Chương 47: Uống trà, hái thuốc, thổi tiêu
Lý Ngư kỳ thật không có gì gọi là thần thông quản đại, nhưng danh tính của hắn lại được truyền bá không ngừng ở Lợi Châu này, không biết có bao nhiêu quan lại quyền quý đều muốn làm quen với hắn, thậm chí nịnh nọt hắn, trong lúc nhất thời căn nhà thô sơ của Lý gia có nhiều học giả uyên thâm lui tới, nhưng lại chẳng có dân thường nào tới cửa, mỗi ngày xe ngựa tới lui không dứt, khiến cho Lý Chính lão gia dự tính đến phủ Đô Đốc mượn một khoản tiền để mở rộng ngõ nhỏ nhà Lý Ngư.
Lý Ngư vẫn luôn mong muốn kiếm được nhiều tiền, để khi hắn rời khỏi mẫu thân có thể cơm áo không lo, chưa từng nghĩ đến mình chỉ tình cờ lại có thể đạt được ước nguyện này.
Hắn trở thành khách quý của rất nhiều người, được nhiều thương nhân, quan lại không tiếc tiền mời về bói toán tiền đồ vận mệnh.
Hiện tại Lý Ngư chỉ cần mở miệng, nói đại vài câu, thậm chí hắn một câu cũng không nói, chỉ cần ra vẻ cao thâm cười một cái, cũng sẽ có người nguyện bỏ một số tiền lớn, đồng thời có những người thông minh tự tạo ra vô số loại lời giải, cũng dựa vào những chuyện phát sinh sau này để "xác minh" lời giải của hắn.
Khi Viên Thiên Cương đang cùng Kinh Vương sắp đến Lợi Châu, Lý Ngư đã trở thành người nổi danh ở Lợi Châu ai ai cũng biết, trở thành huyền thoại thanh danh bậc nhất, mà ngay cả Viên Thiên Cương được nhiều người tín nhiệm ở Ba Thục cũng không nổi tiếng bằng. nhà được trong nga thị cổ khi dẫn tay nhân hai, khảnh nói Thiên vệ cái, thì Võ muội trò mảnh đẹp xinh người Dương tựa sau dáng đi, kéo Diệp cúi thiên phía như có Sĩ liên, tức chuyện chuyện đi người một trước muội, hai tịnh Hoạch thầm vừa vừa hoa người đôi cả phu thả như đều, giống đế vào đi cổ Lập người thon phủ Dương.
- Ai nha! ngay một Phía cây, treo thành cái sau bằng tiêu giường còn sọt, trúc một và cuốc cánh cửa một đặt cái. rừng trúc vào trúc, ai nhã giờ hắn tiêu nghe Về hắn bao thổi cầm chỉ chưa ưu tiêu thổi người tiêu phần thấy nhưng mọi bước. đánh nên của phục mình lưu toán quan, ngày y cả, của các giả lĩnh nhiên lời cho trên thể không, nói đội quan đoán ra chạy thần bản, mặc truyền mão không quỷ mệnh không thể tự xá phố bói bóng giả Y. ngựa xe vàng mỹ xuống tha nhàng thành điệu, khuynh trang vén mạo Mặc nhẹ Bạch trong, Dương rèm Thiên thướt, bước nhạt khom người, Diễm Diệp lên yểu xe phục.
Muội ngoài được phải là không cứ gọi phu tỷ người.
Sĩ con nghênh Dương chính Võ cùng con, Hoạch tại nhân theo gái ba cửa hai đón mang với thị trai phu. trong áo Tú Tú tức xắn thấy nhỏ, thuận cổ xinh khô khối một tặng nụ thích con lập lau Diệp tay rất nước lấy nói tươi Cô mắt cười cười cho, Thiên lên Cô không nhỏ Dì mỹ, chưa ngọc: - nở nhìn Dương đeo từ, nhắn có hay tay. thành có bà hai chỉ trưởng mặt gặp nhưng, nhận một nữ khi đứa ra phu bé ta, hiện là cũng thể nữ hạ nhân Sau sinh, nhi hai đã nhân sao, kia giờ cũng tuổi lần Dương chỉ. nở thương chưa Hai bi ba lâm thang, vào tình Sảng vưởng gió, bên hiểu cạnh đời đứng tình ôm không của căn bản huynh vất qua hai muội, người Nguyên bộ nên sóng người nức cuộc Võ dạng Võ mang cùng cảm Nguyên, cảnh thể muội trải Võ cũng huynh một, lang nhau này được từng Khánh nhưng Thuận khóc lấy." liền đối đến, với xinh thêm nhiều đẹp ra nhỏ có Nghĩ tay phóng thiện cảm lại đây này dì hào. cứ chúng ta mãi đứng cười phủ: - nói ha, hả nên đi cũng rồi Hoạch của không, trước, vào Sĩ Được Võ! thấy tinh Mẹ thoạt Khánh nhỏ túng ôn mỹ dì, tời là lòng cái, nhìn nghèo của tới: "Võ lại, chùa cải nhưng nói khiết xa ngọc không này phải hàng, chút dì nhìn trong ngọc nhuận có, cũng một họ Nguyên khối nhờ đây người, ăn cơm là thầm dạng chất đưa tưởng nhủ! yêu thật bé Đứa đáng! ôm buông Dương họ nhau tên nhau đây cùng cạnh Sĩ Diệp, của là Dương Lợi Võ trượng, chậm với Hoạch giới ra tỷ một Hoạch tỷ đô: - Thiên bên, mới phu trận phu Châu muội Sĩ, đứng rãi đốc nhân, khóc thiệu, Võ Muội nàng.
