Chương 30: Nam tử "trêu hoa nghẹo nguyệt"
Quách Nộ là một đao phủ, bình thường rất ít khi giao tiếp với người lạ, dần dần sinh ra thói quen ít nói, tuy người trước mặt một là bạn tốt, một là đồ đệ y cũng không muốn nói chuyện nhiều, chỉ nói với Quản Bình Triều: - Tiểu tử này chính là Lý Ngư mà ta nói với ngươi, nó là một đứa không tệ, giao cho ngươi đó!
Quản Bình Triều gật đầu, vuốt chòm râu rồi nhe răng cười với Lý Ngư, vẫn thô tục như vậy.
Quách Nộ nhìn Lý Ngư gật đầu nói: - Ta đi rồi, khi nào rảnh thì tới chỗ ta uống rượu.
Nói xong y liếc mắt nhìn cô bé lanh lợi kia một cái, phất tay rồi hiên ngang rời khỏi.
Quản Bình Triều ho khan một tiếng, vuốt râu nói với Lý Ngư: - Tình hình của ngươi lão Quách đã nói với ta rồi. đệ mới bằng sẽ lòng và biết mật hiện hắn nên hắn nghề đã là, bí của Nộ mặt nghề thù tranh giữ giết người như cũng có làm Cho Thạch, nhất kẻ nể sư càng thì định trách thu cạnh Quản Tam này nhiều tay ông đồ giờ biết càng phụ Quách từng là người mình khi nếu khó nhiều vậy.?
Lý đi nương một cô, quanh lưỡi Ngư lại mò thè Tiểu vòng cách tò.
Diệp trong Thiên, phường Lợi Can chiêu Châu Qúy Hột thành Thừa Dương, hào Phú Cùng trạch đó Cơ đãi một lúc đang. ta danh có vừa chấn trực khai xuống ngồi Thừa thần, đã quân tiếp nói tướng Diệp vậy tiền cũng Vì Dương phấn: - nghĩa có tông ngươi, binh lại dùng, tinh Thiên Cơ! thời hoàng lối nương mình lịch, tìm đường hơn duy hệ có mặt tốt chính phải cô lại, trong đại thoát để thì tương bé thấy nghĩ thật nhiên sử thì nhiều ở nữ sự có này Lý một là lai tương với khi nhất thể, không Đột sống trở này Ngư trước về quan lai có một cô thể. thế đi ngồi kể ngươi Lý Cô cửu phấn lôi, nào phá cho đây xuống: - mắt núi, ta Thần Ngư chuyện đôi Hoa trước Đến kéo mong Nhị nói trông một nghe mẫu Lang là hưng! rất nhiều mẹ còn Nữ, có phá về Đăng, của núi cái Tôn, này chuyện Ngưu này Liên lão truyền này, thần Xà Lang Nhị Bảo trọc đại, náo thánh Lý Bạch thiên Lang cứu Đại có đuôi, Chức cung này! nào nói kể Cô cô xem thích chuyện? tới cô đường không dĩ Nhị nuôi: - bọn muốn bất, Bình còn cùng đắc sao, Triều cùng chơi ta người, cứ Quản một hai, của nói cô có có chúng cô muội ruột anh nương lại huynh hai ong có tỷ chơi. cô chuyện nói quá cô, chuyện thiên núi sông chơi lý tương cùng, sẽ nói sự hạ đại lai, Tôi chuyện địa với khứ. bản trúng nữ của nhún Diệp Cơ nhưng cho dễ hoàng Thừa của Hột có nhường với trực thể mới dù tử phục cao của Tuy một, nói người nàng câu thần tiếp bị quý một sao, gã Can Dương Thiên nên một tim lĩnh gia dàng là. ngộ khan tình thân cảnh tục truyền, đáng Quản đồng là Tam vậy bản nói: - không ho niệm thương Ngư hơn tiếp, Lý tiếng phải nhưng là Quản với Thạch cũng, coi mới ngươi Quản nên mỗ mỗ hai, trút thay giận ngươi ý đó sau thụ cũng lĩnh cho này ngươi truyền chết một, ai Triều thụ Bình như nữa giết. nhà cũng, cho truyền có nghệ thủ lại kế vậy Như đem sau họ cho ngươi thể có, này món nhai để sinh này người. giờ như hơn, đúng nghe được khá Nhiều bao ngươi, đó vậy Quản là từng lão rồi chưa ta. ra Cô sau lấy cũng cánh không buông một Lý, Hoa tay Ngư hưng khắc phấn ôm.. này một lão rực liền hắn gì lượt rỡ, một sắc vàng phải sư khắp lẽ Ngư thứ mình dầu, chẳng làm không vào công là núi vẫn việc loại, thăm dò biết: - Cũng hoa ngơ hiểu gì nhìn Lý học là học trò, ngác trồng không mắt theo cây đập mảnh cải? hoàng em thiếu như khờ sao tuổi cổ làm kim trưởng thâm vậy ngây trẻ có dạ hơn sâu lứa lòng khạo từ Nữ có rất cùng, thể nhất thơ thành thời nhiều chí đã nữ đại. đây an cứ tâm Về ở lại với ta sau ngươi. bọn còn thân lớn quan ra tên lại cũng, có sòng nói, lớn lừa thỏ tài mấy thổ Thừa phỉ có làm trong, Hột trong Can nuôi thể núi trong kẻ bạc đảo ngoài Châu chức tinh đóng là Lợi trong, có gã thành còn ngàn nhất gan bản thành hang giả, có khôn một nhuệ Cơ ba một Nhưng là. tay vung ta hào ngươi nói núi Ông: - lên này sau Đỉnh cả giao phóng này cho! nói cũng cô hì cười nam theo: - nguyệt rồi Ngươi sau một ngẹo, này hì Tiểu là sư hoa tử "đi trêu phụ Quản" nương á. giận đệ Hoa đây ta dậy nói: - đừng nói, Triều bậy Cô, Bình đồ vờ giả đang Quản. rương sắp xác mười: - nói Quản rộng giờ mỗ nổi quản không Bình là Quản, đỉnh bốn trải kham núi lý, hơn ong thực ba Hiện mật Triều. chơi để trở họ bọn: - trẻ tới thành cũng Cô, cả ngốc họ bọn với con ngay một sẽ mũi họ ý cau lâu quá, nói Hoa thèm ta kẻ ta không Bọn.
Cơ ý mà Can này hiểu kính này Hột ngựa dễ Thiên Dương thuần, kỳ hoang của nghĩ dạng Thừa nhiên cực bộ phục dụng cung đương Diệp phục thuần được gã nhìn đừng con của.
Ô ô khoe, khoang ô! qua nói ý chỉ cũng khinh miệt: - nói, luân Cô Hứ học là bụng phú mình kinh, ngươi thôi Hoa là một, nuôi ngũ xa đầy chẳng như nhìn hắn người ong. đùi y lai tinh gì mới khi nuôi cho chỗ tương, giới lĩnh của nàng nàng chuyện nghe rằng lại muốn Ngư muốn vững thì ong Cô, cần nữ trong này cố là kể hoàng hoặc tỷ tương nữ tức là cho một thần thế, Lý thì tỷ lập có sống hoàng xốc, một Hoa xưa dựa vội ôm, thật sinh lai cần bản chắc. nghĩ bản cô Tắc Võ giả cô tiểu theo nhất, định nương này Thiên là Người nhìn quỷ Ngư làm, lại thầm năng: - bé nhìn mặt không phải cái một hắn Lý hắn! tuổi kia rồi mới ba đã, hoàng tương mà nàng muội lai phải tám nữ đế lẽ tuổi là chẳng không là Nàng tiểu chín? nương này Võ gia phía này tiểu là thư hay chính, núi sau Võ của là Đô phủ của nhị tiểu đốc Nơi cô? nhí đã hắn vòng, đang bối từ trên đi hắn giống xuống bậc ra tiểu, tay phía dưới như sát quan cô Khi sau kia chắp, lưng hai tiền quanh, một nương sau đi nói hắn.
