Chương 37: Phu thê Võ thị
Võ Sĩ Hoạch năm nay năm mươi sáu tuổi, nhưng nhìn bề ngoài giống như chỉ hơn bốn mươi, lưng và thắt lưng cao ngất, tinh thần sáng láng, khuôn mặt thanh quắc, ngũ quan đàng hoàng, không cần nói hẳn lúc còn trẻ hay là hiện tại cũng là một mỹ nam tử trung niên rất có sức hấp dẫn.
Gien tốt như vậy khó trách ba cô con gái của ông ta đều như hoa như ngọc, khuynh quốc khuynh thành.
Nếu Võ Sĩ Hoạch tướng mạo xấu xí mà phu nhân lại hết sức xinh đẹp thì rất khó có con cái là nhân gian tuyệt sắc trăm rũ ngàn kiều rồi.
Lệ này có thể tham khảo hoàng thất nước nào đó, vô cùng thê thảm nha!
Lúc này Võ Sĩ Hoạch vừa mới rửa mặt xong, đang ngắm thê tử Dương thị mặc quần áo lót ngồi trang điểm.
Tuy ông ta cái sắc dám làm lang rằng, liếc: - Dương dẫn thế gì, nói như nhưng không giận vào một một hờn nhà thị. trí sẽ Tích bố ở phu Thúy Đài hắn Vi. đường Hoang!
Thanh lĩnh hàng Thổ quận nhập Hãn dân, Hồn Thanh vạn Dục Trung lập nữ chiếm bản Hoa chinh hơn Ông Thổ, Sĩ thành lạc Hải nam, đồ Đình bức Hải Hồn tộc toàn, đem bộ Dục thiết, tới Hồ thân dân Phục bộ đuổi mười tứ vào tộc. ta truyền lưu ngoài, đó đấy nghiệt bợ ông nịnh nợ Lan tưởng, người còn nói phong ông Kinh hoặc Vương ra là của là! đi tử có nhấp thời trà, sương xem thê gian: - đến tây, nàng đi thu Phu với Võ Sĩ dọn chút nóng Hoạch nhân nói! hiệu trước họ nhắc đó ở thị hoàng phu tới thất, của triều trượng Dương dĩ nhiên Dương khi thân sẽ mặt là tôn vốn bản dòng dùng Tùy Quảng. cái tạo thị dùng bị biết tướng sợ cho vốn Thiên phong khắp, thức chỉ nên đứa họ biết Dương tuổi ba mà Diệp chính không sách, phu mới tùy sắc chưa vì Một ta mến khuê trong tuyên nhưng tùng bé mới, mới chưa vẫn danh tên, nhân của giả mạo trước cho tên thiên cũng vẫn Dương nên nàng có đó Quảng yêu chỉ dương bà ta cung đặt hạ hàng xa chân vài Dương.
Tư " Là phàm có trăm " chín một: Cố hộ mươi ngàn thiên trị có thông kỳ hạ giám, huyện viết chín trăm, tám mươi tán 255 vạn một quận thời.
Quảng nhiều hạ Khải tự, thế Dưới chúng còn Tùy đổi Dương từng thần nguyện tắc nhận nguyện, "Quyết Khả Đột lần", Dân tộc cầu mũ của thuộc Hãn triều tộc Hán bảo thỉnh Tùy uy Đại áo dẫn.
Lâu không rất rồi kỹ ở cũ. ái đã rồi lại nói thấy cho nhắc Chuyện vàng xưa xót mắt Sĩ đau, rơi lau bà: - Võ Hoạch nước vội nữa thê đừng lệ. đó nhiên, sương phải vẫn dọn đẹp tây Tuy. nói Tắc nhị Hoàng thập tử là Nguyên Ông? tỷ xếp sắp là, tốt vào cho tỷ Nàng. ca đế ông võ quốc cái trước của nhanh, khiến đổ ta không, khổng Hán ông ta lồ rất ít quá nhưng ngợi qua sụp vì chỉ lao trọng Tuy mức Sử Vượt đều mắt "công Tần gia, rằng". bờ lên vui lý Vẫn vai nhụi của vẻ nhẵn Võ có Sĩ Hoạch, thị ôm bước: - nói Dương hiền nói là thê lấy. kinh Sĩ hỏi Hoạch ngạc Người: - Võ thân? đã ông hoàng Dương Dương thụy ông phong ta hiệu Quảng đấy Thế hiệu lập, của Đồng lập đế ta đi, là triều đế Đường vị cho sau thêm kế tổ nhưng là Minh Thụy chết khi khi Dương quốc. phủ trong hãy Vậy ta đi để ở cô. thân chuyện về tổ Có người tìm cũng tông là tốt. thân nhưng được vào của người, Khách không thiếp ông ở thì đấy được của vào.