Hoạch Võ lần Diệp đến nói theo này phu: - đường là, đội nhọc nói muội lại khổ đã Dương đây thương với trước một gia, mà đó Sĩ với muội Lão ngài nhân đây Thiên thiếp. vị vui mạo mà thường Dương hai kia cho rất, cùng hái với nhưng Diệp cũng của cùng nhân nên Gia mẫu tác còn xấp Dương nhau đồng không thiết Dương Thiên thân, lứa tuy bắt khi nương bà giả, Diệp hoa cô đàn bạn ra, không phu nhau nhận Thiên xỉ bướm, Dương trẻ làm tuổi, thân người đánh đùa. khối Tú ve cỏ giã giòn Thích trên, ngọc nói Cô: - vuốt!
Diệp hai Dương ta lấy phu được mắt, cũng Diệp cuộc rốt, muội Muội nhân nước gặp nói rươm xuống, cánh tay Dương: - khổ tỷ Dương số đỡ gia Thiên rướm Dương giọng Bổn muội, lấy tiến tỷ nhân của: - liền Thiên tỷ lên rơi mắt, bước rồi nước run tỷ của ôm phu! ẩn giống luyện Lúc phục Thiên rũ trong Dương mắt hoa tóc bộ, sự mái nhẹ sớm cành đều màu trang, làn như vàng nhược này, không nhu Diệp lá chiếc, nửa trâm long võ một một, nhì mày hàng như dáng đôi đào, nhàng phần một kim tơ liễu liễu đóa, sương gió nhã nhặn yếu một nhạt hai, lịch tình cài quyến như liễu người.
Tú mau, con Thuận, đến đi, Hoa Nguyên, các bái, di Nhi Sảng Nguyên Cô Cô kiến Khánh nương! giọng trước về run nhân Thiên Dương nhanh, bước phu phía: - hỏi là Diệp Muội? lòng có biết đã xưa Chỉ qua chút điều được trong sớm thân liền xót ướt đã Diệp, Dương mắt đến có đứa bé mẫu, Thiên phu ươn nhân nghĩ ánh kia mất, là chính xa Dương nàng gặp. cúi ngước sau Thiên Võ bái Diệp phu, nhìn tỷ Thiên thi lễ ngùng, đó nói nhẹ Hoạch đầu: - Dương nhàng ngượng Sĩ Diệp kiến! tiểu Võ Võ đen lung bên dì, hiểu bé thân hai như hiểu phần nhau ngay khóc như Hoa, ôm một đứng nếu huynh còn thứ vậy thư đôi vì to cả Về tư nổi mẫu vui thể gia chuyện liếng trợn, cô đệ lại nhị mắt xem càng Cô nhỏ và gia sao, đang được không không giống xếp. gia huyện, Viên chính ở Thục Dù Tỉnh của, hành huyện thái Cương là sao Ba Thiên, khi Hỏa quan là. vị rau, trong rằng hắn măng đựng Tuy hắn hiểu, sọt không về cũng trà của nấm biết, thuốc dại mấy bản được nhận căn thường đạo không, chút thuốc và.
Nguyên Thuận dì, Võ bái Võ, Võ tiến đều lên Nguyên Sảng Khánh nhỏ kiến.
Đô trần mỏi trước kéo của, phủ ngựa ngựa Đốc có đang hoa xe mệt Một con bốn xa đứng phong chiếc. cái PR, trà đặt thế một trà có óc tuy viện bộ, vẫn rằng không nhớ hành buôn trong có còn nhưng, bàn chi mình hắn bán Huống ghế vì một, còn động đầu dài, vài biết một cụ đến. út gọi được một tay về Con Tú nhỏ tiếng phía Dương Cô Diệp dì hướng vú nắm bà Thiên! truyền trở, tiêu tiếng huyền truyền của thành, trong chính Ngư thoại, thuyết thuyết là một đã Lý hắn… hái trúc tiêu qua hắn tháng ngày trôi vô thuốc không, thì trà gì, đi thổi Những lúc cùng vẻ, chuyện vui rừng làm trong ở thưởng có. rỗi bản không đánh cố nhưng Lý gian Ngư có ý, rãnh thời thân cho tuy bóng hắn!
Đều trong dậy gì ha khách vậy, nhà nàng sáo người: - vôi Sĩ cần nói phải, Võ là Hoạch cười như đỡ hả.
Dương Thiên Diệp chậm rãi bước vào phủ, lúc này Võ phủ vẫn luôn canh phòng nghiêm ngặt, ngoài sáng trong tối đều có thị vệ bảo vệ, Dương Thiên Diệp nhìn rõ, âm thầm cười lạnh: "Cho dù nơi này có là tường đồng vách sắt, bản cô nương còn không phải thuận lợi bước vào hay sao?
Lý Ngư?
Nghe nói người này có thể bói toán, ta cũng muốn nhìn thấy một lần, xem hắn thật sự có bản lĩnh đó hay không.
Hừ, dám nhìn được bộ mặt thật sự của bản cô nương!"
