Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiêu Diêu Du

Chương 52: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Chương 52: Đi vào núi

húy Vân Lang, cũng từng được gọi là Hoàng Bách, Trương Phi Bách, bởi vì có hơn vạn cổ bách xanh ngắt, tạo thành một hành lang màu xanh kéo dài vô tận, đường lên núi hơn 300 dặm, cây bách xanh tươi dọc theo dãy núi phập phồng, vượt qua suối sâu khe rãnh, uốn lượn khúc chiết, xa xa nhìn lại tựa như một dải mây xanh uốn quanh trong núi, nên mới có cách gọi là Thúy Vân lang - Thời Tam Quốc, Hạ Hầu Uyên trấn thủ Dương Bình quan, Trương Cáp thủ Quảng Thạch, Từ Hoảng thủ Mã Minh Các tới Dương Bình, ba nơi hỗ trợ lẫn nhau, kiềm giữ Lưu Bị trong mấy tháng.

Tận một năm bảy tháng, Lưu Bị phái Trần Thức dẫn hơn mười doanh binh mã, tiến công Mã Minh Các mới cắt đứt đường núi, toàn diệt Trương Cáp.

Bắt gặp ánh mắt khâm phục kính trọng và ngưỡng mộ của Dương Thiên Diệp, Võ Sĩ Hoạch tựa như thiếu niên bị một tiểu mỹ nhân nhìn chăm chú cũng không khỏi cảm thấy lâng lâng trong lòng.

Kể lại chuyện cũ Tam Quốc vốn ông ta muốn khoe khoang tài học của mình, lúc này tinh thần thêm phấn chấn, thanh âm lại càng hùng hồn.

- Từ Hoảng sau khi biết đã vội vã dẫn binh mã bản bộ tấn công Trần Thức. như kiểm những có chỉ có thể thuật tài tra ngươi thiên giá ha Trương Phi thiên ha kỳ đánh có nhân thôi mới, Cũng mà… một nực cười lại vọng làm là đã của vui thất Chỉ, thấy cho nàng nụ một nàng ngươi nói của cho câu cười, ngươi thật vẻ làm. hạnh dạo với được nữ lang quanh thể tử không chung vinh Tiểu có đi quân? lưỡi Lý thè trẻ có, thầm nắng, không khụ phơi không Ngư con tốt khụ gì cả. củi Lý đem làm nướng nha lên đã tùng đầu tùy, bắt nhìn hoàn dê than Ngư thịt sạch đám. gì thân thì ngay riêng, vẻ có khi động cả vị góc mắt độ địa ánh mà là thái được ngặt Không mặt gì luyện chỉ từng tác, huấn độ và, phận gì một đều nghiêm người nhìn khác nên biệt. dừng nước nay xe nơi, dựng như: - cỏ tiếp Ông đó trong lại nói phong, suối đêm đẹp cảnh thế đẽ, chúng đi ta nghỉ, Ta thấy này tốt lại trong ta vuốt, lều tươi sẽ cây, lại thì rừng râu vắt vào sau có. của nhìn Hoa hỏi cô nói cạnh Ngư không bên ngờ ở ca giọng được Cô hắn lại, rất tò nhỏ hắn ca nghe, gì: - hắn vậy Lý nhưng, mò bé huynh Tuy? phải giật vì Đệ, nhất thích là huyết bé con mình sạch vắt một mũi tích Lý ư lại chưa sao lẽ "Ngư chẳng giải với" gọi? rộng đến nước Hoa tươi đầm xanh cỏ chỉ Lý, ba cảnh tới bên Ngư suốt kéo bị thấy cây, vô chung, chỉ diễm lệ là hồ, tốt cùng mẫu phong một đó, quanh nước chưa trong biếc Cô. khói binh dẫn tơi Trương vã ngay Trương đêm cho, tập đánh nghe tới tin vội Phi, kích lửa bời Trương chạy Cáp trong Cáp. thư cầm háo câu nào tiểu lớn cút không kém thắng, lại hơn lòng đi Võ cũng Hoa nàng Cô Thuận, vài nhưng nhị đến cần tuổi tuy muội Đại. tỷ tỷ Thiên đi chung ngắm, phu: - đi cười một Dương tắn tươi chút muốn ạ, Diệp Thiên đáp Diệp Tỷ cứ đi quanh và. của phát vị Đợi mát có Cô che hướng không cỏ thẳng ngồi dụng Hoa quanh cùng bản lại dại căn mặt, cao chung hắn đến bé hiện trời cô mới lắm, tác xuống nửa ánh trí người với khi. dựng nghỉ rồi để, hàng để, bãi cọc, trên rừng tức xe trong đều hạ dỡ lều, trại ngựa cỏ lập buộc việc, ngơi vào làm. tiểu cho nương sao nộ cô vương thường, vì cũng lui tướng hỉ lại làm tới Đế bị thường tướng bất một? dịu đâu ạ Dương dàng xa: - Tỷ nói sẽ Diệp, đi tâm Thiên Thiên Diệp không phu yên. này quá đáp, là: - Đức, tướng tài À tươi quân Hắn nói cười giỏi vị ta Dực Trương. một vội cười cũng theo Diệp Thiên vàng tiếng đi Dương. ánh cánh mình gặp thì khỏi, khan cũng gật Dương mỉm Dương đỡ thị tim mắt, sáng vội tiếng đôi lên chăm cười nàng Diệp tay của Dương, như Diệp đi tỷ ông một phía muội đầu bắt thị Thiên ho mắt trong đi đang Thiên à chú nhìn nhìn muội, nói tỷ tình một Hoạch, của: - về ta vô, không vừa Sĩ nảy Võ lúc lại cùng.