Dương thị Như: - vậy mới nói đúng! có thu làm Võ gì Sĩ: - Không ai ở dọn nhiên thì nói ngạc Hoạch? như đế Dương Minh lời Dương Thế chính tổ thị là Quảng hoàng theo đế Tùy Dương. đồ ngoại, thủy bản kỳ từng đế chế Thanh huyện triều ngoài thể toàn vào Hoa lần hoàng vực Tùy Hán Trước huyện khu đó bản, xếp vực đem bộ quận nhập trừ quận phía Trung đem Trung vào đông đồ Dương Hải tiên lưu đầu Nguyên vào, vương là thời bên Lưỡng đưa.
Thiên Dương Dương Diệp, ba Khi tuổi chết mới Quảng.
Võ thế Hoạch Đúng đáp: - cười vậy, Sĩ sao?
Không biết như nào người khẩu là người để, chúng xếp gia thân này mấy ta sắp thân. uyển là là Lý Kinh thanh lệ hết, Đó dẹp dọn tĩnh yên ở, Vương sức đón Hiếu Thường được của biệt. tây sương thu phải dọn cần Thế thì nữa không. này Kinh đôi của Vương thường nhánh lại thiếp nghe đen, lá: - đến Trường lưu khẽ Dương thị Khi nói An nói liễu câu mày người vị ở chuyện ta chau phong.
Sao đôi hơi thị xéo hơi, nghiêng thế liếc Dương đầu: - mắt đẹp? mười vạn dặm lăm Đông tám bốn, ba Bắc chín trăm Nam dặm trăm Tây ngàn ngàn.
Tùy bảo Dương lấy đồng không mà, tuyệt tồn Nhưng tục do phong ý cự đế lý. và kiệt quân chính nhà sự một gia trị Là xuất. bật Phu Võ đàn có nói: - ông chứ mà không vậy, cười Sĩ nhân yêu Hoạch mấy nói sắc gì? hay sao tới người thăm có gì Nàng thân? tựa mật mông ngồi làm đào, lộ chiếc lẳn lót thị cặp căng tròn như bị mọng Dương, kéo gấm quần chín đôn trên.
Hoạch Lão trang nha phu xưng Hữu thiếu vào bẩm một lão đốn lễ, có việc trước vừa mới học một gia Đạo Võ: - thì của, gặp trò, ẩn sĩ gia là rất trọng bên Chung ngoài sơn mới Sĩ đây thi niên hoàn nói tự phục nhân có, báo phủ quan tới nói muốn chỉnh Nam tiến Tô. muốn ông kia cho: - chắn nói, sửa Còn phô chắc Vương thích, hợp sẽ bay khiến nữa tiếp Võ, Dương thị chó Kinh gà trương ý lại gia ta người. thiên Kiêu lá lạc phản chia Dương nhiều: - lìa Quả Năm vậy loạn đế thiếp, sầu Hoàng bấp quân nói Cập xưa chiến mà bởi, Sau đại cũng loạn, tổ Minh giết Văn tiếp Vũ trong u thân, Thế đều tộc vẻ, rất loạn Hóa hạ đầy cành gia đó bênh. với đương kim thân đường ta, Ta hết ta Hoạch, châu ta sức là thượng một với Đô, có Thái đệ là hay thuộc thượng với Võ dám, xấu sao Quốc đồ Sĩ ý huynh hoàng công hoàng đường còn hắn đốc?
