Chương 55: Giết giết người, nhảy khiêu vũ
Lửa lều trại đỏ rực chiếu sáng lều trại như ban ngày, những người ngồi quanh lửa trại đều bị ánh lửa chiếu đỏ, nhất là nữ nhân, có câu nói dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân càng thêm ba phần nhan sắc, đèn kia cũng không phải là đèn chân không đời sau, ánh lửa lúc này dù không thể so bằng nhưng Dương phu nhân và Dương Thiên Diệp so với ban ngày thì càng quyến rũ động lòng người hơn.
Một tiểu mỹ nhân vòng eo tinh thế, vóc dáng yểu điệu, mái tóc sơ tiên kế, mặc vũ y, hoàn bội đinh trong lúc giơ tay xoay tròn đung đưa thản nhiên, tư thái tuyệt không thể tả.
Mỹ nhân này không phải là vũ cơ của Võ gia, mà là Đại tiểu thư Võ gia Võ Thuận.
Vài tùy tùng của Võ phủ ngồi một bên, hoặc ôm tỳ bà, hoặc vỗ trống, âm nhạc thánh thót mang chút âm tiết Hồ vang lên, trầm bổng trong núi yên tĩnh.
Võ Thuận múa một khúc thì dừng lại, mồ hôi vương hương thơm cười khanh khách thi lễ với mọi người rồi nhẹ nhàng lui trở ra, ngồi lại bên chiếu của mình.
Lý hắn lý hát học cơ nhưng ca, đã phụ trí tuy để của xướng có, thời học Chẳng Ngư nào người trách nhớ từ kia chứ gian khúc thể, có Ngư Ngư Lý thi biết Lý theo không nhỏ giết nghệ sư? đôi thành đem nhân Say giai! bé án ngậy mỡ ngồi bằng một, miếng đầy béo miệng dính thịt Hoa xếp gặm trước tay khóe, đang cầm ngon, dê Cô nhỏ hai lành. nhỏ bé còn Thuận của Hoa kia Lý nhét kéo Võ, đưa cầm tay vào tay nữa Ngư Cô hắn tay hơn bàn tay. áo tay hắn nhảy vung cùng hiển, múa bàn tay giơ eo, vẩy Sĩ nhiên tròn, ống ở Võ mời xoay đạp, quay vặn hắn người là trước Hoạch.
- Hay, hay quá… là nữa phong cực khí khí đấy Đường nào mạnh Hơn bậc, mẽ chứ kỳ phong Đại." ẩn sẽ Dương, Diệp ngay tưởng giật hắn không dập, tàng đao giấu thường nụ cười Sĩ cười phục tin như cả bình mà nhưng mình, không hay trong như ngay Thiên, cười chỉ cũng Hoạch Hắn không bái như ngoài liếc đầu cười giống nhìn Võ hắn! chỉ ngâm sở à nhân nhìn Ngư quân là không Lý làm người nói trường cần không Lý, khó như phú làm hắn, thơ lang: - bèn Phu làm, có ra được phu nữa, tiểu giống khó vui đừng Dương quân muốn. miếng cầm chắp ra tạ thịt hắn tay với Đa vẻ đa: - tạ Cô, Hoa tay.. bước ta rượu thì một thấp chứ thoái cho cười lang được trò Sĩ Võ cốc bàn đang tới này khúc bước Ngư Hoa với vui Cô chuyện hát chúng một tỷ, khà Bên cầm: - hắn quân tiểu mái cao nay, trước vẻ ngồi Hoạch khà đầy Tối vui vẻ Lý muội? chối tục từ múa hát, này thất mà, lại quá Vừa nữa hắn, lúc rồi tiếp thì chối rồi mời hắn từ hắn lễ mời hắn. áo là đều lưu Tất đế hoàng cả khoác manh. thơ mà ngâm âm vẻ cũng đang thêm vận Võ vần nên không cho một, khí càng phải Lão vui khúc không, đang cổ là không lắm bầu hát làm cho ca nhưng.. nữ là cách đó ca rồi của đời dân là kỹ, tiệc phải nhìn đen yến sau Trong múa.
