Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiêu Diêu Du

Chương 61: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Chương 61: Người thiện bị người cưỡi

ý Ngư nghe xong những lời này, có chút không ngờ tới.

Từ trước tới nay, ở trong lòng hắn, Cát Tường gần như hoàn mỹ.

Nếu nói đến chỗ thiếu sót của nàng, chính là không đủ dũng cảm.

Tựa như, Cát Tường bề ngoài nhu nhược, nhưng thực sự lại rất kiên cường.

Cho dù bản thân mình lâm vào tình cảnh khốn cùng nhất, cũng có thể tích cực đối mặt bằng thái độ lạc quan, cá tính của nàng cực kì vui vẻ cởi mở. ngộ coi Mới rồi đại đại như triệt. đối cũng "Phi dù Mặc" là đep chỉ với tốt, chỗ phải đây Tường gì, Cát Trương tiệm chẳng cư rượu nhưng một? nói Lý nhiên bước Hà: - xin dừng, Ngư sư đột. ngày nhờ quản nhanh sợ chần sau, quan vệ liên vừa nhiều rằng nhưng lời Lý chừ lý vừa "đầu y vả", chỉ rời một Phi ra nói, có đi Ngư quá của chuyện, hộ thường sức mừng không, y lại đó chút Trương Tuy, đã là cư không, đến chỉ bước gật. ngươi mua, chỉnh món thuộc sẽ không nữa vật Nếu hoàn người, là một người không còn một phẩm là về mà.

- được, Được, cái, được kia… thể thở bã có Hắn chỉ dài buồn.

Càn có đều phía hộ, mụ theo sau pháp rời Tiểu Lý đi tình Dương lại Kính đi Ba, lại ở Hà Bàng Kinh Bạch vội chỉ, chậm mụ cố Duyên và vã. thú mũi hứng giọng một "Lý" không vâng, tiếp nói tiếng Ngư dùng. ngày vài hãy nói một đợi sau. mình xem chữ thuần vô ba cái, mới giới thiết này lại tưởng như Hồ, ngại tới thượng như như an Tường Diệu giống đầu hướng Diệu, nhàn khắc Cát Đề chữ chưa nhưng trả rõ cha thể hạn, Phật theo Diệu không cắt, được đứt nhất thẳng gia, cũng thừng tia mang cùng giờ khiết một, có nàng cho thực về từ một Đà ruột tới niệm tuệ từng Tường, vạch vô nay không Giống khấu Diệu Cát trước.

Hà Tiểu người do Tiểu đột bị Kính vô, thượng hắn chắc bảo thành quát có cười số, nay biến tên tự quyền y khách do không Hà cùng có nổi Kính nếu Tiểu phải tùy đánh nhu quay đồ nhiên có tùy ứng Kính không tiện, chửi của đầu nhìn từng quý chút một còn thích thấy tiểu ý, con Ngư lắm thuận thể nhiên lại Hà Lý khi không đệ. kính nghĩ sư cố Lý một, chiếu: - Cát cô chút Ngư, xin Hà nói nương Tường hơn nhiều suy. liếm tới nói thể, hảo chút Tiểu tiếng mong: - nếu rảnh ngồi ho liếm một, nhớ có thần đều cư tiên khan như ngươi, các Phi một Y hữu Trương rất bằng môi. trong đức, với mụ đứng lần ân nghĩ đi nào mà Lý dậy sâu ghi với, thế thật ca mặt nhẹ năm trước, Tường từ được Nhưng nhớ, từ thương chiếu hắn chưa giảng, Tường phúc lòng bảy đại mụ: - loại vào các, cố nhàng đã lễ lượt còn hắn lượng, được giải nhìn sẽ tới Cát, hắn hắn Cát huynh Bàng mắt.

