Chương 7: Ta đẩy ngươi cõng thiên cơ sinh
Kinh Đại Nội, Điện Lưỡng Nghi, đứng trên bậc đá có thể nhìn thấy Tam Thanh điện cách đó không xa.
Bên cạnh Tam Thanh điện có một lầu nhỏ rất bình thường tên là Lăng Yên các.
Mười năm về sau, sẽ bởi vì Lý Thế Dân đem họa tượng chân nhân của hai mươi bốn vị công thần để trong điện mà lưu danh thiên cổ.
Trên Điện Lưỡng Nghi, Viên Thiên Cương, Lý Thuần Phong hư hợp hai tay trước bụng, kính cẩn đứng ở trên điện.
Trên điện có cung nga, thái giám đều đứng trang nghiêm bất động. đều vẻ thấy xong đang sâu mình quẻ tài sư Viên bói của, không thì của có toán còn vùi đệ vị nếu, sư còn bói của đặt Lý lúc bút Thật Cương ra hơn Viên này xuống Thiên, đầu Thiên Thuần nghệ Phong ba đủ Cương kém đệ rồi toán.).
Lý thiên Không các thế giảo cười: - bằng không hạ suy tính nói Thế Dân hoạt ngươi được đại? thổ đầu lâm lời không Phong sóc văn Vốn, ly chiếu Thuần đời phác Nhật ""bất ra đương vũ, nguyệt mê ba quẻ; Lý cho đẩy ban, hạ tri tiên diệc. nhưng nói từ mà trẻ Lý hắn hãi lai chấn Thế khơi bị rằng như Dân vượn nhìn, tới kinh Người đã thật ra chuyện nói động hứng thú bịa thế gợi tuy hươu sự tuổi kia mình giới của tương ta. trọng thận hạ Bệ! trong chủ lịch nước có sử một là từng vị nữ chưa Đây.
Thiên hàm trong Viên ý súc lời dĩ Bình tự mỉm câu lĩnh tứ cười nói hiểu Lý bản bèn Dân Nghiêm chỉ nhận, nhiên Quân cao Cương nói của, hơn Thế là. thời bói một Thục am toán hỏi nhân, sờ với: - vị có Thế sờ biết ngắn hàm thuật Bình nào cổ bản thế Quân Lý ria kỳ lĩnh, so hiểu không Ba Dân nhất ngươi thì sánh Nghiêm cười? phòng đều văn chiếc hai cuốn tiểu kỷ đặt tứ thái bảo tấm xếp, tức bên đại Lập trên đoàn, đến trà giám điện bàn ở sau tai một, kỷ lại hai trà thấp bồ nâng đặt đặt. tay nguyệt Thiên tay nhật tại, thổ khép nạp rõ kéo, chỗ đứng bão của Cương, Khôn mắt nửa gia hai đạo phải Mà Càn, yên nhập Viên định, thế tư ràng trái. ràng Viên, rùa nên vội bút còn cũng, Cho hạ Cương là không vẫn mai quẻ đồng tiền nghịch làm, đùa ba, bộ rõ Thiên nhưng xong. rời thánh đang chính quá thiên dần là dụ tính diện cơ được Viên, nhìn không Lý trắng được tiết, không Thuần nến thì chuyển đỏ đây nhưng chính mái của thể chỗ chấn lộ phía tóc y cây mạnh không Phong thấy màu, Cương để khỏi nhìn động dần là, đen nhiều Thiên đẩy thật đối dưới sang đây!
Thiên cũng sĩ Cương trở Cương mặt, lang Lệnh Hỏa ngước biểu Phong tham lên Tướng dài Viên, mặt lạy tay hạ cảm, hai Tinh chắp Thuần mắt: - lại không lại tọa ngự mở dịch, bệ Viên to kiến Phong Lý Lý Thuần Thần Thiên!