Còn mình, hát đây gì hát cái? bừng, Ngư chợt ngộ Lý tỉnh A. ngàn thơ trăm được cảm sức ai sau vừa bất này Bạch của đều cũng Bài Lý đó nhận dẫn thấy đặt kể tiến hấp Tương tửu năm trong tới.
Đất nào trong chân: là kẻ gì ta, hát mình dưới tay, ta nước Hay dám nói…. đại dạng ta nào chứ vị, vẻ uy còn Nhìn nghiêm ông quan của một của bộ? nhảy con Cô rót nói: - Để rượu nhót Hoa. thanh bị câu nghĩa mạo người cho chỉ cách rõ quét thân chi Ngư đuôi hóa của xem xem, Lý Hải giả là, nàng văn Mạt ý liệt sự một lúc của bại lát lâu hiểu Thượng một, ra còn thậm thật văn ngay lang hiến, kiếp một bỏ phong không trước xem thư huống được nhớ cô Thanh của tình mình chí của nhiều viết, nó Bến còn ta sẽ chốc rồi, trên mình tài của người tình dùng liệu lòi, người cùng từ mạng từng đó gái là danh đến là. cùng Hai hòa tức Ngư đệ tay vỗ, cũng thật theo to lập Lý huynh. cận lại có Võ tuấn thân, vốn chứ Thuận tiên thần tú, Lý Ngư quang Còn hào hơn muốn nào không.
Thi Đạo thấy rất của thơ tiên lỗi tội cảm hắn. nói này cạnh câu Hoa Ngư: - bên Lý nói vị ngồi, Cô minh ghê thú rất thông. bản khà phạt Hoạch ngồi Lý, khó ly bàn không cười ngươi một đốc Được Sĩ: - Ngư cười, ngươi tự nữa đi làm khà rồi, cốc rượu nói Võ lên đặt. đạo trước châu ngọc bêu thơ hấp dám chắp Đô Lý dẫn, Có đè đó: - tay Lý thật tự sự nói Ngư không, nén rồi Ngư mình ra để xấu sức khoe đốc. cũng vừa xảy dùng là, này ra giờ Thế bình đại Lý vũ đốc rất chuyện quý Võ vừa, Uyên thường múa kim uống nói đương, vừa là thường cần mà nhân ca Hoàng Dân đô Đại Lý chí lời hợp thượng, đế Giới Hiện thái rượu không "một thậm" cần chuyện liền thời nói không hoàng. tỷ nhiên xem với cũng vẫn sao, Cô ăn để: - hơn thôi chỉ dù hì quan đương của hì tỷ giả trọng, quỷ mặt nàng cười múa Điệu thịt Hoa. nghiêm cao trang môn tộc phong của sĩ độ đây Còn đâu? bầu đầy Lý Ngư, lên dính rót đầy Sau rượu cho chén đôi dùng đó tới chạy cầm mỡ tay. vậy đốc làm Hoạch vị, Võ gì Sĩ, há ta Lý công quốc, đô mồm Đại ông một, hốc Lợi gia Châu Ngư?
