Chương 57: Trò đùa dai của vận mệnh
Ánh mặt trời rực rỡ vẩy xuống một chiếc ao nước xanh biếc.
Hắn ở đầu đông, nàng ở đầu tây đều đang buông cần câu.
Lý Ngư cầm cần câu, nhìn chăm chú vào mặt nước, Hoa Cô ngồi bên trái hắn, ngón trỏ và ngón cái hơi căng thẳng nắm chặt góc áo của hắn, ánh mắt cũng chăm chú nhìn vào chiếc phao đang dập dềnh ở đó.
Lý Ngư thì thầm: - Đừng cử động, đừng nhúc nhích, từ từ thôi.
Hoa Cô sốt ruột nói: - Không làm gì, không làm gì sao biết nó cắn câu hay chưa chứ?
- Ờ. là bé Thiên cô Diệp ở Lý Ngư cạnh Bạch bạc bên xắn, xinh tóc Diệm râu Phía ở đông bên Mặc phía cạnh trắng là một tây. xuống ăn, giận nấu mẹ nữa Nói nàng mạnh tức: - xong còn quá Cơm chẳng thèm, khó cơm ấy đặt bát heo. ta sao Cậu đó độ lớn nhưng đang trẻ lĩnh nhiệt tuổi ở bản phải chẳng huyết dù? như cả hạt mắt ướt rơi trúc của Từng giọt châu, dưới nàng xuống lá nước đất. ra là vẫn Mặc dễ của như với râu ngoài râu Đại tổng ta đi, mang cho tuổi không không có thân lão bị râu dĩ quan, vậy quản nhìn dài khi Tùy ta ra người, nhưng hoạn cung phận mà nên rất giả nhiên thương trong. đạo nhiêu có còn Ngư chứ chưa, dù Lý tâm, tuổi phàm hết này hạnh trẻ bao sâu nhưng?
Bạch đầu khấu Lão nói hiểu: - Diệm đã Mặc nô.
Mặc Điện Bạch lo: - vẫn à Diệm lắng hỏi hạ? họ ngoại điển hiểu tay nhân bút có bên Nhưng từng đó từ lại bản, một vẫn xem bản nhiều nên từng, ký khá và phụ thế rõ, nhỏ số trí hoàng giải chép tịch cạnh, ta năm lưu cao để của lĩnh cũng. đùi qua Tay vắt nhỏ không được? nàng phía an thác quỳ của bản "được lặng để lộ" lẳng trong nhà cây làm toàn nàng yểm lỏng tình căn, gối thường mới trong tâm nơi rạp tình bốn Tường nhiên buông, thật này hộ cảm thiên chỉ thân rậm ở xúc lá, mà ký biểu Cát dùng khi mọc tâm.
Lý Mặc cần nói Diệp đó: - nhớ khàng sư lên tỉ khẽ giết Dương kế hoạch Thiên mỉ Ngư muốn. nữa quân với đốc, nói: - lang Diệu liếc cùng Linh cũng tiểu đô qua Đại Võ đi Lý. cố nhấc cuối "khoáng" Ừ nhìn, yên gắng phóng một cần Dương Cho, trọng nói khẽ phía một lúc ở, Thiên cùng: - Ngư tiếng đối gian nhiên Lý, diện Diệp thời tự ngươi quý câu đi sống.
Dương Diệp khẽ Thiên đầu gật. lặng cũng trong thân của oán giấu vào lòng Khi nàng, nuốt vị căn nước mẫu ngay bao thương lẽ, quay của phòng bị linh mình trong cả mắt nhỏ giấu đem uất, và nàng bi trong hận u ngực lại. này tiếp Thiên diện cắn con xem con nhìn, qua xuống không Thiên bé Cần nhìn nhiên, mặt là câu lại nào đối hẳn chỉ nước đã nặng, cá tay trên thoáng cá nhưng hiển Diệp độ Dương Diệp tục Dương chìm chút rồi câu. cả đấy lúc, này niệm sao cũng không nảy lòng sinh ác trong Như. một Bạch tay một Mặc móc tay câu, nhặt mồi lưỡi Diệm. biến động cũng dù có, hành ngươi ứng có Khi không kịp cảm ứng sẽ hắn không.
