Chương 53: Tình cảnh mờ ám
Lý Ngư trước đó đã từng nói chuyện với Dương Thiên Diệp rồi, nhưng đó là ở trước mặt nhiều người, không thể nhìn chằm chằm vào mặt người ta được, nên chưa chú ý tới vành tai của nàng, lúc này mới nhìn rõ trên vành tai nàng có một nốt ruồi son, hắn chợt nhớ đến một người.
Còn nhớ ngày đó khi hắn đầy phấn khởi đi tới sòng bạc Vân Sạn, muốn kiếm được một số tiền lớn, trên đường đi từng gặp một vị cô nương ở trên một chiếc xe bò, khi chiếc khăn lụa mỏng che mặt bị gió hất lên, hắn từng nhìn thấy một nốt ruồi son trên thùy tai của nàng ta.
Hai người đều có một nốt ruồi son, đều ở thùy tai, đều là cô nương trẻ tuổi…
Điều này vốn cũng không có gì cả, dù lúc trước hắn nhìn thấy Dương Thiên Diệp vốn cũng không coi là vấn đề gì, nhưng…
Hôm nay ở trên xe khi kể chuyện cái đuôi trọc của lão Lý cho Hoa Cô nghe, sau đó rảnh rỗi thì nói chuyện phiếm, Hoa Cô từng nói với hắn, dì nhỏ của cô bé Dương Thiên Diệp năm ngày trước mới tới Lợi Châu đấy, đi theo xe hàng tới đây. gắng tiếp tục cố Hắn! đâu cuống biết túi, nhấc nắm sốt mất kêu lực làm, giơ kia kích cô thân cần hạnh lên, mắc để khô ruột cần sẽ con lấy, câu hết Cô động cá tay chuồn bản của lên luống sức, như Hoa lên dùng chẳng sấy sợ sẽ rơi câu câu bé. thầm cân Nàng Ngư, mời nói tay tóc, nhắc Lý quân Lý: - gia mai lang vén, với! hồ trong, giấy bốc vừa bọc tay chiếc bằng hai giấy hạnh, đám xếp phía cô thì này mở nhón Cô nước, tùm ở vừa một Lúc cân trước nửa, đang cho sau Hoa ở người ra phao um bọc trong cần hạt, người dập lấy dềnh câu trong cối ngồi sấy miệng đặt bên thấy mặt bé cây ở khô vào. đó hơi, Dương buông khụy Thiên, hắn ra Sau chậm xuống rãi Diệp. ý của nhãn rồi nàng tra lực, dựa đạo hắn chân này lực tốc ứng đã Ngư của ôm một độ được cố vào phản, trượt từ Lý, Vừa chỉ, cái kiểm…
Cô đi xem. thật như con ngực rắn đó của là sốt chân nhảy thảm tờ, Thiên Dương phải vào cắn chà, nếu hắn trắng hai, bị nàng đỏ sốt mặt càng Diệp rẩy nắm hai gian, nhân cả nó chẳng giấy ái, run như hồng là bệch ruột rét Bắt kịch thì, gặp ở chặt, hoa loạn nụ sao vậy hay tay nhỏ người chà. cô gặp trên, không nào phải là Năm mà trước chính sai ngày xe nương chút hắn, kia xinh ngày đẹp. dễ, trơn bắt Ấy không chút nào con này cá rất trượt. chân xuống ngồi thật người không lại ta lo xét đáy của vội nàng lắng mình trẹo cô biết, tận đỡ tôi dò công Cô đừng, đã hỏi: - quá cô đến phu rồi bị, là nương tưởng để Ngư Lý. lòng là Ngư sắc thì ngoại Diệp Trong, gặp nhìn cao nghi Dương miệt chứ khinh chỉ thôi lòng đang chăm thấy mình bắt: Thế nghĩ hắn Lý chú Thiên, ngờ háo cảm gì một tên nhân. má trong còn ngực trốn ôm để phồng cây hắn, vào lên thì nàng, lùm đứng tức rực Bên chạy lên đỏ sưng. ra người tán thân dài thưởng, xanh như co thon lại này hóa thân dãn mại cô thể, trong nhìn nhưng hình đàn, không tay đẹp mềm nàng mềm mại ngón lòng hồi Ngư như thầm thế trúc Lý chạm tựa xương ôm vào lấy. thôi cầm đuôi con không rắn vui, sợ khe Đừng trắng Hắn dài thì nhạt đang con trong áo mừng của nhìn mảnh vàng quẫy nhỏ hai là: - an Dương, ủi cá phải một, Diệp ngực Thiên cá đâu. dù không, địch công lại võ đoán: - quả căn cơ phán cũng Nói thể, phải xong lòng biết nhiên vững tuy là trong Người không này nhiên. quẫy đó tiên gì tung có lạnh trong giật, thứ là cô nàng lung gái biết ngực mình, đó Rắn, dựng thứ vật sợ tức thì nào, trong nàng gì Diệp trơn nảy bất, ướt thấy sinh mà cũng nhảy cứ, sau nàng lên đó Thiên nghĩ chỉ cảm một vào thứ đến cui trơn ẩm nào đầu Dương lành ghê: đó.
