"Vừa rồi Thúy Nhi muốn qua cửa hàng thịt hầm bên kia, ta đã cho hai người bọn Đào Tử đi cùng rồi, cũng coi như đi ra ngoài hít thở không khí."
Trong nhà, chẳng ai có ý tưởng sẽ nuôi dưỡng hai tỷ muội Đào Tử trở thành nha hoàn cho nhà mình, thế nhưng hai nàng ấy lại rất tự giác coi mình là nha hoàn, nếu không có nương của Lê Tương mở miệng, chắc chắn hai nàng ấy sẽ không rời khỏi cửa hàng nửa bước.
Chuyện này khiến người khác bớt lo nhưng lại khiến người ta xót xa thay các nàng ấy.
Đặc biệt là Quan thị, bà là người mềm lòng nhất, cũng là người yêu thương đám hài tử trong nhà nhất."Phụ thân ngươi đi tìm người chọn ngày rồi, ngày kia là ngày lành, đến lúc đó chúng ta làm hai bàn cơm, mời những hàng xóm quen biết qua bên này uống chút rượu mừng, thông báo cho bọn họ chuyện bái sư này, để hai nha đầu kia có thể chân chính ngẩng đầu làm người. còn trọng chuyện đầu nghĩ nàng Bây về bận khác giờ quan đang trong. sao biết mà ngươi được Làm? phụ lại nói của, cũng đừng Quan ức trong Ngẫm ê ngươi này chút nắm giọng càng, Đại lên chuyện nhưng Lê đúng cũng biết nữ Ngay nhi nói lúc, mẫu nàng nhỏ một ký chặt tay ư đỏ tức thị còn có chỉ nguyên, lập thấy có ca Tương này lúc, của đã trạng nàng hai gấp, sống thân tới: "mắt lòng hồi bà ẩm tâm? ngươi Thế không thể có ổn nhưng thân?" gật nàng ý đầu không, Lê kiến gật Tương có." mẫu khuôn chén trở kỳ, ca nên buông hắn Tương đũa nhìn cực phụ Đại Lê nghiêm: "túc mặt nói …"bị Tay ngươi đỏ nắm Nhi rồi lên đã Tương. lên không hắn thì đuổi được đi Nếu lầu." thị vội nói tay, hắn nghe Quan lỏng ra vàng Vừa đã buông.!"tốt, phụ đại giờ, cưới tức ca đừng ngươi rồi vội, khá sống còn Nương bây."Nương…
Bây như thế giờ hắn nào?""cần, mai tẩu ngày ngươi đưa gặp Nương, đại hắn sẽ tới ta đâu tới không chúng gặp các." dồn thực được thấy người rồi tin sống gặp hấp, hô ca nếu nương đã sự còn, tức dập Chỉ đại nghe cần… nói với muốn ngươi Ta chuyện có. nhìn quá bởi chỉ hướng nhi vậy chờ, mắt trương mức mở bà này khẩn là sự giờ đầy ánh khoải biết Thật bà phút, miệng khắc nữ nàng. một ngay định một cho nên, chút tiêm nàng buổi tâm nương nay tối lý phòng mũi nghĩ phải quyết Cho vẫn dự hôm." tử nhàng bà tĩnh trước thê vỗ vỗ, đã ý bình bảo cứ nhẹ Giang Lê.
Khi hắn hệt, cao trưởng cao giống lớn, lớn thành thân phụ. đâu ở Hắn?…""cứ nói không nghe gì nói thì, được Muốn đi phụ ngươi có thân?" vía khiến nó vậu người ngủi chấn của, thôi Chỉ rẩy có sáu Giang hồn đều dư nhưng Lê của lại ngắn hai chữ run. còn sống. lẽ đã rồi gặp hắn Chẳng ngươi? bản làm hành năm mấy, hắn lĩnh phú đó cứu được Ta tử nhận lên rất hộ đi làm, năm kể nay hắn ăn, có học một rồi nhi về.…"thân người, cho cả nói, hai ngươi xuống ta này chuyện ngồi Phụ nghe cùng muốn." vậy cũng mở Quan lập phối tốt, tỏ bà đùa còn tình Giang dậy rất, Thấy tâm Lê ra miệng đứng nói, thị nàng như tức hợp. nổi nương chỉ đại rắm thấy được không nhìn chiều rối Nếu, chịu rồi khắc nương nhiên nương ta, đã nghĩ trong sợ nói ngày đầu buổi suy tìm thể, sẽ đại ca khoảnh đột nàng về mai chắn nghe, chắc thân ca sẽ lắm cho trở.""gặp giờ qua nương hắn Nhi Vậy đưa, nào ngươi đang Tương hắn bây nơi ở đi!
Nàng lo lắng quá đi mất!"Thân thể ta rất tốt, thật mà!
Gần đây lang trung kia kê thuốc không tồi, uống vào không còn cảm thấy dễ xúc động, tim đập nhanh như trước nữa, lúc hô hấp cũng không còn thở hổn hển."
Lê Giang sợ nữ nhi không tin, lại vội vàng làm chứng: "Đúng là thân thể nương ngươi đã khoẻ hơn rất nhiều, Tương Nhi, ngươi nhanh nói tình huống bây giờ của đại ca ngươi cho chúng ta nghe đi."
Đã nhớ thương nhi tử hơn mười năm, chỉ ôm một tia hy vọng hắn còn sống sót, hiện giờ nguyện vọng trở thành sự thật, người làm phụ mẫu nào mà không nôn nóng?
