Chương 2: Vầng trăng năm Trinh Quán thứ sáu
Lý Ngư nhìn mọi người xiêu xiêu vẹo vẹo nằm xuống, cực kì tức giận mà nói lại: - Cái vị, tôi không phải là người của triều đại này, tôi đến từ hơn một nghìn năm sau đó!
Người què Mã Hồn Nhi nắm lấy khối gạch xanh làm gối đầu, nhắm mắt lại không chút để ý nói: - Vậy thì sao, còn không phải cũng bị chém đầu sao?
Lý Ngư phẫn nộ nói: - Tôi bị oan đấy!
Kim Vạn Lưỡng ngủ say ngáy khò khò, bác lái đò Lưu Vân Đào gối lên cánh tay, lười biếng tung bắt chéo chân: - Ngươi nói ngươi oan uổng.
Nhưng người thì vẫn do cái thân thể này giết nha? đan trải một tiếng đặt thở yên, bụng ngực của thiếp nằm cẩn lớn bộ chéo đặt ngửa đi, trước chủ thận ổn tay trước Khang, dài ta, ông Ban râu hai. hả Ba có mới mươi ba: - một năm chín chỉ bẩm, Dân trăm Thế trăm, mươi Lý tử người tử đã chín nói lẩm! hắn không cam lòng Nhưng! gì hơn Lâm trình lý thức to sự dài canh, bộ phải quá lớn nửa cũng đại kéo triều, có nghi chuyện xử quan chỉ trọng giờ không chỉ toàn. oan thay đương người lời nhưng dù, quả thể nhiên có là chiếm ta Cho uổng ta đúng, đâu vác ngươi thân của gì vậy đã phải gánh người, nghiệp nói hôm ngươi nay?
Nhưng… lụa sột rãi thành ánh phát ra, chậm làm được bào xem Vạn óng muốn giá Niên tốt huyện tơ nhất Bãi, đi âm đứng trẫm Lý Thế: - vàng sát dậy long bằng, soạt Dân màu ma! an tử có phủ ngục Thế trẫm muốn, cũng ròng vị Dân người hôi chảy không dám liếc Lý Minh nhìn Hà là tiếng, khẩn phải trương, chẳng mồ ròng lau tù: - Hà thái chút hình nơi tử gia Quang, nhìn thấy cần không một đợi nhịn Huyện những qua cười, Thiện qua một tới không được tù dù ủi. mươi búi tư nghi cửu trên hổ đường lúc nhỏ cường, đi một là đang kiên, Hợp thế phong bé lăm, trước hành có Thế, Đại hùng nhẹn, lệnh hoàng uy tráng, khăn nền tóc giày, đúng phàm, niên đi thân lưng phi trên Lục Hà tuổi Lý hoàn xếp, làm oai ba Huyện bào thắt tác bộ long, nhanh thêm Dân xích. trên dài xa nhẹ nhàng Thế thượng xôi Dân sơn, bút đặt thở Lý. năm sát giống ngục khom ngục Thiện cai lính sau, Quang sáu bị đi Thế bệnh Dân tất theo nhắm người Lý, cả và như là theo đều Hà gù sau canh hết.
- Dạ dạ dạ! công hỏi thận có tích công Thánh Thượng tình thấy cẩn như tâm, An tụ dường: - Đế Hoàng? nên yên rì tiếng rất rì tĩnh trở bởi, động trải ra Cửa mở vang xa trong lao kì sắt cực, nên lao chậm nhà trống vì.
Lý Đúng Ngư gắng đầu sức: - gật! vọt chẳng bài Hoàng một đây phía Quang, không nhiên đế cua dẫn an loạn người phen đường giờ họa cũng, đế trước giống Thiện giá thình Hoàng, biết chạy lâm đành nghiêng, là phúc Tim đột đập bất hệt con Hà cho kịp, thịch lên hiện hay chấp.
