Chương 15: Đêm trăng rừng trúc, một con "chim Cút"
Lý Ngư vịn một cành trúc để đứng vững, ở phía trước rừng trúc, ánh trăng chiếu xuống, có một thiếu nữ ngồi đó, dưới màn đêm nhìn trang phục của thiếu nữ rất mờ mịt, màu sắc gần giống như màu của rừng trúc, vì vậy hắn rất khó có thể nhìn ra, nhưng khi nàng ngẩng mặt lên, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào khuôn mặt nàng làm lộ ra dung nhan trắng nõn xinh đẹp, ánh mắt long lanh, lại khiến cho Lý Ngư nhìn rất rõ ràng.
Thiếu nữ này chính là cô gái đóng giả Trác Văn Quân mà hắn gặp ở quán rượu khi mới đến thành Lợi Châu.
Khi ấy nàng hóa trang thành một thiếu phụ, búi tóc, quần áo đều là cách ăn mặc của phụ nữ đã có chồng, nhìn thành thục quyến rũ, vậy mà lúc này nhìn nàng lại đặc biệt non nớt.
Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống má nàng, hai vai của nàng còn hơi run run, tựa như một đóa hoa bị trúng mưa xuân, gầy yếu và mềm mại, tinh xảo đáng thương.
Lý Ngư sợ làm nàng sợ hãi, do dự một chút mới nhẹ nhàng chỉnh sửa lại trang phục rồi lên tiến hỏi thăm, đợi cho cô gái nghe thấy quay đầu lại mới ho khan một tiếng nói: - Cát Tường cô nương? cảm ngươi ca, Lý ơn đại.
- Oan ức? được thì gọi mái nhớ rồi là cho nương là sau chỉ, Lý không: - đại Cát lý đương, Lang có nói người gì khác lấy nói, nghe Xưng nhiên Đại do nếu là Lý, cô này Ngư là thoải ca, không chỉ Tường tôi nàng là này hô không nghe được. đấy khuya Ngư Lý buồn Lúc: - làm là đêm này gì mau ở, cười khoắt trốn thấy ra, cảm hôm đây! nói Cát Ta không: - Tường ra Diệu. mày được bị là: - chiều xem Tôi Lý buổi đó cô bánh tên nói là cho cười, là người nửa chính cái Ngư người cô chính chia ăn.
Cô xem! khi cười Ngư rộ Diệu nàng, lúc với cười nàng khóc Cát này hiện khác phát Lý Tường toàn lên hoàn. đây Tường, mau cô Cát ra đi. thấy gì gnhe Ngươi nhìn động hắn, cái vậy đầu một trừng tiếng liếc, Tường quay làm: - Diệu nói mắt Cát? ngạc cô là như khỏi phải ức không nói, nhìn kinh bị nàng giả: - Không Lý tạo Ngư giống oan không? cô nhìn tuy nhỏ trúc nàng không, cảnh ngồi Ngư vào thế Mặc một thích Tường mới trúc Cát làm ra chui vào nhưng chuột cô vật bị đều cây rắn thú nữa rừng, quanh một hắn Diệu xung có được hay tìm bốn sợ dã còn hắn thể, muốn sợ thành định trí vị trí lại, phía mông thiên tạo không, không: - phải này không hợp Lý khó chỗ nói quanh được, trong đất trống bao có cắn dù nhưng gian là nói vì không quyết, ở nhiên vào có? vì nghe chết sự đã Diệu: - thân ta rất, Tường một của cho ca đại nên Lý, quan thù phụ thì giỏi thầm đại thực Cát nói ngươi nói ngươi, chuyện báo về giết. ngây như thành thơ có nàng chút, vẻ với khác của, Cát thể thật lại ngọt hắn, nhìn chân tuổi chút con động, tác Tường cười mặt chân nàng tự nàng xuyên có nhiên Diệu hành thường của thật ngào hiện rất dường trẻ. trở túc đồ ơn nhưng nghiêm, cười đã theo: - tôi từ tôi, có cầu điều duy cô nói cần xin tuy có bánh nụ thu An, đường Ngư là Lý về không Trường cũng không chỉ lại cho người nhiều cảm khối, suốt Nửa tôi. người thì tới là Khóe tại quả là, gì Lnag không vài, đình thường thời khác Lý cho thể thực trong Đại trưởng thế này gia được hơn được cái có không con, nhà giật bình không bình là miệng giới mãi Tống co Ngư cũng gọi thường. cười nói Tôi Lý mỉm: - Ngư…
- AA.
Lý nói dưới vỗ cảm lên Cát kích, thoải Tường, đứng thật Diệu nhìn gắng: - Ngư luôn mái vẻ mông vui, rất sống cố Ta gắng vẫn, cố đất.
A.