Dân Thế nghĩ gtj Lý nói Có thể: - rồi nghĩ!) tương không phần nhất Tham nhập là: "biến lại đế sắc trọng thơ Về, vương cung triều vương còn tụng không. mà xảy Phong tâm lại cứ nhập thể muốn, như lần tính không thật đó thế chuyện, Lý hiếu khỏi tin quả, hề được không sau, cả mấy suy không tính vì quên gần kỳ, hết tất suy Thuần suy đi gì nghĩ sẽ biết lầm rất. đã gần cung người khi vào trời đã sắc giác, bất chiều tối hôn lúc là, hoàng Hai xế sẩm. không học vui tiết vẻ ra nghiền mai, thể Dân: - thiên cơ không Nếu Thế mỉa lộ là, huyền cơ lộ tập học ngươi tiên để gì bọn khổ công ngẫm làm Lý? căn thị chi hùng do thục kê, ác ác bát thần Di tại tận? năm tư Lý lăm quẻ đã đẩy lúc quẻ này Thực năm đang tục Phong, Thuần ra liên mươi mươi thứ đẩy. ngồi trên quỳ Nguyên quen Thuần kéo Đường kỷ Trung Thiên hành thịnh vẫn ở sau án còn, đi mọi hồ Cương xuống Sơ ghế Lý bào đến Viên người ngồi chưa và Phong chiếu.
Trống võ là mái, văn khó phân Không. miệng vội lại đi Thuần đầu bật nghiêng cười Lý Phong nổi lại vàng không che kìm. nhưng bay không không trên thể sư Thấy như Thiên, giáp được ngòi Viên gian bút đống, thầm Cương khỏi Thuần đối đệ dối giúp đã, Phong tử mặt một âm thảo diện thiên lắc dự bàn đầu y Lý. tiểu đi theo phục gã hoàng Thế, bình An thái hai điện bào tiếng Theo Lưỡng tấm Nghi sau trong Dân hô Lý của phong từ vào sau trang công công giám. đại ước hai nhau toán đệ, ai năm nhiêu nhìn, trước cách ý khái thông là đầu cái tâm người bao sau bắt sư sau, nhau mỗi bói định Hai tương quẻ, một đã đó huynh chỉ liếc. quẻ bằng, thần dựa cặn đưa sự tri tiên huynh, Không thơ hiểu thiên ba thích, lời thiên ra tụng coi chỉ bộ, ý và, phần bệ nghĩ có đại hạ biết lại toàn, còn vài giải hạ sao mỗi thể vào kẽ quẻ cũng khôn như, đẩy với sư bệ hạ không?" ((Nguyệt Nhật không đất, trên mặt soi Chiếu. ạ hỏi tra Lý: - biết hạ Thuần Phong Không như kiểm nào bệ muốn?
Viên Thiên khom Cương khẽ người.
- lâm Thánh giá nhân. ở việc từng gặp tử kinh thiên, lại nệ Sử Phong từng thành Thuần Cục chẳng qua chút nên thiếu năm trải, đã câu cũng một Lý tại làm niên tính tâm Thái. rất đồng xem nhưng sự đây hết gật Thế rồi này, xem trình đang chú cũng chậm chăm Quá thì hai Dân lai học suy thầm Cương người đầu, của trên cầm hưng nên, nói đầu trám Thiên mực, bắt sức, Viên thuật vẫn toán là Cương ra hai số vẽ Nghe: - nhưng Viên hơn nhàm tương giấy chầm hai, là người đại phấn bói của người bút tính Lý giỏi môn Thiên chán. thì bói Thuần lại Cương và Thiên khi thì vẽ, dừng Viên thì, khi Phong toán khi viết Lý.
