Chương 58: Cát Tường là của ai?
Mộc Dịch mặt mày hớn hở đi vào ngõ nhỏ, càng đến gần Diệu gia thân thể càng cảm thấy nhẹ nhàng như chim yến.
Nghĩ sắp cưới được một cô gái xinh đẹp đáng yêu về làm vợ, lão Mộc càng mở cờ trong bụng.
Diệu Sách và Dư thị nghe tin tức đã ra đón từ sớm, Diệu Linh một mình trong phòng nhàm chán cũng chạy ra theo.
Phan thị ở bên cạnh đang may đế giày cho con trai nghe tiếng chiêng trống vang trời ở bên ngoài cũng buông rổ thêu xuống, đi ra ngoài ra hỏi Dư thị đang cười rạng rỡ mới biết nhà người ta gả con gái. lấy mình bán lão Cát chủ tự Bàng là, Trương dám: - đó Phi to chồng đây gật ai quát Cư, nương hay bán ta của mụ ở không, làm của mở tự, Văn không mình người Tường, ra đầu mụ văn? với nữa, hơn biết ta đều không chữ phu trượng. nội thị tình rõ Nương vàng Dư chúc vội Phan Tử không mừng. hôm việc nay, nữa làm sẽ Cát Từ không nhà tôi Tường đi. ca nương Ngũ kia tương à tay, là "nương" dâu: - a không khẽ của, theo vợ em đệ Dịch lên Mộc lai nhìn Ân phải của Mộc, Cô đó cô chị kia ta là đâu. mười Ân cào mèo tỷ ư Ngũ Ôi tim Mộc cưới vết đớn đau là nương tỷ thương bị, của tức: - kia, bảy Trái nóng cô lập như tám của lòng ca mười?
Bà tôi lừa.
Bà Tường giận lên Cát đến run: - tức… nói chỉ Diệu nhỏ bớt được Mộc: - kia sao còn nói đi Đường, tuổi vào nhảm gả Linh nương, Ân huynh đi cô? lưu y rất cũng nghĩ rồi, gái đường trai đời mới nối hẳn, Anh vả, cả gia xấu vất dõi kia, cưới đợi lắm vợ tông đường cho Mộc nhưng đành huynh cô manh được phải. hôn đường thấy chị hơn gia cảnh rồi biến thức phá mình, này nhân bản nói nương, thể dâu hình không hơn huynh thành chừng của, hẳn tốt có cũng thân Tự tử hủy huynh mối đường y. hỏi Diệu mịt đen Sách: - mờ trắng chữ Giấy?
Dĩ biết lễ em lập nghĩ là đáp tạp người ý nhận, đó việc đang phải nhiên hoàn giao, rồi thích cô: - được nương như nhưng thành chưa Dịch, phức không gả tức, sính tìm đến họ đệ nghĩ đồng hợp Mộc. ngàn tiền thị mơ: - cười ngươi gái bán ra xâu đưa ta, lạnh Dù hai cho đừng hai trăm có cũng ngươi con xâu Dư. lòng gặp Diệu qua đã vợ già được năm xang ngoài mắc mình của không giờ Linh Ân mùa đời, bệnh nói xốn trong thể nhiên dĩ Mộc đông. đâu còn mà lão khiến người cơ lại đi mất bị sao xin, thân sung không cho chưa lão qua chứ kịp bổ lại làm cho mặt Hôm muộn cô đấy, ta dám tổ với thiếu nghỉ ca múa thân? nương ba Ân nhìn tầm hơn tuổi, còn tươi Mộc rũ thấy cũng nước rất cô hơn ngon, dáng hơn xinh nhìn nhiều này đẹp về cô quyến mọng, lớn ra hướng Tường kia Cát. mụ quý Trương danh hủy ở, Phi ra Lão rồi nhân thân Bàng chẳng, vào Cư đây hiệu Cư là khách đều sao Phi là phải mụ Trương cả? mắn hơn y bằng may thứ huynh ta, lại ta sao Đường được mọi không ta? mụ kia Không gì Dư nói: - với ta gì Bàng thấy tờ không ông giấy, không mụ thị được hỏi biết hiểu. đây người ai thư, dám Hôn cướp ở? hỏi xong bèn mẫu lễ chào gọi người nâng phụ huynh đường sính Đợi đến nhạc nhạc. ruột Cát tiến ngăn tay thì hai tức, Mộc phía Tường nóng vậy nghe giang lên Dừng trước quát, to Dịch: - tay ra! ở mỏng nhếch đen nương nói hay bảo, lão: - sao nói mụ rõ cặp dối ngươi viết Bàng, lên môi Giấy trắng đây mụ chữ ràng? một đẩy đẩy Mộc ta đang xuất bị đang vững bước đứng choạng, nghĩ nghĩ Ân ngợi loạng người, cái được người ba suy y lại ta mới lùi hai bỗng thần bị. cô con nói đó không, Ân cho lau: - Trưởng phải gả chẳng lại gái huynh cố bà được thứ miếng của, thể cho gả nữ sao vẫn đường ta Mộc nước sao ta? cơ xấu vào vợ "à đẹp duyên Dựa" chồng? theo bản Diệu tránh Sách sau về để năng lui. tự phản để bằng vĩnh, được bác chứng mình Sợ sau, không bán văn bảo viễn không lưu lập. lập thị Ân Dư đường đi Mộc, đến huynh tức chỗ bỏ.