- Lý quân lang tiểu! của tức thất nghe trở lòng Sĩ nên Hoạch dàng, chút vọng ấp giọng nàng trong nói dịu áp lập Võ. tỉnh Võ nghe rú có tự, thấy đã nước ngươi Dương gì thác thấy chưa trách đời, xa sóng của Hoạch Hoạch là, tiếng thị Sĩ: "đi Sĩ Ông chứ cả mà gầm ơi, lòng trí tức ta đỡ từ Võ lập táo thần từng? mũi ra là vuốt Ngư cũng Lý, huyết gật tích là của Phi: - nhất Đệ Cáp "bầm đầu sống Hóa" tục Trương liên lầm Trương vuốt!

Võ Dương nước kia chúng lên, nói: - đỡ thị, Hoạch đi thác ta Nương trước tử xem đi Sĩ. ghi nhân lui ba tại cỡ Đức con tướng quân trên, nay thường dũng vừa mãnh là phi Chính dặm này nhớ trăm nơi đường nào năm Dực hậu. cười Hoạch ai thể Dực, Sĩ: - bại tướng can đảm mỉm mạnh Đức mẽ, được nói quân có Võ đánh. nhân thái cách học quyến giáo tao hết nhỏ nói cách lễ không này cao đã từng mặc, đình cử và Bạch Mỹ Diễm, nhã đám từ cung quý ăn, chi rũ sức khắc, năng nghi chỉ từ dục được đều Mặc, từng giám, nghiêm từ. tuổi canxi nắng nhiều bé, lớn phơi thể bổ có sung đang Cô. tính Hoa tâm như với Ngư đó ca thế tỷ cầm kích giúp bèn, tùy của phán tỉ nàng ca Lý lại ý toán của câu sức đoán, nàng Ngư động qua mỉ tỷ chuyên nào, cho Lý rằng Cô cần đọ biết. nói tuy Ừ đây dã thanh cảnh, muội lui: - lòng, phải cẩn vọng đẹp tú đẽ vẫn đấy phong đành tới thất thú thận Võ nhưng, Hoạch có Sĩ Trong nơi. ngại gì dầu hơn mãn rất bám, Hoa nhị Ngư Lý tuổi Ngư nàng, giúp lớn mình lòng Cô theo có Lý, lấy nên hắn muội bất nàng nhưng trong bảo cũng, học hỗ trợ thấy. lại nhìn rộng tới đá đi, bèn có để tầm hồ tảng, Võ thoáng đặt quanh một xuống hồi lựa, vòng ngồi Thuận đi cần lớn câu chọn bên có nơi hồ. ánh thu cuối có một đang Lý, giờ cũng chọn nói kéo mặt, vậy Ngư Chọn này vì vào nơi nơi, đi bèn chiếu Hoa trời nắng Cô là cá chỗ hẳn bị, ánh: - thích nghĩ có đi. đi cứ dạo chung chút quanh Mọi một người. quân hoặc của thuật một phải này vị người, cao địa là kỹ quyến dùng, phu chút vậy rồi nàng Nếu nàng rũ nàng sẽ có hơn." lo có thanh này Dương đã cao lại, lịch bất không em càng Diệp hơn lại thân bao dẫn chút là lòng Vị điều nhiên lại rồi, cô nhiều cấm trọng tiểu gặp nhất từng mất nữa lúc kỵ phận, người đó của quyền phàm vợ nhiều động biểu được không hấp này trong, nghi thúc mỹ thời lo nhưng cố, biến biết lại Thiên hơn chức nhân soái thành đại như. tập thì thi cá chữa Hoa trung bé mà quấy dạo mình nên đi cho đầu cũng tìm được tỷ mình Hắn Cô cô đang với hơn do nữa nhiễu không lý thấy tâm câu bắt bào yên tỷ.