Cô là Ngư Lý cũng thế quen, hoặc cứ được cho đại gọi, Lý như ta ca. rất có Dương người ra mày Thiên hơi, chút hình vẻ Ôi sau Lý, nhẹ nhíu được hơi, thân Diệp ta ngửa: - hơi, đau lấy, ô Ngư… cười và Ngư thì: - càng vậy lạ rồi khách Ta Lý xa nếu nói với nhau, như cứ sáo luôn cô thế. mà gì có Nhưng có hành tặc đảm động Lý tà dĩ, này Ngư nhiên lỗ mãng lúc có không dám không tâm dù cũng nhân.
Nếu ta Diệp vậy Thiên: - đại là, đáp Lý cười Dương ngươi gọi thế người vậy ca.
Diệp bị hắn được sờ lập sự Thiên soạng, giáng một lần tai hắn tức nhịn vào thật mấy bạt không nữa Dương mặt. trước đi, khi bước giẫm đằng Lý thân, ngửa để đây chân, đầu lên sau nàng lăn hắn cười nói, Nói Ngư tới không đá tiếng, làm một ngoái nàng lại ý về trước lúc vừa mình, phải viên viên tới xong, trước kêu nhìn ra đá.
- háo sắc Tên? trong đã lại chính ta nhưng thân mới cô là ấy dối nói trước, vậy tới vừa tới nhân này Châu từ gái vì cô trước Nếu người mặt là sao Lợi xe mỹ ngày. hắn dễ rồi không sắc nên Võ, như Ngư lòng Trong nào háo Lý lo biết Thiên khỏi thì khẽ Dương, vậy nếu Sĩ đuổi, động Hoạch Diệp đang. cổ căng hiện trên non, nhìn Hắn của tuyết rõ Diệp lại trong áo Thiệ rủ mịn, như ẩn lộ áo, hơi lên nhìn tròn còn hai bầu đầy làn, khe trắng đưa trịa phần chạm đúng, ngực mắt vào lúc ngực ngực da làn ra Dương. rồi như bị trẹo chân hình. bóng trắng không Lý đó Thiên là Dương tưởng thế lại chỉ thấy dĩ, thứ rắn thấy ngực một vào chui rõ Ngư, lên cũng kêu cũng gì Diệp cảm, nàng thứ như nhiên là nghe. ra được mà phán lực của hợp đại thực hắn khái đã tổng đoán. đi Nói, tay vào xong mảnh cá, thò áo hất bắt hắn… rắn định nhắn được lên cỏ khom Lý hãi hãi, ngồi lực bệch ngã Diệp sợ gương mạng sợ hét lập Thiên dựng chịu mạng, lên cứu kinh vì áo không bãi đang ngực, xổm Dương mà trắng rốt xé nhỏ Cứu mặt, cổ hét to xuống Diệp nhảy, cuộc tức hai người: - Ngư có, tay Thiên, Dương ra. cá xíu mặt một bé như con lên này cần cá quăng, giống câu ngoài nhỏ lên sức kéo Nhưng được lắm, con bạc thoát thể là câu, vẩy hình lập cá con bị bị lên nặng nhỏ, cô dài ra dùng tức hết bị đó cùng câu trắng nhấc trắng bé khỏi nhỏ, cô móc chút chỉ váy nước. hãi đi ngực phác rắn, chui Thiên nàng con sợ ngất rắn không, hồn rắn Con gái mức vào sợ sợ ngất, Diệp kia chui đến nàng Dương huống bay như, bị muốn lại ngất còn gần lạc chi, nhưng được ngực vốn cũng vào. ngợi xé cấp gáp lắng nàng Thiên của ngực gấp tìm lấy của cũng tình bách áo, ra lo Dương nên Diệp được cổ chẳng xuống vạch trong toang thế, hắn túm Trong cúi nhiều nghĩ.
Nàng công đáng nhưng thực ra, đuối sở nhìn cũng yếu thương cao kỳ khổ cực võ. cô cung trước tức song nương cô về giật vững chân trước, kéo cô Thiên Diệp đỡ căng, sao dùng không Thôi "phía nàng lập sau" vội lưng và thức nguyệt như tay, Lý chân: - Ngư vàng lãm chứ, hai mình trượt hỏi?
Thiên vào đó của áo nhỏ bay rơi vừa trượt Dương câu móc trong đúng vào cá khỏi đi Diệp sau, lại cổ lúc Con thoát.
Có ông trời chứng kiến, hắn không có lòng dạ nào mà cợt nhả với nàng.
Nếu con cái kia chỉ dính ở bên ngoài, thì hắn sẽ dễ phát hiện và cũng sẽ không thò tay để bắt.
Vấn đề là váy ngoài của Dương Thiên Diệp tuy đã bị hắn xé toang, nhưng bên trong không phải là bị hở ra toàn bộ, hơn nữa nàng ta còn lấy tay ôm chặt ngực đấy.
Bởi vậy hắn còn chưa kịp phát giác thì đã đưa tay vào bắt, đến lúc bắt được con cá lại muốn cho Dương Thiên Diệp nhìn để nàng đỡ phải sợ đến mất hồn mất vía.
Giờ thì sao, hắn nhìn con cá nhỏ vẫn đang há miệng thở quẫy đuôi ở trên bãi cỏ, đột nhiên cảm thấy bà tổ nó chứ mình vẫn còn chưa kịp nhìn thấy gì.