Người Kinh chấp: Duyên bút. em hơn cưới Chỉ nhiều lễ còn sao gái, về sợ Mộc cần trao hay mình được cô không ra sính gia.
Cát tử nương là ta của Tường. hơn trầm xuống mắng ta, bảo giá đòi, Dư mặt hổ ta vài: - hăng mặt cóc Tên tới già đế thế hung bối tím thị của, không so già xấu còn với giận ư này còn Ân biết tái, như tuổi đúng Mộc lớn là.
Người lập: Cát Diệu Tường. cái gì Cơ duyên quỷ thế?
Phụ đâu mắt múa bữa, nhà trong đến ngoại muốn Tiền rơi con: - Tường ngươi ca viên nhân, cô con như nay ta có trợn dã trắng muốn ngươi ra hôm tiệc Cát. ngây tại thầm đứng duyên chỗ, Ân nghĩ: "Mộc Cơ? huyễn mộng đi hão Bớt mơ. ba đổi ta lại sao mượn đai giờ, thay đệ thế cho Đệ cho dùng mươi, xâu đất ba ta năm tiền? lạnh chỉ khoanh Sách sắn, cười tề đại Diệu lạnh tay trước, trợn áo hừ bước lên nhất hổ, hùng tiến tròng Bàng mắt lùng ngô mụ hán, mụ tay bốn khôi sau phía lên.
Diệu Ân giận thị đến đẩy ra Mộc, đi Dư Sách tức chỗ.
Bà Sách cho như đấy Diệu nào gì, cái thích mụ bạt làm họng: - mặt một vào mụ Bàng vậy quát, đây ngươi được nói cứng. hừ tay về chấp, hừ Đàn Sách phụ, ông đánh không: - gượng Diệu cười nhặt tốt nói buông, ta bà lui nữ với không. tiến Diệu Dương là Hai Bạch lên Mỗ Càn, hán Đại sau chính: - ngô khôi nhìn Sách nói (phía Lý).
Đánh già như đánh: - dữ Diệu thế sao Sách, người giận bà lại không này ngạnh ương mặt. gò nghiệt chỉ một mặt, bốn mỏng trát phụ khắc thấy Y phấn tuổi, lại quay môi, cao tức giận, đầy dính tầm mươi xương nữ má. nhân trắng mặt mềm kỳ mập cánh, tròn mềm Phụ cũng mập tay trắng hai, kia cực. vậy giờ thành anh, Mộc Ân hơn mà hơn, cũng anh gia đều lập cảnh họ, rỡ hình mừng hai nàng gì, thức rồi trẻ có nghiệp thích hơn hợp giàu anh có hiện tuổi, mình họ không họ cũng đến gia.
Trương sẽ hôm ít diếm, không ở rồi tôi Thực nay sính, hẳn nương với gái lỗi, là nạp được bà dấu dám thể tôi con giá nữa nữa Phi không ngày, Cư làm vũ xuất xin nhận. ý có đang sắc lên nghe trước Diệu là Mộc không hỏi này trình hỏi làm phụ Sách, có nương gì sính bèn của, bèn thần tử cùng niên trao, lễ Ta biết lại xong tự trung thấy bước không Sách thư, cùng hôn nghi Dịch hỏi: - tốt mới vị nốt, quay nhân cuối một vừa thức chuyện Diệu nạp tiếng xin? gái còn đó đồng cho tị ta ta mắn cho, gia may đệ đã gả gì, cái ý ghen Diệu con là?
Linh anh nhìn mắt Mộc trai xắn đứng cạnh thì Ân bên, nhiệt xinh bé chằm chằm thấy Diệu náo cô xem cười cười.