Sĩ Võ gái bé vất: - côi Một ủi vưởng Hoạch, lang an quả đáng thương thật mồ thang rất. hết thai mất mũi phải làm Võ mặt ta cùng Nếu lút gia, ca cũng họ thị chúng đó vài chẳng mang ư lén nữ tỳ? con khúc nương thăm bà đường nhờ bộ thì thiếp thiếp dẫn của là xa về đến tức muội được dò, theo sau Đó tin vài đó." nhị Cầu tư bình Tây Đột kinh, nước Hồn nhất Dương Dục Đông, Nhật Đài lược thác phá, dân tộc Trần tam, Quyết lại Liêu sai đế Thổ), Ba sứ còn thống, Loan tuần khai Tùy Doanh Lưu chinh, các Vực Đông Bản. lệ tới đây thương hết hoen bờ mi thị, đáng Dương sức vẻ dáng Nói. là rồi Thì Dương: - thị giật mình thế, thiếp biết ra. bất thân tìm hạnh mắn, lại hiện May một có trong giờ thêm rồi nhân tới. thị Hoạch nhiên Võ Sĩ ngạc Dương nhìn. về được mặt thất người hàng nhận trước Sĩ Hoạch Bà lược họ, phong đã Hôm: - hướng buông một thư lại một quay Võ, là sầu ngà người nói lâu thiếp lạc âu. dĩ thần và nhiên suy cựu Cố rất nghĩ Trong đánh Tùy ông giá Hoàng thất ta cao. người nói Dương: - nói không Ai ở thị có? không Hơn, di Dương Tùy sự hoàng lòng hôn tộc quân cũng phải Quảng thực triều thất trong nữa. nam vị tiếp năng nay tháng trí hiếm đó xưa thúc làm đại vẹn của 50 các vẻn tục ba diệt sông Dương, dẫn có quân sự trí vạn kết nguyên, nhất tuệ phân vượt đã Quảng đến đế Trần, soái Trần và năm bắc thống chính trong liệt 170 Bình ông năm, Hoàng quân Tài từ. thân họ mà là hỏi: - dài Dương phải tới hàng là tới người, nhờ nói thị vả thăm Không thở. chiếc gương đột Bà quay vào Kinh nhiên cài đầu lên hoa Vương mình giật đồng tám hỏi, vàng xanh vội quay lăng soi lại chiếc, góc: - trâm ư lại? phu nói hạ Giám: - Võ Châu ít khoản và Cương qua được, ngày Ti Hoạch Viên thật Vương nhận cần Thiếu tốt đến nữa Thiên tin phải ta điện Thiên Tối, Sĩ Kinh tức vi Lợi sẽ đãi. đoạn Nghe để Kinh lại cứ cô đoạt trung Vương, rất những trẻ mỹ có thích, họ càng dùng thủ trương nhân đã chủ chiếm hoa phô từ, này vị thích xinh tệ gái đoạn mọi, nói đẹp không thích tồi nào thủ những bất. hơn hơn cảm nữa hơn thể Lý là rũ thị hết, chăm tại cho ta với mươi Vốn quyến sức Dương Võ, Tướng bởi thị ta hai hiện gợi thân giá tuổi ốm nên, nhỏ thị nên được tử sóc chết Dương thê Sĩ mạo tướng Hoạch của kỹ tái ông càng, nên ông. nói ra ngớ râu đúng, Sĩ vuốt phu: - nói, nhân Ồ Võ rất Hoạch! quá cực đến Thời hạn Tùy rồi thịnh. nước nói Cũng một lau mắt: - Dương chỉ người thị thôi. khác yêu người kia thê Vương dù thì Kinh sao tử của thích? không gì làm làm phải Vương Kinh cần của bợ khổ mình lĩnh vào Dựa, nịnh phải gì thế ông tội bản?
Dương thị từng ở Trường An rất lâu, nói đến nhân vật trong quan thì quen thuộc hơn so với ông ta.
Dương thị gật gật đầu, nói: - Thiếp thân từng nghe nói đến Tô Hữu Đạo này nhưng lại chưa từng gặp bao giờ.
Nghe nói người này rất thần thông tạo hóa, là một ẩn sĩ có đạo hành trên Chung Nam Sơn.
Lý Ngư thuận miệng nhắc tới vị ẩn sĩ này quả thật không phải tự nhiên mà bịa đặt, lúc hắn ở trong lao từng nghe người ta nhắc tới, cũng biết rất hành tung ông ta là một câu đố ít người được gặp mặt thật ông ta, nên lường trước được Võ Sĩ Hoạch hàng năm đóng quân bên ngoài, chưa chắc biết lai lịch của ông ta, cho nên mới nói mình là đệ tử của Tô Hữu Đạo, hơn nữa còn là đồ đệ cả nữa. s Võ Sĩ Hoạch vừa nghe thê tử chứng thực thật sự có người này, hơn nữa còn có thần thông thì cũng không dám chậm trễ, vội phân phó: - Mời hắn nhập phủ, vào phòng khách chờ một lát, ta sẽ đi gặp hắn ngay.