Con chần nói lý Thị chút, Phan: - nói một chừ có. chuộc có Cát hoặc ký không ca tự, có nữ, đương Tường giống rượu nhiên nữ do tử rượu quay thân vũ nàng sẽ, kết mà về hoạt chỉ các ký, khế nhưng tiệm thể khế kết tự, có thể hoặc với Tiệm mình lại như. mực hơi phía nhìn lông hướng, Kính đậm kinh Tiểu dừng mày lại ngạc hơi đôi, về Lý Ngư Hà như. để "báo đáp ơn trả" (nguyện thảo kết hàm) đền nghĩa hoàn. ngoại mua bỏ người hủy tự không, lại được bỏ khế cũng tình, dĩ không chuộc thể nào nguyện huống Tử nhiên hủy thể trừ. có Lý mắt không loại Cát một người mặc sâu, dù lâu Lý rãi thể có đã rõ tình nương, đàn thanh Ngư y vị không một kia nhìn, ra thật nhìn đối, y Ngư đã sắc thô biết Tiểu Kinh liếc nơi ràng ở Tường cảm nhưng là ông rộng với cô hiểu tục sao Hà. khe Nàng Mụ hơi mụ, nói khẽ hơi nghiêng, với đầu thôi mũi mụ: - đi Bàng, hít mụ. thiện Mẹ không nghiêng, nói Lý Ngư: - nhiên, thân gia, đầu giềng láng bỗng Diệp phải. là không đệ cha, thu hết thời nhận con ý nếu sư tình khi này đồ phụ, đồ Mà số mà phải chỉ có, nói sư uy đều mình quyền chỉ cao thầy là phụ chế, như đại cảm chỉ sư tối thầy đa vậy, phụ như quyền có khống trò trò thì đệ. được chút Lý lúc, đột nghĩ có Cát cứu đó đâu cảm đi rồi, mình ra Ngư, vừa Tường trẻ nhiên con nhận nên đến? đã xa cao chạy theo rồi cũng Mình bay mẹ mang. cho dung qua cảnh nổi đẹp nàng ắt đi đưa, dần vào nàng Đợi tươi sẽ, già của đi ở nơi xuân không nhan dần. yếu vậy cãi nàng người là cứ, có vậy cô nhượng có có thù tỏ chuyện người nữa nhưng, xấu liền hạn tình như giới cùng nhịn phần, lòng của được là cớ nàng hóa lương trong, sẽ lòng có đuối có tưởng mãi để này Nhường một gái phải còn, bộ như dại thể ra cuối không thiện kia nhưng huống hận nghĩ, ớt lẽ cảm không rằng không tin yếu khờ bảo không.

Lý đệ mà nói Kính huynh chỉ sư Các, sư hữu ý "bằng Tiểu các tới" Hà Ngư của kia.

Bởi Nhất, thi lễ Lý ôm cũng, quyền đệ như vậy vẫn tử định, nói: - trước Ngư! nói chằm thở trát không Ngư, đầu chỉ Ngư Lý Cát để trở, con nằm đang đang phòng nhìn trở, nhỏ nương thật bên cạnh Lý, ló liền mẩn phòng dài chim ý, về nóc thương nhà cũng trầm về khe con xuống én là mê, Tường cô mắt khẽ thị nhà Hai chằm đến xà Phan mẹ nhìn, mặc mã không trên, ngồi: - trúc liếc giường trên, đáng lên gì nói! trên kìa lượt mấy lại thị rồi hôm, là nhà rồi có cả đến, lần: - Hai nhà, dòng mặc, đang nay mấy một bà phấn Nho chấn học dõi có trung mẹ, huyện có huynh nào nói còn một, bậc đó Đúng nhà làm, Phan cũng con quan thần trầm trưởng đấy con tinh hồi ngày, mối đều… chút cho hắn của chóng hội Tường biết, không của cho nhưng sự thay vui với rỉ có tai mẹ, câu thật bỏ hắn đã vài hắn Cát, rồi vừa lỡ Ngư nói nàng hết Lý cơ hắn rồi tình cảnh nhanh. lại lắng nghĩ Ngư sắp Vừa lâm Tường tới, lo nơi vào phải Lý Cát đến. định cả mọi không, lòng mực đúng chuẩn người tất dùng để ngươi Cùng người nhưng nhận là một thể. nhõm phần vẫn quý nào này thở việc Hà bị đến lễ, ngộ mình đối quá nhân nhẹ Tiểu, với nhẹ Kính giờ trước không khỏi biết xưa tâm nhõm cũng hiện hắn không để xử, thấy năm vị phào mới thầm như. bước mặt gật cười ra với cất miễn bộ một, đầu Lý Ngư muốn đi, nặn cưỡng Y tươi. pháp nào thực, giếm y học được theo giấu tốt nói quyền, Lý đi Ngư quyền chẳng, Cũng quả chút y đã nhưng giáo phải. đây, điểm Ngư có nàng đức nữ là chỉ duy theo mới có phụ thích, thống thuộc nhẫn nại ta người ở nhất Nhưng Lý không truyền mà lẽ loại mỹ duy. khách đó mụ ngươi vậy vàng há giữ muốn, sợ to tấp đi kéo nói Lý hấp, vội dường thấy như có miệng Tường Cát Ngư, mụ rất người đã gì Bàng. sợ ký chính không Bàng, phải nguyện Cát Tường do lừa biết mụ cam tình nàng hơn mụ tử, là tâm mà bắt chữ vào của là ký nàng khế, Đáng không nàng do.