Không bằng… phiên của vẫn vị Ương giống ngữ đã ý Thương như Hán loại nó thơ ông thành Lại đem bài Thố Gia đủ tận của vô dịch ta nhị mang kia. xưa từng độ chưa là nho như tuy hoạt thái, còn nên mặt uống cũng tiểu đã Thuận cần bát các như phải thư thế tuy này mấy nhân, trọng nữa rượu bình hồng đã dù cũng đối nhưng, lúc không sao có, Võ cẩn đỏ khuê thường ngụm nay với nhiên trẻ nam. thịt tiếng không bình Võ: - hừ Chẳng hay sao được dê thường lẽ một muội Thuận ăn?" nhướng từ vào nuốt hắn, bị Ngư lại ca bên mi lên tới bụng miệng Lý vừa. tuyệt càng hơn rượu cũng hát, vầng Sĩ lay Trăng ta cao, rượu trăng giơ Hoạch đã, suy chén nó sáng chút ha lên chén trong, nhưng say chiếu nghĩ sánh ta, sóng giọng rượu ông: - phản một lên say cười vẫn trong, cao chưa rượu Võ động chén hả. lên dây tinh bỏ của Sảng Võ đó sau cùng lụa lông hai được, mình thành khoác không chủ lấy giả nhảy trên, đại cha cùng thì, trán rừng Võ đóng săn trán lưng, cởi gà tinh cả Nguyên đã cắm Nguyên áo động buộc chiếc chiều thành đại tinh đóng con, đuôi đã mà ngoài Khánh còn ở hay ra lấy tinh. dụ hắn cổ của tiến câu ví có thể Thơ được vẫn, Tương thì mấy đấy Bạch bài Lý ngâm tửu như. trong, bàn là tay nhất có duy tay, Hai chỉ được ngày mong… thơ vậy ngâm. đang lúc thị muội nói, bị đây Ngư hai lại múa Khi kéo vừa này bên tỷ cùng đang nhìn Võ lôi Lý tới."mình uống, Một ta say! mạnh, cần một mẽ cảm vần chút đại, thụ quá thời phải Hài. ngờ nghi còn nghiệm còn, có chưa ngon trời quên hắn của khiến, chứng rảnh thôi son sáng hắn chẳng tan nghi lòng Dương chưa Diệp đi cũng Thiên, trong ruồi Diệp nốt hắn vành tiêu Người Thiên, đẹp trên trên tai mà của không để mình vầng bầu rượu ngờ trăng Dương qua chỉ và với. những Võ cũng tôi Hoạch thể Thật chỉ không gái ngoại còn có, ông thì vợ tượng tớ, ta ông khó lên ở cho Sĩ cũng Ngư, em trừ lôi thôi con hắn trách không vũ đối cùng được đây, cô em vậy ông hắn Giới bỏ phu trừ qua lại đinh còn gia, với thì mà còn "kéo nhân" ra ta Lý trong vợ múa cũng ta chỉ ngoại thì người. đại liên nhưng lâng hai không lâng uống hơi, rượu thời cũng tiếp hắn độ cao, đầy này chén Tuy nói. chân xoay học Sĩ người vỗ, Võ ngực lên nên ngùng ngượng Lý theo Ngư không biết đứng, đạp đang, Hoạch có… rượu chén, một uống Dứt cạn sạch sảng lời lên nâng hào hắn hơi. gần tức nghiêng sát lại hơi phía đang người ngồi Mặc sau lập Diệm nàng Bạch. thơ bối rối làm, Ngư Lý? là thì chẳng chính cũng dụng muốn lại giao vậy văn thần nữa biết giữa trên hợp hay của bàn, Kết ngươi thơ sao đó thi, thơ bệnh có ngươi nhân dùng, bài với chân tửu một vận không kinh, lệnh hơn rượu thơ bài thơ không cách nhau chẳng chính văn nội, tình học là làm họ cảnh phải biết. không buông cảm hắn cho, sự tha nhiên dự quả Võ sai không Hắn thật lão. mắt mình vui đôi bênh với tử muội chính hắn đẹp, giỏi nhãn thần thấy có quỷ lực, Lý: - nói là xinh đấy rất tiểu Ngư Vẫn của, ta là một Võ Thuận liếc vực tiên tiểu thì.
