Đột nhiên nàng lại phát hiện ra trong phần khế ước này có chút bẫy.
Chỉ có một Lê Tương, cho nên nếu sau này tửu lầu nhà mình muốn đạt được tư cách gánh vác kia, vậy chỉ có thể cho biểu tỷ hoặc đồ đệ của nàng lên.
Như vậy nàng phải nắm chắc rèn luyện tay nghề cho những người đó."Phì, đúng là cáo già xảo quyệt."
Lê Tương bỏ khế ước lại vị trí của nó, lúc này trong lòng đã kiên định trở lại, cuối cùng cũng ngủ được một giấc ngon lành."mặc phục, một nên cần, hơn mặc Biểu muội hơn lạnh trời áo, bông nên làm tiết nhiên chút đột cô dày hơn trở mưa, nay thì hôm xuống y mới thời cô. giác cứ của kia Nàng nằm trước cần nổi còn thích cảm giường thoả ngày không dậy những không nhớ trên phải của cũng." cả tới nàng giật, vàng vừa được người đó sau đỡ tĩnh, vội ra ra Nghe nảy mình hàng mọi đã chạy ngoài cửa động tất." chăn ổ chui bên theo khí mang một, ngoài ra Lê thở khỏi cũng lập tức ra nước tay, bên Tương hơi trong vươn không lạnh vào hơi.""Tương Nhi!"là nhiệt rồi độ Đúng hạ… thể có giấc đây nào ngủ tới đã tự cuộc tỉnh khi một Rốt mới nhiên đời mức?"Biểu muội!! nhưng cho ấy bọn kể làm mình cả thân Thế thấy khi, làm áo không hai lại cho người quần, tiếc bản luyến mình cũng họ. trời trời âm không bên như sáng cũng, sẽ nàng lại sau hôm u, hôm ngày chắc Ngày vẫn ngoài ngày thôi là ngừng điểm tỉnh, khái mưa qua may thời mưa nữa mai đại còn còn. vấn thôi gì là Chỉ, đập đề hơi đó không chân lúc vào đau phải va, nên ta đâu lăn lớn xuống." vào chạm đau không mắt thị nữ, nhưng bà nước vươn dám lòng Quan ra tay nhi rơi lại." lầu xuống nhất nàng nhưng hàng Trong ổ còn trong loại bán mái, thoải chăn thế nằm mở làm là buôn phải thời cửa này tiết."lại không sao thận Tại như vậy cẩn? điều áo đập không dám nàng nàng, chân nàng va mức may đất đau của, có thẳng tới tơi bị lại trên mặc bị có chạm xuống không Cũng nên vào, mấy đường chỗ đập lăn vào người xuống. ngày nhìn mặc quả y, Nàng phục mới nhiều đây thành hôm và cũng, tiểu là cái qua một nương của cữu biểu nay tỷ mẫu. sẽ mãi nương chết chắn Chắc bị, nhắc muốn đau đầu.…"không, đâu Nương lo đừng, ngươi sao lắng ta. không bông nữa vừa lưng áp tới mới, thật tròng lạnh còn nương ấm đã làm lên Áo. trên cả tiếp xốc đầu lạnh mặc, đống Tương vàng vào nàng đó xiêm run khiến sau giường, trực vào với tràn y nàng run chăn khí người Lê lên vội không.
Ngươi đâu vào va rồi bị đập?… đau dáng đều bộ cũng nhìn nên Mọi răng nhếch người miệng không nhe dám Tương nàng Lê vào chạm. khăn vải nhau Tiếp phân người mọi vải người ăn, công thì theo lấy bưng ấm nước thì, nước người ý ấm mới bưng lấy khăn. như tơi, bên cũng dày áo vậy xem bông, trong mặc ta áo dày Ngươi." muốn kéo động dài Càng đậy càng lại không. xuống như ngã vậy lầu, tốt cao chút không Trên để nào!"giường Rời rời giường! trượt nàng cân cái lầu y cân mua đoạn chú chuyện chân mất lập, ý một đi ướt đi đường Lê nhắc thang tới cũng một tới không thêm xuống, lăn vậy tức cứ, cái cầu bằng đến rầm khi Tương dưới bởi bị nên, phục ẩm cho xuống nương giữa. về cho đó nàng Nếu phục mua hiện đi y người giờ hai…"
Khuôn mặt Lê Tương trắng bệch, nàng đau tới mức nói chuyện cũng thều thào như không có hơi, tình trạng như vậy ai mà không lo lắng?
Lê Giang không nói hai lời lập tức mặc áo tơi đi ra ngoài mời lang trung, Quan Thúy Nhi cũng nhân tiện khoá cửa lại, ba cô nương một người đỡ Lê Tương một người nâng váy nàng lên xem xét miệng vết thương.
Quan thị cầm khăn, bà suýt nữa thì xỉu khi nhìn thấy miệng vết thương máu thịt lẫn lộn kia, nghiêm trọng tới mức nửa cái quần đều bị nhuộm đỏ!"Cô cô ngươi đừng hoảng sợ, biểu muội chỉ bị thương da thịt, nhìn hơi đáng sợ một chút thôi."
Mấy người bọn họ vây quanh chân Lê Tương, trước tiên phải đem cắt bỏ một đoạn quần rách của nàng.