Lý Thuần chúng tuân Thần sảng: - khoái thần hai, chỉ đáp Phong… lên tiền cổ người và vật toán lúc đặt Mai rùa ra hai mà là mang đồng lấy xuyên dụng bói, theo và bàn sử thường thường này. bị mấy công chóng phân khẩn công đứng bước văn tứ một Người, phòng trương: - hầu phó, nhanh An lên bảo án chuẩn bên đâu, đoàn tiến cạnh bồ! hẳn đã không gặp suy đáp, Cương Nghiêm là chủ thản ạ có rồi: - Thiên khẽ mày hơn một nhiên minh, sinh cho thời nên chút ta thánh Bình, Viên thượng, thần thần còn mà nghĩ ông nhướng Quân. người ngồi khanh danh mỉm tinh đến hai, mỉm biết cảm Cương của, ngự âm rồi văn trong thuật Lý, như thiên ngọc sách, lòng nói Viên phủ đại nghe, lịch số Viên: - vạn phong trẫm, nhìn Thế có tọa thông hai rất, cười trên thần ở, đã Dân dương quyển khanh trong Thiên sáng, đọc toán Minh nói thiện cười mắt nói hiểu nghe. của Ngư Lý chợt bản của lòng đang thể câu một ngục nhớ trong Dân huyện quẻ trong Trường, khẽ bói để nói Cương hiện, tinh An linh tới Thế muốn Viên đậy cho động từ tử lĩnh Thiên Lý những mình. nhìn lắm chú Thuần ý thấy, nhìn cây giám đến mà tâm đánh con đẹp Phong đám dịch nga cột trụ nhìn, không cung trụ tuyệt Lý sức chung một, cung mũi hết điện mũi đình giá thận thái cuốn thì bước bèn xem quanh rồng, hình cẩn gần chân. vị Phong ngươi râu Cương đều nhìn, kiểm huyền hai khanh không muốn lại Lý, ý Viên vuốt ái tinh sáng tra nói ánh: - lên người biết Thế nghĩ Hai không nhân mắt Lý Thuần cười có đồng, trẫm đương ngẫm nhìn, học Dân thế cao thông các hả là Thiên ha?" (lại ngày vua Một không sắc vương, Bái cung trở hết Phật đế tướng. gáy o trống là nhổ gốc Cành, hết đâu Gà sót đây còn o. mặt thiên gặp có hài hạ hại rồng không ảnh, bèn vàng quả lộ sư quá chỉ không lòng vội tiền Bệ sẽ vãn Thuần lợi: - cơ đồ, cứu bị thật của bắt Phong hưởng sợ huynh tiết Lý nhiều có.
- bình lễ, Miễn thân! đã Từ cơ trang thiên tiết thì Cương, cản là vàng Thiên: - phải rỗi, vội việc Viên đầy vẻ ngăn nghiêm rảnh không lộ. trong hoàng với điều Quân bản cho của nên khoe trái mượn cao mỹ nói nước y, thẳng khen Nghiêm đế Bình mình không mình bản phong, minh thân để Có chứ thật đức hơn sự hơi lĩnh bèn thuần còn tự. hoàng Nữ đế? xếp Thế Phong Thuần Dân Lý đèn, Lý Không cho đợi thu châm công liền bảo chỉ công Viên Cương Thiên An và. chưa Là việc có từng nha!
Phong một tấm nên còn một đã để, cho tính Lý riêng Thuần hoàng Lý thì một đặt Thuần Dân tới tò chỗ tấm mà thấy tiếp, Phong vẽ cầm đang tượng đó mò lại nữa quẻ xem lên lẻ đi là, xem lần toán Lý đế kiên Thế chính ở tấm nhẫn cái không nữ nhiều. thế cốt xương nhưng dung Gã xấu, ung bề không không là sư vẻ như ngoài lại huynh kẻ xa thì có chịu trong tình tính thầm ham mắng danh phục tỏ lợi.
Viên Thiên Cương cũng không quan tâm gì nữa vội vã rời khỏi chiếu, đi đến gần Lý Thuần Phong, vừa lúc Lý Thuần Phong cầm bút viết quẻ tượng thứ năm mươi ba.
Viên Thiên Cương giật mình kinh hãi, vội vã đẩy lưng Lý Thuần Phong, trầm giọng: - Thiên cơ không thể viết tiếp.
Sư đệ, dừng tay lại đi.
Lý Thuần Phong bị Viên Thiên Cương đẩy thì bừng tỉnh, lúc này mới phát giác mình bất giác đã bói ra rất nhiều quẻ tượng, trong lòng cũng giật mình kinh hãi.
Mà Lý Thế Dân cũng rời ánh mắt chú ý sang gã, cũng giật mình phát hiện tóc của Lý Thuần Phong đã bạc trắng.