Võ đến hát Ngư, nghĩ Võ vài chữ đang Nguyên Lý câu còn Nguyên nghĩ đã thanh xong Võ đó Sáng, Khánh Lão thì đồng trong một. gì bất đại còn nghĩ tinh một tinh sợ, lệnh Ngư: "Lý Người khu đóng là chấp cái thầm Tư, thế không sợ lên thấy mình quân thành ta, phương giả đứng đếch bèn. hát bài nên nói kéo ngâm, giờ uống nào thơ Bản cái ngươi, lang: - rượu bài chọn khà đốc, Lý đã cũng, cười hát quân rồi Lão lấy một, một Ngư khà một hoặc, hớp ngươi Võ tiểu? lui Đường, thơ Đại quen văn sẽ lan, nếu đến của có ra gặp truyền sẽ đuôi này ư nữa, biết bao hắn đó chỉ với hắn tới sợ hắn bài hắn không Hơn khắp đàn danh lòi, danh thanh ngâm cái, còn làm ra nhiêu không muốn lúc nhân?
Hoạch rút tay con lên giống như, gân Võ như, nâng bị nhảy chân, dậm khỉ múa, lớn một mà cái Sĩ một chân." cạnh Nhưng lập hắn không vốn chấn người bên và tức dậy, Ngư cũng ngồi hai ngờ Hoa Thuận Cô Võ Lý ngồi phấn. sư cần giảng được danh tự thời giải của chủng, Bài là càng không, hấp không qua thơ vượt tộc vượt, cảm hay thể sức nhận đều dẫn mỗi người có nó qua..
Nghĩ từ cảm nhiên cái, Lý đột hết có Ngư giác đến này hồn.
- vũ Giới? tròn tử cười quân Diệp thì che của Dương muội Dương, miệng quạt thuật phu quá, kém các cùng nhìn bật nhân cùng Thiên phu nhảy chế cả con kỹ giễu và dùng múa nhà. muội sẵng chết tử thôi, lại Thuận: - ăn như nữa thai, đói biết giọng quỷ chứ ăn Chỉ Võ liếc đầu. sẽ mình, cho mặt cổ cả Cô Không, nhất cho bị Hoa hát nên thường, tốt hát không ca nên nhân bằng sẽ hiểu, ngay làm mất mình rất không khinh được. không nàn với thật gì Ngư được này nên thi ở Lý Cho diện triển sự ức thể phương ký kia nghèo. uống, Nào trời ta, tiếp ở kính, cao uống trên tiếp một cùng ngươi, tục nhấp tục chén…
Võ tay là cùng đại hắn tay cầm tiểu nhảy Mà người thư sàn, cũng hai muội Võ mỗi kéo một ra Thuận tỷ tự cầm nhiên rất thế hắn hắn. mời đốc đô Kính Đại! ngươi nhảy không dứt là của sẽ là, khoát Nên không ra nào ngươi của của ngươi, là cũng ngươi phải của!
Lý miệng nói Ngư che Dương Tên Thiên, nhỏ tròn này: - Diệp quạt rất dùng… nhân nhưng nghĩa giờ một là, thân bao nhân là ba nghĩa có bạn ý nhiêu cho chính từng thi lại nhất cho hồ đồng là từ có, thôi chỉ thơ đại có trăm Rõ hiện chữ, thơ ý thế nhưng bản cộng, thể hiện câu thể không hay ngôn tổng sắc lại có ngữ từng nào chân bạn dùng sâu thi thích tích giải dưới phân trên đại ràng. nên kiếp cho Hoạch được là hắn đời của Sĩ tránh ngạc, một lúc cần có phải có ứng kinh tư đang sau quá rằng, này của lối khỏi vẫn mới Lý nhận Dương Võ, Tuy khó của Băng Ngư duy phản trí hắn, nhớ tiếp trình nhưng múa nhảy. đi ý nghĩ Nhưng bỏ, nghĩ này hắn rồi nghĩ lại. múa hai luật nhảy đầu tác, đống có vận, vô bắt động Cả quanh múa cùng lửa. đầu đó em chân bước ra nhưng chóng đã chị múa ngẫu phát Ngư thành rất hai, hứng Lý theo hình tiếng ban hiện sau điệu nhạc nhanh. hắn không kinh có hay này ở kiếp vấn phương đều kiếp diện này Nhưng đề trước là nghiệm. nghiên thuật chính Tiểu không sợ chỉ từ quân, là Lang nhân học cứu thiên phú rảnh ca thi. chư thể chỉ đạp, trẫm núi như của, nhìn đi vẽ lên sơn giang cao, mắng ai quân thượng, trời ta cười bằng, sương tại trừ có Cao đẹp. đây nếu hắn mang bài Bạch ca Đường cho người, mọi ngâm Đại gia đến quốc thơ Tương bao vốn là sẽ, sự Huống nhiêu tửu của động rung hẳn chi thật tiến Lý ở.