Thiên tha đã hắn phía đang Diệp quay về người Dương thướt Lúc thấy đi Dương. đủ nóng đằng rộng tán mát nơi sau, sang Thuận Võ phong đại lựa nhìn bức thủy mặt, che cây bên lại, tầm nhìn tốt thoáng, rộng chọn ngồi được có đá, ánh thụ ta để có, người rất một che kia trời Hắn. vẻ Anh Nga tưởng Tề lẽ vọng Nữ ư đẹp Hoàng ngươi, còn nhân Chẳng? sâu đệ được cả nói trong, hai huynh hoạt vài tên vui Nguyên vào tự hai nghe Võ trong Hai, Nguyên biến đông do Sảng Võ bình đi cầm khoác dần rừng, tên thì động lên kích tốt cha, Khánh mất dần chạy quân vẻ, người rừng theo vai cây và đoàn cung. địch như nàng Lý lĩnh qua, Có đối đã Ngư, có vượt người kị thường kiêng ta nghe hết biết như người bản lâm đại, trăm biết sức câu trận, trăm thắng với việc. hiểu phó thêm muốn muốn Lý vừa, lại Nàng Ngư đối hắn tìm nhưng. đá Trần quân rơi tốt vô, đánh cho bại Thức bị số kể xuống nhiều vách đại. hoàn người tùng ông ra lệnh làm tùy nha quân, ta Sau đó tốt… hà hà, hà Hà…

Dương Sĩ do đi buộc dùng nên Võ hô câu đuổi tay nhìn mau phương, đang hướng chặt Lý, một thúc của Lý cầm một động suối hoan Diệp tay, ca Cô miệng đầy cho muội tụ, Hoạch nước núi lại nước đầm nhiều nước mắt Hoa Ngư sóng tìm nơi cần thức kích vắt lạt Thiên, ngưng mềm nắm: - đi đi đi về, ca cá chuyển tay trong kia trong thấy Ngư có.

Một chút thì hoàn hảo, còn hơi quá thì sẽ biến thành dâm phụ phong lưu, sẽ phản ngược lại.

Lúc này Dương Thiên Diệp hơi ngước mắt lên hỏi, dùng chút thủ đoạn nho nhỏ từng được dạy, trong giọng nói ngây thơ lại mang nụ cười thẹn thùng quyến rũ, giống như đôi móng vuốt nhỏ của miêu tinh, cào gãi người ta mang cảm giác không thể diễn tả được.

Lý Ngư là nam giới, hơn nữa còn là đàn ông khỏe mạnh cả về thể xác và tinh thần, cho nên vừa bị ánh nhìn vừa câu nói này của Dương Thiên Diệp thì tim cũng đập mạnh lên, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ hào phóng, nói: - Không dám không dám!

Hắn bước lên, nhã nhặn chìa tay với Dương Thiên Diệp: - Cô nương, mời!

Khi hắn vừa nói xong, ánh mắt chăm chú nhìn vào hai má trắng mịn của Dương Thiên Diệp, bất chợt thoáng nhìn thấy trên vành tai nhỏ nhắn tinh tế của nàng có một nốt ruồi đỏ rất nhỏ, nhưng bởi vì làn da trắng nõn nên nó hết sức bắt mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.