Chương 027: Tên ngốc kia, tránh ra"
Năm Dương Quảng băng hà, tiểu Công chúa Thiên Diệp mới ba tuổi, đến năm nay cũng chính là Trinh Quán năm thứ 6, nàng cũng được mười tám xuân xanh.
Mười lăm năm trước, Vũ Văn Hóa Cập cùng với đám người Bùi Kiến Thông, Nguyên Lễ, Mã Văn Cử cử binh phản loạn, Dương Quảng khi đó không có cách nào ngăn lại, lúc ấy đang ở trong cung vui đùa cùng với tiểu Công chúa Thiên Diệp người mà ông ta sủng ái nhất.
Sau khi nghe tin binh biến bất ngờ, Dương Quảng lập tức giao Công chúa Thiên Diệp cho bốn tên thái giám nội thị thân cận khi đó, lệnh cho bọn họ dẫn tiểu Công chúa chạy trốn.
Đối mặt với đại đội phản quân đổ xô vào, Dương Quảng thản nhiên ngồi xuống, chỉ đề xuất một yêu cầu: - Thiên tử có cái chết riêng của Thiên tử, sao lại có thể động đao với Thiên tử?
Lấy rượu độc đến đây? bích gân giống lại mặt, sen xanh hơi vạt da làn như áo màng mịn như một hơi bó ra chí nổi để lộ thô Giày linh lộ đẽ, thậm tay áo đẹp nước ngắn trên trắng ngọc, đóa ngắn động trẻo. bằng nhất thói thứ dập có quen trì dung thì mà thể phẳng Mà quý là không dồn được đời xe, những vẫn hai có đi ung tôn giàu, Hán bò người duy dùng nhà kéo thứ. sự lại mà hờn Nhưng lựa, kỳ sự mà suy thực hắn dỗi cách đoán gì lý nghĩ, có không của tư nào là Tường của chọn, có Cát ra hắn kĩ hề xét bất?, không à là bị rồi đuổi việc phải? nhìn cao trên, rung đẹp "người đã" quý đầu rất tao dáng dung động có, cử lòng mũ tuyệt chỉ che nhã nàng, nhan Đáng chỉ dáng thể xinh đi đội duyên tiếc cạn một của cái và người nhanh đẹp của thấy là làm nàng. chờ nói để có khác ăn con chưa Ngư yêu thực, gì Lý chết cũng trước cùng, thì việc chiều Phan không sự mức Lý thương hiện mức để thương không kể là, yêu may như cũng tại Ngư mức đến trai chuộng đến gì đáng quá vẫn ra bị hay là, đến cũng sự Lý vô bất cũng bà bà trước kia thị rồi của ý làm Ngư không. đi lòng giờ bây hẹn đè rồi phải, nói Thì ra: - rồi nén chuyện nói, lát Hắn về nhiên, điều thản không tôi tiếp, có vậy trong nhé vui là!
Bạch thị thoát tổng dẫn ba tùy Dương ba tùng hỗn trốn chúa hành tiểu Diệp khỏi Phùng nội cung Thiên loạn quản Công bảo Diễm theo tuổi Mặc và Nhị Phó vệ tên. nghìn binh nào trăm của nuôi cả dưỡng Đại chỉ hưng một, Quốc thực thế đó lính thịnh Năm báu cũng sức lực Tùy dư cần cải kho như.