Tường hắn vì lưng trăng Cát hình nàng hướng rõ về của với dáng phía nhìn nên Diệu Ngư Bởi ánh quay Lý không lại. ở rừng trong gì làm một trúc ngươi khóc mình này? ngươi của là trọ trẻ, yêu bữu ngươi như Lang nhếch: - ta Đại chớ quen lôi Diệu của đáng môi, làm Người nói con chỉ bằng, là nhà Lý khách Tường Cát kéo ai!
Là cá! việc thai làm ngạc nuôi muội mắt, nói cong muội mình, dàng nên giật nhà, lại Tường đôi: - thân tuổi còn gia cũng dễ Diệu Cát mẫu, lắc nhỏ Cha đầu mà, cả lại kinh là hắn, nên lên nhìn mang đình không rồi nô. có đâu Không!
Vậy… ngủ Tường cúi tới ta không, đầu ngươi: - hưởng Cát xuống đã Có nói của nhỏ phải làm Diệu giấc ảnh? người nhẹ rừng giống như, con khỏi ra một Tường, chui trúc lộc Cát khom cái Diệu nhàng. đau bị thiệt đừng: - thòi cũng, nhiều Lý Tôi an cô lòng ủi, nhà nhưng biết quá cô Ngư ở. han hiếp gì ức: - Ở nhà Ngư à hỏi bị Lý? nửa cầm sờ Diệu ngực nói lồng, của Lý cười Ngư mình ánh, nướng Cát nay, móc Ừ bánh ra sờ trăng Tường ánh sáng nhìn trong cái: - dưới!
- không ra Ta!
Cát ngươi Tường phục bộ. tôi cho phân bánh hữu nửa chỉ đã xem tôi chia còn một, Cô có cô bằng là khối rồi mà!
Ngủ Ngư đầu gật: - ngon Lý. mà Cát gì không Diệu nhiên: - xưng hô Đại là Lang tự rất bình, ngạc kinh Tường được nói có thường.
Lang Diệu Đại nói Tường là Cát: - mắt Ngươi to Lý mở?
Ngư Cát Lý Lý trong ngủ thi Cát đứng Lý, Tường hắn ngon Ngư, viện và lại trở nhàng lại đại nhẹ lễ: - với Diệu Tường Diệu ca. nay quá ta nhớ mẹ là ta đêm Chỉ… sự nếu vậy được, Lý một mềm lắm gái, dài cứ ám là Ngư cho thực trong thở như trúc cô thật đi cứng u lo đều lắng bỏ một không cũng rừng mà, không bé hay nhỏ mình thì. cô là của chủ nhà thuê cho người. lắc người Chẳng cũng cười mà: - nói Lý không là phải thôi giữ đại quan chỉ, qua Ngư gì một đầu là trông. ngươi là…
A. nói biết Lý Ngư tôi: - Cô kinh ngạc? kho thướt quay liền dừng, ánh đầu chủ Cát cửa tha Tường hắn, Ngư nhà đứng dưới, đi Lý đến ở vào thuê đi nhà mà thẳng, cho đi trăng cũ nhìn bước lại điệu mới tới phòng dáng đi nhìn rồi Diệu nàng. nước hoảng chân nữ mình vàng sao, hai gọi sợ mức cũng đến thu lên nhiên tên sợ cũng nghe hắn lại đã nên thấy tiếng vội Ngươi quả hắn quá dù mắt lại, là nói trước Thiếu không của, trúng là nhiên hãi: - tuy lau ai?
Lý còn Cô đấy nói chăm vậy: - phục tôi như đã nhỏ phải chỉ chút tuổi Ngư, mà cô bội mới ngừng lại một. tôi của của cũng mở, Đại được nhiên tên tôi cô tiếng Lang, tự thấy Đó là được tôi, cảm không là gọi tên miệng rồi một. ngươi nói và Tường: - cha Cát tối nương đại có hôm nay ta nghe Chiều Phan nói ta về Diệu. trong Cô mơ nhà ở, kho thở rất nộ Ngư hồ ngủ khẽ ấy, lại thấy nhưng phẫn dài sầu u: - sao vẻ lập tức Lý giảm bên nhiều đi? trời thẳng bầu tỉnh Tường ngọt, lại đứng cười sống định, Mẹ ta sẽ vẻ vẻ mái, nói lại trên mặt lên vui lộ táo Diều chút hi: - Cát ngào nhất ánh một nhìn trăng trên vọng ra, tười thoải.. hồ Chính lớn là chép ngoạn trong du cá.
Lý cảm bất Ngư chợt ướt, mắt chua đôi xót thấy giác thấy át. chấn khổ Lý bờ xin dường sở nữa Ngư, ánh Việc Tường lại nàng cái, mắt một vẻ hỏi hơi, liên như Lang gia không còn Cát tới ngươi động: - Ngư Đại đừng vài vội lộ liếc rụt thấy quan Nô, của Diệu của Lý Lý.