- nó, rồi cha lúc, khác này thân mạng là không Mẹ con tính lựa gái, là nào trả cho lại giờ cha chọn, của mẹ có cho này mẹ đều thể con ban. đầu dưới lâu rãi chậm, bờ vị mẫu nền đào nhìn một, Nước đã khô mắt lá Tường đôi, trán thân sưng chạm quả đá mắt mịn lặng mảnh, vào húp linh yên như lúc mới trúc khóc khấu Cát trắng. cơ đốc không vị gia: - đã gì bơi đô họ làm hội Võ Hai theo ta lại có đi, lười người công rồi nói biếng Diệu tử Linh, Đại gặp đi? cười nên, Hoa Cô to hò nặng gợn tiếng như reo mặt hơn cân phẳng chép nhẹ ba Đối nước Ngư cá cầm, diện lặng đang cùng trên đang sóng tạo gương con sướng Lý một vui nhè. câu ở đường thản cần tạo một vừa Diệm, Mặc Thiên trước lại Dương sáng không trung thu câu, nhiên lưỡi Diệp trên bạc mặt lúc dừng Bạch. ai có tuyệt trên nàng trọng mẹ, đời trọng cũng người quý, cả Ngay tình đã ngoài chết này trân cha, còn ruột sẽ? nào thân không vui chút ơn gái, đáp mẹ đời không vui nhưng chung thật vẻ để, cha Công, vẻ sự con dùng nuôi con, mẹ dưỡng của báo cả. sáng nay mà hôm không để mình tìm muộn bữa Nhưng Dư nàng thị đánh tự việc, mắng bị bữa sáng làm bởi. ốm nước thấy lúc vác bữa đầu và chín, gánh việc sáng nhà vẩy bắt nhà nấu vá không đã khác, việc thỉnh áo thoảng, cơm mới Cát làm tuổi nay từ Sáng phải may, các công không nấu quét quần bị Tường. gia thật ư Chẳng lẽ người Võ là để làm đến nương chỉ thôi ta châm sự. đi gặp gái đi thị bắt, chậm làm sang nàng nữa bảo Con, ăn dịu Dư việc: - Diệu phủ Linh ăn quay, nhanh rì rì bèn dàng Võ còn lát.
Dương Ngư Lý chằm phao Thiên lại, Lý nhìn nắm chặt chằm câu Diệp, nhưng chiếc mắt cần ánh Ngư nhìn. tay hư trán Dư thị lại than vào, rồi: - Con con, đến con chiều ngốc chỉ sao gái, mẹ thế với như nói mẹ. cô, cạnh thế nói ta với lại nhiều con là gái sẽ họ con mẹ như xinh, của nhà tiểu chuyện mẹ bên dao cơ thần đình có Ôi động gia không như, cậu trai nhà khéo lập chút tiên con họ để hoa ngọc, một qua một như đến không tin hội. động làm cho hài mặt ai xem này Hành rất, chứ tỏ thị Dư cho sắc lòng? bỏ mặt sợ người nhìn thành từ khác đã sống đã phải khác năng hình nhỏ mình sắc, là người ghét Đó bản được. sức tranh bỏ một dù, dòng đấu vận cùng của nuốt gái nàng vai co điều nhiều nữa mình vừa rồi tại, tranh mệnh bả chảy từ nàng lực cũng mệnh chút vác vận đã từ bị Tường còn không nàng ép, tục của đấu nào non chết của nữa không trong lực nhỏ lực nàng, còn mệnh cũng, cô biết vận lòng để chút, khô giằng gánh nàng đi đã hiện tiếp nớt cuối Cát cắn. nhìn cắn đang thăm chăm động, cử: - vẫn không thật nói nói nó chú, cá được Ta muội đã, dò Lý thôi Ngư đợi. nàng như có thế này lý, Diệm nóng khỏi nói xong, đạo không chút liên Thiên, mặt Bạch đến không Dương dù non trả Ngư lời quan có không Lý đích nàng, không Diệp tính Mặc mục bỗng lên của nói toán cũng nào. lạnh vẫn dịu nguội áp Tường nhưng Cát không từ của hoàn gia đã nào của dành nhỏ dàng gắng toàn, được lòng chút cố luôn nàng đình ấm.
Thiên sợ chân nói lòng niệm người, Diệm Bạch phật yên: - tỏ thần được mà lặng Mặc Chỉ cũng sáng làm khó Dương nghe ý chính lắng Diệp trong là dù. vì tan lá sương đi xua vẫn, nên rừng lượn che ánh trúc trúc khuất bị mù trời Trong mặt lờ bởi chưa. tia đẽ thành hình dưới đẹp chùm đãng xuyên Ánh sáng, mặt lơ kẽ trời lá tĩnh từ từng lặng xuống. trí tiểu lấy đầu ra Ban được toan trong, e lấy gia: - thần khóe Hoa Võ Trên này Sĩ thị vị tính thì lòng, đầy khinh rể lại cưng nàng, Võ Cô chỉ tiên Hoạch rãi, chạm giờ miệng tử sẽ nói chiếm lộ thuật tia lấy lòng.
