Chương 029: Tỏ rõ sức mạnh
- Mở rồi mở rồi, mau mau đặt xuống, cược đại cược tiểu, quyết định nhanh!
Hai tên lưu manh vừa mới bị câu nói của Dương Thiên Diệp làm cho hồ đồ mà thuần phục, lúc này tỉnh táo lại, trong lòng rất khó chịu bèn cố tính kéo dài thời gian, cả hai đến bên cạnh cũng không nói lời nào, chỉ chờ tên lông ngực rậm rạp cược cho xong ván này mặt mày hớn hở mà đem tất cả tiền cược đặt trước mặt mình, một tên lưu manh trong đó mới ho khan một tiếng vào lỗ tai gã.
Tên lưu manh thuật lại một lần nguyên văn câu nói của Dương Thiên Diệp với tên lông ngực rậm rạp, khinh thường nhe răng ra cười: - Đại ca, tiểu nương kia khẩu khí lớn thật, nàng ta lại dám uy hiếp huynh.
Huynh xem, có cần gọi mấy huynh đệ tới để tiêu khiển với nàng ta không?
Ai ngờ, tên lông ngực rậm rạp giống như bị trúng tà, đứng ở đó lẩm bẩm: - Trước kia ta muốn làm gì, ta là ai? đại xu trượng nịnh, trở lũ phu thể Bè làm có nam thành sao nhi? nói tới sơ Tên mũi Lưu, gần lẽ rồi: - dự cũng sờ do Có manh. manh vàng vội đuổi tên Hai nhau theo, nhìn ngạc lưu chóng kinh nhanh. của của tim ngực Dương nói Thiên Câu rậm tên đã đánh lông vào sâu thẳm rạp Diệp trúng con. một kêu ghế Hột chiếc hướng người Can, tiếng viện cước đá hậu bay, về xoay chạy một to Thừa Cơ. là Dương Cơ hạ lòng hùng, còn đi nói rồi cho đen vâng dựa bị mời, hào Diệp hiện tính vừa đãi gã cũng Thường đã bao Hột giờ nhịn nhưng, này Cơ lòng một trúng màn nhẫn đối, muốn nói có cười tim thì xong, xuống Thiên Hiếu chưa cũng để chút tay liền biết đang, lối là Can Thừa Diệp cánh Vâng có bài không nên phương trong, khi Thiên Nói hài cùng, toán nào Thừa sống vâng, gì vẫn gã: - giờ quân dẫm, Dương như Lý gã vậy có không! đến công đắc phản người thành đó cho Thường, đại lúc Hiếu Thừa rằng khai Lý Can, mình lúc lại Cơ hưởng có sẽ Thường lớn một sự, nhiệt quốc liệt là Nhớ mưu đầu Hiếu lòng ứng Lý Hột. dứt trên lớn ngươi xuẩn hay, Bọn sao quý lời nhân mắt đã tiếng: - có nói chưa khinh Hột vị Can, sao ngu Cơ không để Bọn cho chúng quát thường Thừa xe các? muốn gì là ai làm Bây, giờ ta ta? khác nhõm Trong trú Can thầm phào âm ẩn Thừa, có Hột Cơ: - chỗ tại Lợi Châu, vội thở thành nói nhẹ hạ rồi. này tất sự muốn vào trước thật con mắt đổi, gì chỉ dựa người thay lẽ gái Gã cả những có…
Tương lai… một còn, Đại thời chê huynh Lúc cười tiến chờ, gian này gái: - nói chung, trà lên tên phía lưu trước, manh người một con ca nói chỉ đó. nhìn trời kim Lý sinh xem mặt Bình Quái như tên Thục, chút Triều bỉ nương là lừa Ngư tươi, Lê cô vẻ tiểu ổi Quản cười ngưu gạt chỉ một khuôn ngoài giống. trước nhờ Hột bò hai nhanh lên xe biết, nương ruột trong đầu, còn nói thấy này quỳ cong bánh sốt cô gối sau, điểm xe đồ vàng Thừa Cơ, lại bước chỉ: - chuyển động sai phía, Thừa Cơ xuống chặn, lòng Can tiền vội lớn tiếng! một hoàn cười cô Quản nương như, kêu "về" lo phá Bình, lên phủ ghẹo tiểu, lùi a gần cánh dáng kia Triều sau hoa đồng dầu lè phía thấp toàn tiếng, cải vẻ lên chọc bộ sợ ra tè bao. với quý, thỉnh xuống Quỳ, tội miệng tự đi vả nhân! một Mời một xa trong con đàn, tròn nhộn choàng gọi, cổ: - óng râu Xong tới đi tễnh một lối đường người phía này hẹp tròn hình đi này dầu, thường tập dầu Quách nhạo cải vo hai cái cười lung lùn tròn chòm lay Phùng, về tươi hồi Nộ mặc có một cải, phía hoa nói như người, béo Nhị thân to ở, niên liền đi một đồng như trong, giống áo xoay đật lật vườn cánh hoa ông trung đầu người vàng. tử bàn thanh ném vàng loạn bước cầm trên hãn lắc ra hổ bèn thân sắc trên Một bàn to trong tỉnh xông mấy âm hung xạ chung, xoay lớn vẫn một phía tay, còn lại miếng vội ba rơi sau mới ra.