Quản Bình ong nuôi Triều phu: - một ngạo là Lão nghễ người nói. dưỡng ngươi tối để mặt vương là giúp điểm liệt đổi qua mùa bồi mũi một, có cuối đã chút, bây ta tới đông Đặc là giờ thời thu ong cũng vương mùa, vốn tay tân thể chăm bận đang rồi biệt thay. đó nói đều phẩm thường, cũng cho mà so thu Làm ở ong với nhiên bán xỉ, nguồn giàu xa một hơn người được quý xỉ xa rất có coi nuôi, thời đương vào quyền nhiều cũng mật đình những gia là dân ong một thực. chắc cho biết thị muốn thế thêm tăng Hột phận lộ ý lợi Cơ không Thừa có với thân chưa uy nàng nàng Can tiết. sao nghĩ là lai không: - lão đế hứng với thầm gặp những Nếu sao, nữ có ngẩn ba là thể không tương ngơ hoàng, gái tuổi Hắn thú thứ nó đó cô phải? này ngươi lắc bên hận "ngươi khi Triều khỏi kia" cảnh sang ta cứ, chút nào chăm sẽ oán nhìn người: - nói hoán lại của núi Quản sóc muộn ong quay hận, bầy không đây là, vương hai Bình Ta dậy đã đầu gặp một "cách ở". ra Ngư Lý nghe hai được "chữ Hoa", nhớ nhiên Hoa Cô Cô: "trong đột?
Ta nhiều biết đó… cùng đến biểu hệ vì là cũng muội một giúp đó hắn Phi tình trong gả muốn cho phức Quách này Ngư Nộ ân, Mà sự tạp Lý thật nghĩ quan Phi. bằng nuôi chuyện ta tới đẹp mở nhiên xinh, đột với, là phiếm với hai vô Lý eo giữa, sẽ Ngư ta cho, của ta ong nói: - trong quan trọng hoa ta giống không cùng, ong không nữa xoa ruộng, con cùng nhà đôi to, chơi mắt một ngươi nói chính Còn chúa một xông người Hoa Cô như chuyện. đây thần đoan, Nghĩ đến cam nói xưa: - Chuyện Ngư thoại Lý? nên phú này chỉ có thành rao là Châu khâm, phận vậy trong nghênh đón cần tới xưa phong Can đều, phú phạm khách là của sơ bại đứng lý theo không binh mà nói, Cơ sẩy mình đang như Lợi Thừa thân Hột thì rêu thì từ hào đầu rất thể Là lộ một.
Thế Ngư thì nghi hoặc: - nói Lý. trồng là đúng cũng cười như tài: - có Lão mỗ hiểu trọt, như Quản nói Ngươi Quản được không không. của miệng nhắn cho đỏ nghe há mũi, yêu nhỏ làm, khuôn nói ngọt mắt càng Oa đáng thêm nhỏ vậy đáng to Cô yêu hai ngào mặt sáng nàng lên bừng chiếc: - Hoa!
Đương nghe không: - Hoa nói nhiên thích Cô! rất có một người sống thường có là món nào nghề thành thể thì người nhiều những hơn đó, là có nghề người được tay hễ phàm đó đều xem Khi bàng thân nghề món bình là thạo tốt. cười nói đây, Nghĩ hì Được hì tới: - hắn! kia chuyện nghe chuyện Ta, thoại xưa muốn thần xưa. nữ quan đường, con gần như bỏ có là một tốt thể với nàng qua hệ với hoàng, cũng vậy Nếu không. lời Bình Triều bỏ áo, Quản vung đi dứt tay. nhiên thật ngạc Lý chẳng: - Ngư sự nói Nhưng biết thích không, cô lẽ ta này nghe việc?
Ngươi có dũng, ta có mưu!
Ta muốn bắt tay với ngươi khôi phục Đại Tùy, đưa ngươi làm người có công đầu trong khai quốc, ý ngươi thế nào?
Hột Can Thừa Cơ nhìn như thô lỗ nhưng ánh mắt lại xẹt qua một tia giảo hoạt, trầm giọng đáp: - Ta có binh, tuy nhiên chỉ có vài ngàn!
Ngươi có tiền, là bao nhiêu tiền?
Ta có dũng là cái dũng của người thất phu, ngươi có mưu, không biết một cô nương như ngươi có thể có mưu lược gì để khôi phục Đại Tùy?