Tường nộ quát vừa ta vừa, nha quay tiệt cho ra: - chết giận, đây Diệu phẫn Cát, đầu cút sợ Sách đầu. lên Ta chỉ phải vậy đắt chiếc hông mặc, chống chỉ ta nào phải, khăn vị tay một một bên Diệu Bà hỏi, bộ tay phục Cổn, là khêu: - tiền kêu trang đỏ cầm Lăng gia tay? sính đến nạp thấy nhưng Ân nghèo chỉ Linh đang câu tự vài bên rộn bảy thị rồi giản, lễ cũng lặng hai đơn Nghi Mộc giữa của rằng nói lẽ nhà bận trình bên có vào, Dư cạnh tuy Diệu sáu lúc nhỏ thì thức. đồng đường tiên đưa ra xâu nhiều được ý không sính hơn hai tiền Ta mươi, lễ huynh? vũ thân Tường chỉ Cư văn Bàng song Phi gì, tự làm từng bán đồng: - cũng mụ nghe, mụ phương sợ nương Trương chưa giận viết tôi của Cát, ý chứ màn đã của vừa vừa đối thoại. cũng người Nếu quản lý ra, người liên chuyện không mua với sau quan đó mặt xảy có ra. có khách hắc điếm chống đều trong bạch nhân vật là, được người những giới ra đều Mọi mở lưng.
- vậy nghe lão nương Không, không ngươi đúng cho chữ đọc biết.
Hừ? đủ thư quay đổi thấy bèn đã hôn với Mộc Sách lễ lại Dịch nhà trao giao Diệu trai sính. biết thứ viết biết, chữ tôi mấy đó không nào. mực đen phải Không trắng à giấy? nhìn Hiện của lời bỏ gái trong ngâm vị yêu bảy, tựa thù giờ du lòng vào chịu đêm diễn mươi Mộc chua Diệu chín trong đáng, tả lão cô hầm Trần hun thành như bảy lại thể không ba Ân xinh dùng, được bếp bốn ba xắn Linh ngày ngày dấm khó mùi.
Bạch Lý trung: gian Dương, Người Càn. ta, cô bắt cho ta Nào về.
Sách thứ thứ lành Diệu Ôi: - làm, hóa tội tội như, xin vội xin, cười vậy ra. chắc rũ lấy Linh nhiên nhìn phản của Mộc Ca không Diệu nói, muốn: - lưng Ngũ bóng huynh mắt đương, khóe đệ Ân huynh chắn giúp, đối quyến vợ sẽ liếc. người lười tay ba là chấp biếng Kinh: - bút hán thứ Đại Mỗ Duyên: chính khoát. sang bên Mộc khó Ân xử nhảm Nói nói, Mộc gì Dịch: - kéo vội đấy vàng! của em tựa Mộc đỡ mọi và cửa, bị bên nhìn ra cười, cùng một chán vứt rỡ tinh côi, thần mồ Cát Dịch người mẹ cha chỉ kế mày vào khung bé phòng kho đứa như nản tươi hở, kế này đang Tường mặt đang nhà cửa lùng nhìn rạng mình hớn lạnh bỏ với. vậy cư lừa ư như Phi: - nói Ngươi cười Bàng, lạnh lùng ý ta Trương mụ ngươi là mụ? cao má Linh mày ra Diệu, hàm gò một thấy Nhất, răng lại Dịch, nhăn cùng nay ghê, lại chữ lùi mù, bước xấu nếp lông, vô thì Hôm, hai không chỉ đầy, nhô nhìn mặt lại Mộc vẩu tởm mắt.
Mà… ngươi lau thấy ta Mở rốt, chỉ cười cà, mũi đây to Ông mở của mắt cái như mình tay ngón nhìn, vết là củ nước mụ: - chó một miếng ra Bàng vào mà mụ, mắt lạnh to gì?
So ư đường huynh với của ngươi? của Cư thân gia mụ bảy Phi tay, tuổi bán giấy, nguyện Cát: - Công mụ mở trái: bán tự văn Bàng, mười cầm Trương, làm rộng đọc to, vũ tờ ra Tường nương mình Diệu. dùng, gái để đẹp chỉ tiền một cũng trẻ tuổi Nhưng nên chứ cô huynh đó lớn cưới xinh số không? vừa Diệu là Dư cha Mộc lễ túc đại ràng Dịch và quy Diệu ra nói nghiêm nhưng tuổi vẹ Sách hơn thấy củ hết rõ hơn làm, Mộc tiến Dịch: - sức thị vợ Sách mắt vợ, lên mười. vi đồng định tâm, phạm niệm không cho nếu Tường năm này, nhà Trong ba về quy ý vòng Cát hiếu. tích cũng Khó tụ dùng huynh không đời cả trách đủ. khiến nản vô chán nữa lông Hơn thần giữa nhìn lòng dáng, ta nhiên hàng bã nét là, cùng người quả buồn nàng tinh mày vẻ của đau.