Hột Lý, khởi danh binh Can mật cũng do vậy Thường ngờ tính, bại Ai toàn việc ẩn ẩn Cơ mình mà như Thừa bí, "gã Hiếu" hoàn mai.
Bạch giọng Đánh ngồi Diễm xe, xe vào trầm Mặc nói bên, xuống xe hông: - trong quỳ! ra Lý, này Hiếu nhà đầu sòng thành cái Hóa dưới giả tên đứng chính Thừa bạc là mãnh hán Thường tướng đại trang Hột Sạn Cơ trướng Vân Can. cái liếc Nơi gã một nhiên lộn xộn Mặc thế, này: - cố nhìn Diễm thản, nói Bạch nào hạ? viện trong nương tiếng lời ra, hỗ Can đứng hỏi càng to phát sòng Cơ từ mắt ta người lỗ Thừa bạc bị thấy cúi một Phùng, thì vừa xin hậu kéo Nhị xông một dây tội câu Thừa, Thiên ra kịp liền cũng liếc trên xe phá không đầu, chào cửa Hột chào thứ thân vái rất mới trả cương, tiếng làm hùng xướng: - ra mãng cô một, nhìn Dương phận Cơ Diệp! không sao xuống tên của lên hai tới chúng lưu, tên vừa manh bọn lưu đất manh này vậy quỳ, viện đó ngạc Đại, kinh đuổi một ca thốt đại khỏi người: - Lúc hậu, trong thấy ca? mười đời Bồ sau ruộng khoảng răng kế đồng búi áo như nhánh, Ngư dễ môi tự Đào thương búi, quần da tám bé, các sôi trắng đen, bím theo nhìn bé tóc vô làn tóc của một, mới một tộc hoạt hiếu, hơn cô Lý đó mặc nổi ngần bộ tuổi tương cùng kỳ đỏ, Duy chín mái bát, cô kiểu trắng nhánh. cước trách mắng một Can dậy đui Hột, lưu Thừa loại bên miệng Cái tự hai sang vả manh, Cơ vội: - cút mù đá vã, tên đang đứng một!., không Dương động Hột! lòng khỏi Can, họ nàng ta đây đến Nghĩ Thừa Cơ.
Gã cả làm chỉ, đều sống sống muốn muốn, để tất gã là chỉ. bớt vả chậm xuống tên chuyện cười nương, hạ lên xe xin, Hai nói liền lưu dám, Cơ giận đất bôm quỳ Can: - Thừa không trễ bốp, cố miệng xuống manh nói Hột Cô. lâu giờ đã rồi bao qua Hiện? gã gì muốn là nay làm, Mà gã ai?
Thiên đang trong muốn người nghị Hột khom trong xe, Dương Diễm lên cho Bạc nghiêm Mặc xe Thừa, Cơ Can nói màn xoay nàng, đã không nào vén, vào người liền nàng lời Diệp, ngồi vào liếc. ca gái nào ta giá nhân, lớn con đại đứa sự Thật, một như là là cái vật nàng. hắn người và với hai Quản người, tới Lý Quách chuyện vài chỗ Ngư hai Nộ đơn phía câu nhìn nhau Lão sau về, chạm nói trán đó giản đi. xuống, Nhưng buông lão không lại màn. tay mưu lược có đại, được ủng sự tướng lại Mà hộ người gã mãnh là một, Thường uy tín dưới gã muốn Hiếu lại nhưng nhiều Lý có, có tuy viên dũng không phu không tuy vạn mưu đại.
Mẹ nó! nhiên dẫn Mặc đi Diễm thản: - Bạch trước nói đường Đi! một sợ là ra vồ, Quản vừa biệt đồng trong cô, Bình tiếng đây Đặc nương có dạng lấy mới muốn kêu, thật bộ cải có đến sự hoa như, tay liền cánh nghĩ hắn to dầu xông hai Triều hơn nữa hoảng. ngẩng bình Chúng ta thôi nói trên, sắc trời tĩnh Dương, nhìn càng Diệp bình đợi, Thiên xe đầu: - đứng chờ tĩnh đi!,,, Một hãi giật chung buột Can kinh miệng, Hột trà mình: - Cơ hỏi Thừa?
Lão Quản Bình Triều này thật sự móc nối với Quái Thục Lê trong tiểu cô nương xem kim ngư!
Lý Ngư nghĩ đến đây, tiểu cô nương đó đã tò mò đưa mắt nhìn về phía hắn, hỏi Quản Bình Triều: - Quản đại thúc, người này chính là đồ đệ bảo bối mà người muốn thu nhận ạ?
Quản Bình Triều liếc mắt nhìn Lý Ngư một cái, hừ nói: - Nhìn xem bộ dạng ngơ ngác của hắn, không biết là bảo bối hay là thằng hề, cũng không biết hắn có thể làm được không!
Tiểu nha đầu cười tủm tỉm nhìn Lý Ngư, gật đầu nói: - Con thấy hắn cũng khá vừa mắt, có lẽ được!
Lý Ngư nghe thấy bối rối, không kìm được nhìn sang Quách Nộ, Lão Quách chính xác là muốn giới thiệu một sư phụ như thế nào cho mình đây, công việc sau này sẽ không phải là chú trông trẻ, phụ trách trông trẻ con chứ?
