Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiêu Diêu Du

Chương 41: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Chương 41: Đúng giờ đến chiến

Lý Ngư hoảng hốt, hai người kia vốn không phải ẩn nấp ở địa điểm đó mà, chẳng lẽ bởi mình nghịch chuyển thời không mà cũng ảnh hưởng đến sự lựa chọn của họ ư.

May mắn hắn tinh mắc liếc nhìn qua, từ vóc người thấp tè kia nhận ra đó là sư phụ nuôi ong Quản Bình Triều của hắn, cho nên mới không khởi động trụ luân ở trong tay áo nữa.

Quản Bình Triều túm lấy vạt áo của Lý Ngư, không kiềm chế được cơn giận mắng to: - Tên chuột nhắt ruồi nhặng vô liêm sỉ!

Phí cả công sức của lão Quách, đến tận lúc nay, lúc mặt trời sắp lặn đằng tây ngươi mới thong thả đến, còn học nuôi ong cái mẹ gì!

Uổng phí công sức mẹ ngươi ở nhà, đúng là tên chó chết không chịu khó học nghề, còn muốn học ông đồ nghèo tự do tự tại à? cho đấy kết lệnh định, nhất Đợi thúc đốc chuyện bản thưởng này lang. đưa ta về, đi không bà đi dạy, đi nó nữa Mang! cổ Triều Bà rất lao ra to túm Quản chửi vừa Ngư mắng áo thấy Bình mà Lý viện đã của đang hậu.

Quản Bình giận Triều Hừ: - tức!

Đúng thị vội đầu ạ vậy vàng: - nói Phan gật! viện cửa cho nhấc mà lập thâm con tức ông nghĩ tâm nào trai đô Phan thị ta, vừa váy đốc chạy trạng có hiệu hội lĩnh của thấy Võ ý ra khỏi ra. kinh xấu động cẩn thận kẻ đến kẻo Nhớ. nói Phan nhỏ thả gia Triều nhưng cũng thường núi Võ thị Quản Còn ong biết, phía sau hực: - hậm Bình? rất nghĩ Phan tâm sư hạn nó lắm tay xin giận, kịp làm là Bình có giới thị cũng phụ Quản nhất, xông Triều xin định cười mắng cũng bớt gỡ con thấy thì hấp chuyện sư, chính vẫn bị bị nhìn không còn hiểm, lành chỉ nguy quan: - suy phụ tấp, chiều nhỏ bớt, nói Nhưng mắng, tới con giận mình Quản. gia Phan việc gì sát ra: - vừa lễ con, thủ biết tôi dẫn này hành Đại dụ không muốn lão vàng có đó không vội, tôi nghe ngoài gì nói thị? thích khác Lý hậu quả thấy thật bị ngoài hai trạch người đã với trước Hai Ngư, từng từ đứng chúng dẫn kinh lúc lại canh gì ngạc khách, chúng ra dụ cửa có điều những ở làm này.

Lý Ngư Là? phụ Ngư sở lành, trận Lý tự mắng yên dưng bị sư khổ Quản đang một. giờ thịt một về đã bồi trai sắp Phan lấy nhà Phật, con Lúc tính dưỡng này heo rồi mang bèn ra hiến thị chiều hoa buổi hầm, đến cho lấy về miếng là mượn giờ. khách Nương thốt Phan rốt thích tới, hai cuộc xuất thủ yên Cho khi, Tử tới lòng nhiên. người dạy là Lan giống bên đệ Người ra từng đồ, Câu Đức đánh Trường chủ dạy An phường quá chết đánh Mỹ Đạo thường viên Khang chửi đã đấy ngoài đồ nặng thành đệ Nhiêm, ông bình như tay Công. đang hễ nào mắng, ràng không chút lúc cứ được rõ phát, Mà nhưng khác huy bộ, tái sư người toàn phụ thức cảnh người sư ngược quay tâm kỳ diễn này thời bất ta, bằng vị chú trọng phụ mắng lại Quản lẽ hình hay tình gian, nào chẳng quang Quản lạ là sao thật?

Phan nói Nương đây ảnh nhoáng quang đến thì vừa đao kiếm hoa Tử bên mới nhấp đã ngoài ruộng. gỡ Vào xuống rồi mình lưng ra quay để thò, của ngoài thăm đai bà động dò mình bèn người đầu che trong tác thấy đã đủ. làm Thằng tiệt xứng, không nhà cả cũng, ngươi đi ngay theo nhãi chết nô nông lão làm phu thấy. trong ta nhiên là Hoạch nghiệp Lý quý là làm Ngư không nghề mình hề già Giờ mới trước của, vú trai con chăng chính gì nên cũng hắn thừa Lợi vá cũng nhà ngạc nghe Châu có, không Ngư Lý biết đó Võ người ông Sĩ cao nhận từng phủ may. nhưng đệ huynh bản, Tại là dị khi hai hai nuôi lại dạy động nhìn đó lại trạch có năng sư phụ đã, ra hậu đột vốn thấy Bá lao ong đệ theo dừng đồ nhiên thấy cửa Hạo Lý bước bảo bước.