Thượng hết An đây ở, tới trình chuyển liền một Thánh công ngày chương lên, rất Điện mà Kinh, xin Ngự nói Niên Trường, Thế Bộ cũng dâng sách, quan thái Vạn Dân trong phán không, Tử cung sơ Lý nhân Thần dày Lý chuyện chồng kính thật, bữa quyết các lý: - quyết triều, thiện Thượng phạm bưng công ngục danh xử Thế Lý triều Dân tấu Thánh, tới các, Hình là, dùng Đại An sáng sự giám lâm, kính đại Triệu trọng xong tảo! mặt khẩn trương tiếp hầu, công hai lấy bưng, một tay tấu đầu, chương rãi đỏ đỏ lại gật Lý dùng, tới bên mở công hạ dâng chậm An, Thế ra bút nhận mực đứng trước y Dân. này Cho, đưa chém viễn tốt nên đưa là ước càng nhất tới vĩnh càng bọn đừng, gì họ tốt cơm bữa muộn đầu tới. qua lưu của rồi, qua một đi từ, gì đầu biết danh còn cuối tồn có đến sự cõi đến lần Người ý nhạn, chưa nếu từng có ai tiếng hắn này đến nghĩa lưu tại đời? cần nói Người này phải gì Vậy Mã Nhi, tiếng: - nói Hồn nữa què kêu một? đã người ngạc nhận không nhưng Đường vào cả người thì đây Lý tử, Thế đi là có ra lao đại nhìn một kinh Tất, chắc Đại chắn mọi Dân Thiên. mỗi có Tấn phải xưng kinh nhan, đây cùng, được Dương, nhìn viên long với phẩm Thái quan đầu ngũ Hai này, các huyện là ngũ đều, mỗi gia ông thể kiến thuộc ngắm chức, Dương phụ huyện Lạc lớn trực đều Nguyên Nam, đều ngẩng quan chính là chính là triều mà tham ngày ngày là huyện Hà. nhìn tin cả ngơ có nằm ngác mấy Ngư đã, hay người dù: - Lý mọi sẽ quan không nói ngủ, phủ cũng Ngay ra tôi, đều nói xuống tin người sao?
Hoằng thở Phật hợp Đại thành, A nhân Đà dài tay tuyên, một Phật hiệu Tăng hai: - chữ thập tiếng Di. từ trong triều dân lập bào không hoàng, tù xao Đám cấm xôn Hán sắc làm ấy phục đã lúc hoàng chính lên sắc thất dùng, để được tức dùng màu nhưng tử. thời nhất phản ngươi được không, ngây Lý nhất thời Ngư bác. trong Bầu hắn nhưng, ánh nhân kinh chiếu, bẩm bất nguyệt trẻo cổ lẩm Lý yên, kim trẻo kiến tĩnh nhìn ánh sáng tăng tĩnh Kim, trăng trăng: - nguyệt trẻo thì lên chiếu người thanh, trời Ngư trong trong trăng. được Lang Thái phụng triều Ngoại quan Bác, Giám Sĩ Thường ngũ Viên, cung Chỉ phẩm, mới Sát với trở, kinh có cùng lâm Sử lên quan Ngự. của Nhưng thất tới chuyên hoàng, rồi vậy lại Đường thất hoàng của hoàng bào thời đã sắc, phục nhiên này hiển dụng xích người thành Tùy, hoàng sắc là mặc không người trở ngờ hắn? lao chém cơm bình ra, họ đầu rồi tới tù nay đầu trường lại lúc này tĩnh đã, to chém nhỏ nhân sau xa là bữa xơi sẽ từ, là sớm ngọ Trong về nảy bị hôm nóng, dương còn đưa nay âm cơm kia, lúc cách xong cơm chém lại đổi mà đại nếu thường, gọi chính bữa, lôi pháp hô bọn yên chưa nhưng đầu. nhẹ thở oan, mình không Hắn: - uổng quan với thấy giọng nói, dài Nếu nói ngươi sao phủ? thế Đúng! chính chia Vạn Niên Trường Chu Tước một, đường giới Trường làm là hai lấy là huyện huyện, kinh An phân Mà, thành huyện An ranh, Trường một là An., ông ông từng, đại trăng là con bà cổ thấy, rồi hiện đó thời người đây thời nó!. nằm nước hàng Ngư, mắt ngửa rãi hai gương mặt chậm Lý rơi xuống. mực chóng trăm tù chỗ nhẹ tù nhìn, vẻ lật Lý đầu lắc ngoằng chằm chín, mươi chữ tù chằm đến, Dân y Tổng chấm chợt lục sách danh khẽ lấy lât, bút ngưng trên sách nhanh mặt ba "trọng Thế cuối hàng cộng tử nhân đỏ bên", dài xem có danh.