Đại người xưng bị hô "thế đầu rất" gọi giác bỏ mọc nghe có xuất hủy cảm lạ Bình thể ở vậy, bản thì như, sừng khi luôn khác Lang là bị Mai Có này Lang là Kim đã từ được Đại. nàng nói Ngư Ngư Lý ngắt: - lời Lý! một Hắn cô, lâu ở nhìn thế nào, trời mới ấy Nếu của trầm: - cô trên trời mẹ lúc vọng mặc sống cô hi, ngẩng nói bà nhìn thật đang bầu cô nói đầu? ra mấp không nhưng lời máy Diệu Cát Tường nói vài môi cái. đau lại của bỗng Ngư đều được đi, mơ cực thể nhưng không lên lòng tới một mình ra nhớ Lý ngạc, kỳ không kinh toàn như ở trước mẹ nhất, hồ a đoạn nhớ khi cực gần kiếp không cha mất định nhiên tiếng, tượng hoàn mẹ hắn có kỳ sẽ tuy nghĩ tưởng sau trí cha. sẽ vậy khỏi xinh thương cho nhất một đẹp định có như cô sở lang có lúc, gả gia khổ thoát quân đến rồi sau, ngày Cô thể tốt một đó thật lòng được đình.
Lý Diệu ngồi học Tường, ôm liền Cát theo gối xuống đầu hai tay Ngư.
Diệu xa gối đặt Cát của chân là lại, xăm hai nói đầu, ngày của ta giỗ ảm, Nụ trên thân: - lại co nay mẫu cằm Hôm cười đạm Tường. xong khàn nàng một giống Giọng nên, nói dỗi theo đứa vì trẻ rất mang bé khàn như vừa, chút còn của một con khóc giận đang. có tiếng nói là: - giải mới khóc Tôi, Lý nên vội sầu không thấy nghe Không đến đây Ngư có có. trước của đi lên liền, phía ra lòng hai liềm loại tận, lưỡi này răng hàm trăng tuyết iếng, một khác mắt cong thẳng đôi vào người hình, như đáy môi như cười ngọt ngào chỉ Nàng lộ chu trắng ra. lưng nàng vào vô, bước cường cùng kiên Khi vẫn sống.! mở mừng Cát một tia vui trên, nhưng to không Ngươi mặt hai Diệu lộ kinh Tường nói ra hề ngạc: - mắt… xin lỗi Thật. với thì Lý: - cô cốt lại bỏ thôi là phải ngồi Nếu Ngư một bỏ nói chí bạn tôi, cô mình không phải lại đành đi. sờ bị hắn câu, hắn Tường bị Cát miệng đã mất mở Diệu khi chuẩn Lý chuẩn mà Cát đã để, sẽ Diệu Ngư cướp ai giải câu khuyên đã sững ngờ tốt một Tường. con rõ nhìn một nhỏ Diệu, Tường người ràng hắn liếc Cát Thật nói ngươi giống là động, lạ như trắng con đáng: - yêu linh trong đen chim kỳ. thế làm đây trễ, giật ở Lý mình này: - trầm một gì chút, nói mặc Ngư Đã cô?
- khác làm bất Đại thôi nói, tiện vậy đừng Lang xin cảm nửa, thấy người Chỉ Lý bánh là cái cho. đi người nào trúc ai nhưng, nhưng thêm cảm dọc sóng, cảm hơn câu trong có họ nữa rõ tình trăng đi ràng ai và Dưới suy vai đều nhau, thân nghĩ hai nhiều riêng rừng ý ánh nghĩ nấy cho rất nói đã khiến bọn không trên thấy cận đường. mong như không nói thì rắn không điều cảm, con nghiêng rừng ta hù nói trúc đầu không Ngư Lý dọa cười chọc nếu mang, chuột Tường ta cho không dường có hắn: - Cát bật có được nhìn, bị ta Diệu đâu, mình giọng muốn theo ấy đúng trẻ trong Ngươi thấy liền tính và sợ còn.
Cho dù là cha mẹ ruột cũng không yêu thương con cái của mình như thế!
Cô ấy có thể lạc quan như vậy cũng thật hiếm có, một lòng thủy chung trong sáng giống như ánh trăng kia.
Lý Ngư lại nghĩ tới Phan thị đang ngủ ở trong phòng, một loại tình cảm yêu thương gắn bó của con cái với cha mẹ tự nhiên sinh ra, đó là khả kính mẫu thân, chính là thân nhân huyết thông duy nhất của hắn ở kiếp này.
Theo bản năng Lý Ngư lại sờ mặt dây chuyền trụ luân dưới cổ mình, bỗng nhiên cảm thấy hưng phấn, còn một ngày rưỡi, mặt dây chuyền này sẽ cho hắn niềm vui bất ngờ gì đây?
Trong lòng hắn vô cùng chờ mong.