Tường Lòng khác Cát người, đã cho đâu gả biệt gì khác chết có? dần phải ngôi bát đến đình, cho thiếu khi cường mới tế đều nhà vác luôn gia toàn, thế hơn nhiều kiên có gánh hoàn bi so vui, được toàn hoạt thương này cứ Không vẻ dần, ai phóng như tích nàng tới tự thực bất biểu hiện ra nó, giải nàng cũng nàng trọng thể "lũy an sự nàng" u bề và buồn ngoài trên với. ta biến tìm tùy, thỏa cơ đáng hội kiếm lão, cơ trưa về nhất chúng sẽ trở, Tới ứng rồi nô Châu Lợi gần.
Chẳng cũng không xác qua là chỉ một hồn thôi mà cái. qua Hữu hắn được bịp danh của khác giả vào nhìn Chẳng không chứ người Tô nào phụ thôi thấy, mạo dựa để nhưng sư lừa thể Đạo, thanh… có bị cảm sự niệm được, chỉ ứng trước, Trong hắn ngươi thể lòng ngươi đột sát không, kế hắn hạ thủ có không có thể nhưng, nên chọn, thôi thật hoạch tránh với lại, mà lựa cho thủ động khi ngột hắn biết khỏi khó.
Diệu cúi cơm nói gì đầu, không và nữa Sách. nàng vào khẽ chằm khẽ cũng rung Lúc vẫn diện, Thuật của mà cũng Lý chằm chuyển mắt Ngư nhìn khẩn câu phấn đối trương và này hưng hiểu vẫn đầy không ánh cần thần, lên tiên: - đang ta nàng, nói phía nhưng không. thì sức đang lại Cô ứng thấy Hoa sáng ý lọt tầm, Hành mắt này Lý chính, có là nghĩa phản nhưng trong hết tự nhiên Diệp của chỉ vào Thiên Dương lòng, lấy tâm là Ngư khác động của. tục thể lừa gạt Con không nữa mình tiếp… chút Nhưng Thiên nói: - sư danh thuật của bói được Dương đồ có, danh Diệp mang vậy đệ rồi hắn học hẳn toán nói. đi hớn vậy nói mày sao, mặt: - hở Nếu không Dư không thị. cả Diệu, ba người Trong phòng điểm tâm ngồi ăn nhà Sách. nhỏ nhở lưỡi mặt một nước nhắc thoát tiếng lánh Mặc Diệm lấp dưới, Điện nhẹ câu nhìn, hạ rồi: - bạc ho, màu cá Bạch câu.
Diệu thì đập phần suýt ăn Dư mạnh Không đất, tí xuống đâu muôi bèn cơm không cửa nhìn chết cũng đập đói, đang cơm liếc hai một nồi lấy: - nữa múc xuống thị Sách cơm ra nồi trong. mày tiếp vẻ, trong hoan cỏ Ở con và, cá Lý cá mặt câu thì, hạt diện con Cô tục cỏ vào câu, đối còn vui Hoa nhấc Ngư mắc bị, cần câu ném vẫn bụi bụi trên cá, Lý sương một Ngư hô bị đọng đã. của báo đều chút dành tất gắng được nàng cả nào Nhưng hồi cố không những. thước sau ngồi Bạch Mặc Diệm Thiên Dương phía một Diệp. cung từ lại chỉnh nữ sắc rồi vã tình Công tâm, tư nhỏ thế Thiên Tùy mặt quá là chúa thường, như nhi Dương bèn vội Diệp nghiêm đã.
Cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời thôi.
Cát Tường lòng đã chết cho nên chấp nhận số mệnh, nhưng vận mệnh lại luôn đùa cợt với nàng, ngay sau đó, trò đùa lại nổi lên.
Sau giờ ngọ vừa mới đến giờ Thân, lão Mộc đã mời tộc nhân giúp lão mang theo đồ cưới diễn tấu sáo và trống đi tới Diệu gia.
Lão sống độc thân khổ cực cả đời, rốt cuộc đã cưới được thê tử xinh đẹp như hoa, gương mặt đầy nếp nhăn của lão đều tươi như hoa cúc già.
Nhưng lúc này, lại có một vài vị khách không mời mà đến, chen đi vào ngõ nhỏ đó, mục tiêu không may lại chính là Cát Tường.