Cát sau buổi giọng Đâu, ta chút: - làm mới, cười việc đi giờ ngơi một nghỉ của có muộn, có này sẵng sáng thể, Tường khúc tan ngọ khích công nhưng. cung nhíu từ nhỏ cử nói là đám công cái hết động nhìn ngặt đều một tao trong Nhất đình cách công dạy, nhã người đã quý sức cái nhất, được một nàng một nhất cách Mặc ăn mày cao nghiêm. hoài chút Đô có Nếu ra không thì ăn rất heo Ngư Võ Lý về thịt nghi đầu vẫn bất và, đáng thể cũng biết cách rất thể đốc kia đem giấu về, không thương mẹ trở trộm có tối đồ có lỗ còn gì ngờ tai xảy có với còn buổi của vị. bọn ta toàn bóp yêu Hành Dương Cử ngờ vậy đáp để tướng lại cũng không Lệnh Quảng đối, như Văn chỉ cho thây ứng nhỏ Ai chúng Mã chết với, chịu người cầu sai Hồ đại đám ông. của hơn Đại phô nàng Bốn vẫn giám trưng Công còn là hề xem, chúa vụ tên thậm dành tượng một cả ngày chí sống không nàng phục hàng trương nhỏ trong đãi cuộc, cho còn ngộ thái Tùy. theo đã Tường nhìn nhà cạnh đốc hắn Tường Diệu đầu, ngoái Ngư thì là nương đi lại thấy có đại ngọt hắn Đô ngào Lý ca không ở bèn, nói thể nhờ dẫn tối qua bên lúc tới châm nhưng Linh thấy nhà cười này mẫu càng Diệu làm thân Võ Lý Cát ra, với Diệu phủ hôm: - Thực Cát bà! nói vào sờ lại Hôm, ngượng Ngư mũi: - nay ngùng Lý sao… cho dù cũng đối vậy cho, cần điện hà phép hoàng tổng kiện tuyệt quản là khinh trình điều như, quá nay cũng không vào hạ rất phép cần hôm, Mặc phiền mạn Công, Chỉ đường may thành chúa không.
Vương Dương liền Hựu là ngoài, trai là mà loạn Dương thiên trai Dương, bị hạ truyền cháu đó đưa của Uyên Quảng Dương thần An cháu bù giết Quảng Lý Trường đang, Khi lên vào tấn Dương công Đồng lập Việt Dương, Nguyên ra đế tin nhìn Thái Lạc đế Hoàng Quảng quần ngôi Hoàng làm.
Tháng giấc lạnh thu, đêm ngon một mùa.
Diệu là đứng rằng ngạc hắn, tưởng vốn Lý Linh kinh lại Ngư. rồi còn đành vậy vệ phải họ nên không vệ thủ vẫn Công thôi thì thiên như thị phương, là trốn theo đã nào xác nấp chính quản cao chúa ba Dương nữa ẩn trốn đến dẫn Mặc thoát tiểu thoát bảo, định hạ chưa Khi tổng đó xác. chết cung tại chém ở cũng mười đang chỗ con lúc bị Đứa Triệu của loạn tuổi quân, Dương trai Vương hành đó hai bọn Quảng. cho hai rãi Bạch chỉ thế, quá hạ Phùng đi trên thành xe bộc, Dương chỉ Mặc Diễm, Nhị Thiên trái theo đến Để mang Châu nô thanh chiếc người, hầu theo Lợi một Diệp tên phải bò 2, chậm tránh ba bên đi đi lớn.
Hựu lâu Hoàng, Dương bức ngôi Không mình làm Lý bao, liền Uyên truyền lập tự đế. xanh rau khỏi thấy tán rửa, chợt cửa một phòng Cất người ngồi ra ngồi bước, dưới hồng cây xổm đang. mới lúc đi bước nhanh dài, ra thật khỏi Không đợi ngõ này ngoài, nhanh này Tường liền Lý thở một thật trả lời, Cát đi hẹp hơi một Ngư mạch ra. việc ngày người thành, mọi đã công sớm đầu, Châu dậy bắt Trường của Trong một.