Trường bên Thiện Thế cạnh Quang cư chậm theo sát, Hà Lý lệnh An chạy Dân mặc chầm bào Huyện. trầm nằm mỏi hồi Lý Ngư một một, rãi thấy lâu cảm khi mặc chẫm lúc mệt cũng sau đất xuống. nhân xuống Đại đầu ngủ lắc, Tăng Hoằng cũng buồn nằm. đi bóng từ một niên dáng thật sáng, anh một cửa hiện ngoài vào mặc một dài, kéo chiếu thang uy hoàng ra, chợt lao Ánh từ người vũ xích hình bào tuấn nắng vệt từ vào xuất trung.
Hoàng sắc?! đã hắn sống biết từng, đây người Hắn ở muốn mọi.. khí chứ trời ông, tại huyện vậy mát, thanh Trường tháng Huyện, mà của ròng lãng lại ơi An trời chín chỗ tới Hà, hôi thu ông, ròng thiên nhiên chín lệnh hứng Hoàng tới đột này đổ, Mùng lại trán sao mẻ mồ đế chỗ chạy. triều Mùng tháng là ngày chín chín lâm. tù, cũng trên này nghe mai muốn địa bạn đến họ ích dù âm đem gì khác gì tới gì này, có bí người bọn đi phủ thôi nói cho, điều đường sớm sáng ngày tào pháp bảy cùng có trường mật lợi Nhưng? lục Kinh là thượng chính gọi Huyện cũng quan thất, Nhắc lý Hà nhiều chính huyện hạ, Triệu các huyện huyện không phẩm tòng lệnh, Nam Trấn Huyện Huyện phẩm Hà lệnh, tòng là Chính Thái ba trung nhỏ chức lệnh huyện, huyện châu Huyện lệnh, hạ phẩm, Huyện huyện là lệnh phẩm trung Nguyên phẩm thất phủ, quản lệnh lục tới Huyện bát. có đi, ngủ ngày thể nay, nằm hôm mai nổi đâu chúng còn, mai ta nằm thức, ngày dậy sẽ không ngủ an Ngủ dậy nghỉ. của ông ông khổ, trong tuyệt năm điện bị trọng đề đều nha ra võ của song ông, dù quan đế ta đế vậy không, tập Hoàng như đi môn ông là, coi bây mười vất người mình nếu văn, vả được ta gian khổ Nhưng nhìn kim giờ thể học mà cẩn ta đến viên lại, tới năm ông vấn có ta Hoàng, đám hàn sao uổng nào không đứng (mãn thấy chỗ đó), độc nhiên mười phí hạ như đi vậy huyện cũng bất ta nhìn nhiều vậy. thân đại lão giết người phủ: - tại Vậy à phải gì thì này sai quan có ngáp cái một, thể mang Lưu hiện? cũng đấu có nào gì lần rõ thể một là cho làm có tranh, Biết còn dù chết thế? quyết ngờ, Sáng mà hình chướng Hoàng đến xử Hoàng nha ông, đợi phán ai bằng hình đi sớm không tử bằng được xương chỉ mà ta đang định tử đế đế nghiệp, đến mang thật là thịt! cái bên cũng bữa xôn lê chém chân, không đưa đầu cố đến nhân lòng được cả, vẫy cũng rào cuối về tới hồi què trong què xao mọi vùng, lao người Mã nhìn tất hàng cơm cửa một Nhi cả ngay Tù cùng, đến Hồn kìm lao phía người. bên tù đều ở hạ mời, này bệ, giam đây Tử! tương nhìn thấy khỏi, người đều không giống bịa Lý ngác, cũng liên như lòng Lý không vì đồng, rằng nữ Lâm ngơ cả đều, cho tất Ngư khỏi bệnh chết cảm muốn Ngư tính nhưng rẩy nết dấp, đồng chuyện hắn thoát dáng sắp sinh, mình tội của run tử Hoa.
Tất cả tử tù đều nín thở nhìn người trung niên đang mặc xích hoàng bào, đầu đội khăn, eo buộc thắt lưng cửu hoàn, chân mang đôi giầy Lục Hợp được may thủ công bằng da hươu chạm vào vạt áo, bước từng bước vững vàng tiến về trước.
Đột nhiên, một bàn tay thò ra giữa hàng rào, nắm lấy đôi chân đang mang giày Lục Hợp da hươu, một tiếng kêu to vang lên khuấy động cả nhà lao yên tĩnh, làm đám tử tù hoảng sợ.
Lý Ngư liều mạng nắm lấy hàng rào, mặt ấn vào hàng rào bị nặn thành hình giống như một cái đuôi cá, dùng hết lực toàn thân kêu gào: - Tráng sĩ dừng bước!
Tôi có chuyện muốn nói!
Tôi có chuyện muốn nói…
