo à, trong có Phan con ngủ thị lắng được?

- con Vâng, vâng đi ngay. công biết thật, rồi chóng tìm Con mau tốt việc sẽ con, sống được tốt! bên con bỏ phải xơ thị gái mướp, ta phấn người lại có đến: - hắn con, miếng thích rồi Con chấn hả cạnh xuống à Phan?

- mẹ đâu được Không. quạ biết đen Nhưng cũng sơn không ngay dù là cha mẹ cả phụng quỳ dưỡng sao, sinh dương có vấn, nhũ con là súc bằng súc được cũng sinh người đề.

Lý lão Nhà… cô Diệu đầu của gia gái… cái, lão rồi một cậu cửa rồi ta đã trước thân thành nhà một Ôi trai gái Hà, có nhà đã bé đấy mười bốn giờ. đó giận lời đi, con: - nói đường, đi ngủ mau Phan sao vào nghe thị, về trên đi chặng mẹ, ghế cả phòng dài, Con trở được dỗi. này bèn kia nữa về mà không đi nổi hỏi Lý việc, nhà hỏi chịu Ngư quay ta không người. cô cửa cơm nhìn cạnh ngồi Vừa xong kia cái đang lại gái, hỏi vào trong liếc một thổi cánh hắn lửa bếp lửa nấu. trước về đề như một ông lại không kẻ Ngư, con thúc đành nói ở lại hồi trong quay với luôn viện cũng, trộm phải Diệu trộm đi đi hắn biết mặt gái trở hắn đại ta kia bị người thúc nên không nhà, Lý liếc Diệu phòng lại gì đại. đình lại rồi Khương họ kia gái, dòng thế hẳn đấy là này Nếu xinh là, như người vậy cổ gia đẹp trách Khương này cô, Khương hóa khó nữ ra là mỹ người.

Là…

Thằng mệt Phan sự: - lẩm thật này quá thị bẩm bé rồi. sắc nhân Hắn, cô hắn Diệu bàn xuống phu, ăn xem xét lại Sách cùng nhà mặt một ra sầm nương ngẩn ngồi, đang và đến chính cơm. không mày Ba ở xem: - tốt nhíu gái biết ra Lý của cảnh này con đi chờ gái không, mà người nấu Ngư mấy chỉ nhà cơm nhíu tình cô.

Lý nói Ngư: - không Con có.

Hắn sờ sờ vết khắc, đang định ném hòn đá đi rồi quay về ngủ, chợt nghe có tiếng khóc nỉ non làm hắn giật mình, tóc gáy dựng đứng lên: - Tiếng khóc gì thế?

Hay là có ma?

Dù hắn không tin trên đời này có ma quỷ, nhưng cũng khó tránh khỏi thấy sợ hãi, huống chỉ sau khi trải qua sự việc đến thế giới cổ đại, hắn thật sự không dám tin điều gì tuyệt đối nữa.

Hắn đứng ở đó, vểnh tai lắng nghe một lúc, tiếng khóc kia như có như không, cũng không có gì khác lạ.

Lý Ngư không nén nổi lòng hiếu kỳ, bèn rón rén chậm rãi đi tới đó…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.