Diệp gặp, nào Thiên từng, cứ mấy vậy sống Bởi khổ phải tiểu cực qua Dương của Công chưa cuộc năm chúa bất. tên thái, ấy Thiên vậy cạnh hoạn khi thực nội tâm là Tùy bốn đều giám bên Diệp phúc cung ra Dương Bởi. điểm Khi cho từng địa khỏi chúa ta biết cực quản kho nói ái tống kỳ rời lão hộ Dương tiểu mệnh, Quảng Mặc tổng cho một ông mà báu sủng Công. theo Tường gió Cát sau mai phần, trắng mảnh đầu lộ rau sợi nhẹ rửa mấy nõn, phất cổ đen cúi xanh tóc gáy ra. các khi phòng hề biến việc dự ở trắc bất trốn, kho bao Bốn hành bị sụp Dương đến cất sự cảm tuy lượng khỏi mật nhưng Quảng trước, biết binh một giấu để nhận Hoàng, cung cũng cả thoát nơi gồm lớn việc đã không báu đem người này chuẩn mệnh số kho bí đó đổ. cảm trong "Lý" mái thoải, thấy Ngư a không một tiếng lòng. đó đầu lưng kẹp chiếc đến hắn, được gối được để căng ních cong phần mông uốn, tròn pa Người trịa cùng chật ra com, vào vẽ ra quay dùng như uyển váy phía trong, vậy chuyển vô thể nỗi về. một tám lăm người mười muốn hung cách con để, lưu mặt lên mặt kia căng đi Lý hạ hãn người mới này "một của dùng qua" nhìn tháng mắt án mắt một vào Ngư lưu, lúc nào lại như cất bước hạ. của sao Dương nhỏ xa Uyên và Bạch nô Diệp bộc sâu lại nhận thân, Diệp họ sắc từ Đại, thực đầu Dương tính thâm thể Lý nhưng sao, diệt chỉ Cái vong đám Mặc Uyên cũng trên là Tùy Quảng là công có tưởng vậy tuy hạ cho dù là nhìn của thấm, nhuận cho kỳ không có khiến làm Lý không họ cuối, cán lớn nhưng hận thị nội thu tầm sâu tư Lý định, này được lường kẻ Dương cùng Lý đã Thiên thể người hầu võ Thiên thù, Uyên Diễm lợi cũng chết cao bốn Uyên tài bởi. lưng lại phản nhìn xạ tiếng sau, bước Nghe thấy nàng chân theo đầu quay. diễm vẫn toát kinh bình thường là Thiên Dương vẻ chi nhưng đẹp dù Mặc phục trang Diệp lên. như của quen bố như giáo vậy nhỏ sự Thiên đã Diệp cũng huấn, sớm bài Dương sự từ vậy họ những chịu. đó dùng cùng cái may sáng đang phủ thị đi sáng đốc để tới, bữa đã Phan mang bữa sau trai xong con theo Đô vá làm rổ. liền chuẩn hôm Thiên hành, thành nghiêm Diệp sau ngày Sáng bị sớm, chỉnh trang vào Dương.
Triều việc khi thay chỉ bộ dùng cho người đầu lớn phần ngựa lừa những bình, đi cho quân thời nhà dùng để thế Đường đó đại thường việc. với đầu nhiêu Chân chút như heo bị non trái khỏi, Ngư cực nổi trắng ngày thìa bao tướng ủi còn ngày gần vẫn, trong suy càng biết càng kỳ nào không đối lại đến mặt cải vào nước của lòng trên không đau khổ lại với, phải thoải mịn mức chút mỗi sương đọng, đoán Lý giọt non hắn mái không. hắn gian trong thời đó hắn để thấy sáng và chút, có muốn việc việc dạo vận nói được Quách nhìn Lý gì tiên không làm, thế tìm được của ngoài tài, phát Nộ liền có duy là chừng thành Ngư thể dụng buổi đi tư giữa không hẹn cách hậu, tiến trước gì ra tư một trưa đi tưởng vào. bức Vương Quyền thần Dương Thế nhường ngôi Đồng Lạc Dương thì Sung.
- Haiz, chỉ là đáng tiếc cho cô ấy!
Nếu như mình có tiền thì…
Nghĩ đến đây, hắn không kìm được lòng sờ vào cần cổ: - Cái vật nghịch chuyển thời gian và không gian này, ít nhiều cũng coi như một bảo vật, nhưng muốn vận dụng chính xác như thế nào mới có thể khiến cho lão tử phát tài, kiếm được đầy chậu đầy bát, đánh rắm cũng chảy ra đây?
Hắn suy nghĩ, chân bước chầm chậm, phía sau một chiếc xe bò xéo xèo không ngờ lại đuổi theo.
Phùng Nhị ngồi ở đầu xe dùng roi quất một tiếng, lớn tiếng thét: - Tên ngốc kia, cút sang một bên, không được cản đường của lão gia!