Bàng bắt mạo thể cho giờ rượu đoán, lại mụ triển có ra Lý nên làm ăn mụ xinh kế lại dung Ngư, nàng còn đẹp nghĩ toàn phát nàng mới của có, thể trẻ có quán thấy hiện việc hoàn. không thường trai đều thì phải, Ngư ý đệ dạy bảo, dạy Hà vậy Lúc cũng y chửi, là mình con nhưng chuyện Lý vào Ngư cũng y Lý, kể dỗ các quát là cố mặc nhằm, Tiểu quyền ruột đồ cả đánh kiểu, như tất Kính dù của chỉ cả. nhiễm châu, cúi lông ngẩng đầu tràn, đã trán khi lên, thấp mi lệ nàng xuống xong Nói. nhanh gái mụ nhất lưu gì thân vừa, tay luyến vậy tiến làm nàng, vẻ tỉnh khỏi nói, cười mộng Con như khoác, thời: - ngoan Bàng ta, mặt thiết tươi như mụ người bước lên.

Ừ… tốt thăng, thế dơ phong nhất nhất thần là phủ đẹp, phú dương cực gian người cõi là, hoa là Lòng nhất lạc nhất vùng hải, nơi cũng nhất, bí thứ thỉu một là nhất địa trên, bẩn thời là bẩn đồng này. về gia trong rời phía đến người đi, lấy Lý đứng mắt rồi chưa của kia Tiểu phòng cuối Kính ở liếc, nhìn đi từng thị Hà mình cánh liền bên ba nhìn vào đầu Diệu Ngư từ tay Phan đỡ. trát xoay mã đi khỏi biết nói, người không Thị buồng muốn, lên Phan đứng điều vào nữa trong. mới Lý mỏi nên nói Phan mệt vừa của: - ngoài, phần về ngày hai ra Thị, cắt đứt lời Ngư Mẹ hơi trở có con. tiếp thời cho họ kỳ không, mẹ cũng bọn thuê cho nữa Đến thuê được. thể đáp kiếp không báo này, Kiếp sau… mụ nhất Chúng, sau này sẽ coi con của mụ mình ta con như ruột định đi! vậy nghĩ sao thiện ý Như Bàng với còn đối thể có có suy mụ mụ nàng?

Vốn từng tưởng tượng còn cảm thấy coi như có thể cùng Cát Tường làm nên một đôi hòa hợp, thì nàng cũng không muốn rời xa gia đình, bỏ qua chữ hiếu, sẽ kiên quyết không đi theo hắn, nhưng hiện giờ nàng đã chặt đứt hoàn toàn mối quan hệ với Diệu gia, vậy thì không cần phải lo lắng chuyện này nữa.

Bởi vì cái gọi là: Họa hề phúc sở ỷ, phúc hề họa sở phục (Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa đang rình dập), tuy ông trời đối đãi với Cát Tường có chút cay nghiệt, nhưng theo hắn mà nói, chuyện này lại giải quyết hộ hắn một vấn đề khá đau đầu.

Không chừng bởi vì ông trời đối hắn rất sủng ái chứ.

Nghĩ đến đây, tâm tình buồn bực của Lý Ngư có chút vui sướng, trong lòng âm thầm quyết định: - Cát Tường bé bỏng, đành phải để nàng oan ức mấy ngày rồi, Ta nhất định sẽ nhanh chóng nghĩ ra biện pháp, cứu nàng ra ngoài.

Đời này của nàng, cho dù thực sự mệnh đã định phải bị người ta ức hiếp, thì người kia, cũng phải là ta!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.