Cô giơ thì tỷ phải dê trong dê thịt, Miếng vẫn: - tỷ thịt tay mà dê này lên kia nói, là miếng cười thịt Hoa tỷ không tỷ. nghe Dương người thẳng Thiên, lên Diệp đầu, chỉ vai hơi ngồi ngửa. lão hắn chắn sẽ bề, bài hắn Võ với giết Nếu hát trung ngoài Đường chắc chết triều thành ngay này.
Mạc đối tu Nhân sử đắc tôn, sinh hoan tận kim không nguyệt ý. được làm không Mình. phục hoàn tán lai kim ngã tài, sinh tận Thiên dụng Thiên hữu tất.
Võ tấu hai khúc Sĩ phạt tự đảo vui lập, một tay tấu Lý, Hoạch quơ bước to trách tùy, quơ đưa ly lên, ý phụ cười diễn thấy ra tránh tức, vẻ Ngư hiểu lảo nhộn tùng vui một..
Nếu Quân như: "thanh bất Triều bi cao ngâm kính minh tuyết thành, mộ bạch phát đường ti hắn kiến. ngẫu không không Ngư đốc Đại: - Lý hứng biết người nói, Tại được nghe hát cho một đứng lên khúc hát mọi bằng không đô, hạ vội? uống bất dĩ hơi nâng, sạch Lý một Ngư cạn đắc chén phải đành. như thích như thứ của giải khó bé để có ăn muội e đồng có thể Những, thế hai người biện hay với muội cô hộ cùng là rất tham việc mình lứa cho.
Lúc đang nhảy múa hắn nhìn thấy nàng ngồi đó thướt tha xinh đẹp, cười tươi như hoa, trong lòng khẽ động, chợt nhớ đến buổi chiều đã luận "phẩm đào" với lão Võ: xúc cảm (cảm giác ở tay), khẩu cảm (cảm giác ở miệng), dường như còn có một quan cảm nữa, nhưng không biết Dương Thiên Diệp này sẽ mang đến "tam cảm" như thế nào, ôi, chỉ nghĩ đến thôi đã rạo rực mê hoặc rồi…
Bắt gặp ánh mắt của Lý Ngư nhìn lại đây, đôi mắt hạnh quyến rũ của Dương Thiên Diệp khẽ cong lên, tựa như đôi vầng trăng lưỡi liềm hết sức mê hoặc, chiếc quạt tròn che mũi miệng, chỉ lộ ra đôi mắt tơ quyến rũ kia, nhưng giọng nói nhỏ xíu lại vang lên rõ ràng bên tai của Mặc Bạch Diệm: - Mặc sư hãy lựa chọn cơ hội giết hắn đi!
Vừa nói vừa dùng ánh mắt biết cười mà tính kế giết người, sát khí đó lại bị đôi mắt cong quyến rũ đầy ý cười kia của nàng che giấu hoàn toàn.
Vị Công chúa lá ngọc cành vàng, sao có thể bị nam nhân khác ngoài hôn phu vấy bẩn được?
Cho nên, Lý Ngư này phải chết.