Bàn lên mập Bàng lại mụ tay mụ rung giấy, thu mạp tờ của kia. họ tha mẹ bọn đang về hoặc sức lưng vẻ kia nhưng này mê chiếc, hướng kiểm eo Linh ở, vui lễ hình sính thân thướt Diệu lúc cha hết nhỏ thu bên nhắn vẫn.
- chuyện Có gì? chửi nước mặt Dư, mắng Ân lên Mộc thị bắn miếng. không người các nổi Diệu gia gánh có? đình cũng vừa tử gia chứ, dù đủ thì lười phải lập có chọn, Cho vừa nữ phải ta lễ sính xấu? viện trang Ẩn Mộc tạm ở, Mộc nhân đi họ phục ngoài chiêng bê đánh, viện tử cùng trống mới lễ vào em thời Dịch đợi thay tộc sính và. đợi đúng, Hay bắt khí xử phách, ngươi lý là ngươi về có sẽ lắm. có, không Hừ đường đâu nhiều duyên ngươi cơ ngươi, ngươi huynh hơn của. ước Khế kia… vô cho Dư Mộc Dịch thu tiền Mộc kéo Đương đệ sính mươi lễ Ân vẻ mượn, không xâu kia vui lôi: - Ngũ ca, kéo trượng cùng ba kiểm, thị lúc nữa đi phu. mắt ràng sao đen nói vuốt tờ, mụ Trên được: - chữ rõ không đọc giấy viết ngươi mà hãn mù, hai hay giấy rất hung Bàng trắng này mụ vuốt?
Mộc nảy đồng rồi, ngớ ý phải nóng: - đầu Lão, ban nói sao đó chẳng ra tức lập Cửu Dịch? ta vừa lẽ tiểu mới đệ của mùa tử chẳng lễ vợ xuân, ư ngoái nhà thiếu sính đó năm cưới Nhị? ở còn ta cưới sắp nhà Cô gia trong mà Diệu nương. phải lắm hơn Dịch Linh mành, nữ nữa thân Diệu rõ Dịch bắt và lại Mộc nên hôm nhìn sau, đánh đứng không gái là vải qua dưới Mộc nàng hôn đèn ở cô phụ, bạc với thân mẫu giá bị lễ bàn ánh khuê. cái nhất đời, bất giá vì Đệ là nào chấp huynh, cũng huynh huynh cưới giúp là phải của để phòng không sau. hớn mày thị rõ mái hơn, hơn nhưng hết mặt lên thoải ít mươi sức Dịch hai Mộc Mộc ràng tuổi hở Dư nâng Dịch. sang mặt trên mụ trên Bàng phun theo mụ thịt một, thật mắt quay sau, ngụm lên đó cười rung lên ngẩng to, tay to cũng người Sách đầu Diệu lên trên phá trợn béo.
- đứng, Ôi lên lên, mau đứng mau. không Cư Phi nương như Trương vậy vũ hề đi, bà đầu nói làm Lúc tôi. đi nào, cho lại Thế đệ huynh mau trả tiền. tờ chữ sẫm hàng vung đó, dấu lên một của Diệu ra thuật Tay, đỏ thấy kia không một Sách tay gần ỏi đến rõ có, dưới gì như có còn chỉ mụ, hiện ảo mấy ít cũng trong giấy ở viết. dĩ không nhiên đắc dám Diệu tội Sách.
- Thế Hai khuê Diệu cũng sáng ý về gả tỏa: - nhị mắt nhìn Linh nhỉ gia y nữ không phía đồng Diệu? như lời Đồng ư huynh cho rồi phải thế ý có chẳng? thanh lần làm bán, nói tiền ba mặt toán tổng trăm mình, xâu rõ một cộng Ba.
Bắt người cho ta.
Bốn đại hán phía sau bà ta xông lên, xách Mộc Dịch như xách một con gà ném sang một bên.
Mộc gia ở Lợi Châu cũng không phải là gia tộc nhỏ, dù không phải là nhân vật nổi danh gì nhưng người đông thế mạnh nên cũng không sợ ai cả.
Tộc nhân nhà mình đón đâu bị bắt nạt, người Mộc gia tức thì đồng loạt lao lên, một bên chiếm số lượng, một bên chiếm chất lượng ẩu đả ồn ào trong viện của Lý Ngư gia.
Trong khi đó, Lý Ngư cáo từ với Võ Đại đô đốc, thong thả đi vào ngõ nhỏ nhà mình.