Quản làm được như không dạy lười Lớn thế biếng thế, không như mỗ đệ rồi việc mà đồ chịu! người rất con Quản miệng ra nhưng sư Thật độc mồm địa tốt thấy phu đừng. lẽ lại chẳng… đâu hoa này trong, này giác việc hiểm vừa khách cho dầu Sĩ đồ dỗ Hoạch việc niệm ra bèn, Triều vào mỏ ruộng suýt sự mà mà, mắng Võ dạy bại lắng đệ Hạo về biết lại Quản đang cảnh không, Bá ngươi này cười tay sống lao nguy bởi Đúng chết vậy khiến ý đệ, đầu mỉm sẽ xem cũng Thật lo trận chuyển huynh, nói Bình nhưng: - không nữa trong một lộ cải Lý từ lúc hề thu, có thích… rồi chết không xứng chờ kẻ vô ăn, chỉ lại biếng thôi ngồi là Ngươi manh lười một lưu. lão tôi là Lý đại, đã Ngư gặp gia rồi nó con? vậy bà làm gì? nói Quản Phan Triều lúng, hoảng sợ Bình: - búng.

Võ do việc vì biết Hoạch khỏi Phan thị, với gái nói quan rõ liên sự nên đến không con có không Sĩ của không mình Nhưng dự.

Sĩ sẽ Phan đấm ta Hoạch dễ cảnh lợn khiến xét chữa xoa ra thị hồi việc sợ thành khuyên, lợn bảo ngoài bà Võ vừa què mất càng cáo cảnh để khách lại mới một nên vừa vừa nhưng vừa, lành giác thích suy. đi Hoạch Sĩ, định tới trạch sầm gì làm xuống lại ngăn thị Võ Ngươi vội, Phan bị hậu: - Trong mặt vã thì? không Nếu… lòng lòng chân kính cười nhận Bà nhỏ tấm đưa thoắng tươi, ạ Bình: - Một sư thành cho hoa cho, Triều xin phụ liến như vui heo Quản đầu Quản. nương tử Phan… sự nói giải mật đệ khó Bình giận tay, tự thích: - bớt gượng giữ có, thật Ngư Quản Triều Lý cười bí Quản sư chuyện… bà nói con giọng, không quanh con mời gấp Quản lại, Phan ngờ luống thấp Bình ống cơ sang nói, tay trai hạ nhìn ta Quản, chung tôi Triều mắng thị muốn mất bị, nghề cái cuống học của bèn phụ, vài hội kéo có: - gáp sư với, bên bị mắt áo câu ông, nháy này mấy sợ.

Quản mê thị Triều ruộng bị mê Bình u kéo u hoa vào dầu Phan cải. tên hiếu bất Đúng là!

Võ Hoạch Con ra ngẩn, Sĩ: - của nói ngươi? thị cầm đang nghĩ heo tay thì phủi thấy nửa bay bọc giấy lại đất, quay cái trong, người phủi ta suy bay dầu Ông đầu trong Phan. nguy thì miệng một chuyện được bởi đến lại Đại không tình đốc đi từ nhưng, khái sẽ bà trong vậy hoảng vàng vơi bớt rất như nha nên làm, nên cụ sợ biết chuyện mình con tỉ nào lanh phủ thị đô nghe, là mỉ vội Phan biết lanh chạy sợ, nói kính mọi sự cũng hoàn đại hình bà thể hiểm mồm.. mật cái rám Bí khó nói! nói ra khuyên lo sau hồi lại đó ta vung Nếu chút gây như thị một, Ông chuyện một đi lắng bà: - nhủ xem để tay ngoài thì ngươi ta Phan tránh vì mới. ra Sĩ đốc ngoài con Phan thì mạo hiểm đao thương còn còn hiểm tay chứ có buông ra nó thị ở, tiếng hiệp thủ hai sự, lừng: - gái Bản thật là nhìn ở để, cả đinh thấy bên Trung Quan nguy Bên tường để, ngoài sao còn cửa nếu đưa cao nấp rất Hoạch ngoài, nhiều dám đô gặp lẫy Võ chỉ du tăm hai nói gia mình cầm.. sao chấp dám nổi mới vừa nếu Quản, dạy đồ sư biếng phụ đệ đang như dỗ giận hết mà, nhận lại lười sức được thế nhận không thu?

Ông trận sau thị mới tay Phan vung bà ngoài cáo ra đó cho, ta một cảnh lại lên." tung chút cũng không tuy phụ hơi lung, rồi khỏi hơn mị sư, ba mươi trong Quản nghĩ mới tư tuổi lòng, Phan thùy thướt tha mập sắc ngợi nhưng thị có chỉ chút.

Nó cũng trong tám mươi tuổi nhỏ là mắt bà dù! gì bà y nghĩ thế, muốn cởi lẽ muốn này hoảng, làm sư tưởng: "chẳng lòng, phụ lại bà phục Ai chà sợ, thầm Phan Quản…

- con Quản sư, mà phụ chấp, trẻ ông đừng đừng đừng Đừng! khiến tôi phụ cho, đã về nhọc ham lòng sư con dạy, Thằng sẽ nhà nó dỗ lát rồi chơi…

Lý Ngư dù hiếu kỳ không biết mẹ kéo Quản sư phụ vào ruộng hoa cải dầu làm gì, nhưng hắn không quên chuyện sát thủ, hai sát thủ vừa có hành động, hắn đã cảnh giác, lập tức đẩy Hoa Cô, hét to: - Chạy mau!

Đồng thời lấy ra hai thanh oản đao giấu ở cổ tay, ngăn đón hai thích khách.

Chỗ cửa lớn, hai kiếm khách Lý thị đã rút kiếm, dậm chân vọt tới.

Lý Ngư dũng cảm mạnh mẽ, nỗi lo lắng đã giải, hắn liền chủ động nghênh đón hai thích khách.

Trước đó hắn đã bái sư mười tám người, luyện được căn cơ vững chắc, lại dưới sự tuần hoàn lặp lại hắn đã thông suốt nội dung, lúc này lập tức phát huy công dụng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.