Nhìn bộ dáng nhón chân mong chờ ở đầu ngõ của ba người nhà kia, Ngũ Thừa Phong muốn an ủi chính mình cũng không an ủi nổi.
Bởi vì vừa nhìn một cái đã biết nhà người ta đang ngóng đợi thông gia rồi……
Ngũ Thừa Phong nghe được thanh âm cõi lòng chính mình đang tan nát.
Hắn còn chưa kịp thổ lộ tâm tình của mình cho nha đầu Lê Tương kia, vậy mà giờ đã không có cơ hội nữa." tự kia cách phụ Liễu tiếng kêu này bọn có ngỡ, nhàng như, nhiên chưa cứ mười nhẹ mẫu năm Trạch rất họ một từng chia giữa. năm còn trong huyết tách người như quản bọn vẫn nồng nhưng nhà khi, Kể huyết thân mạch vậy họ tình một cả ấm ra nhiều. nhiễm mắt tròng Tương và cũng mà lưng một cảm Châu bị Vân màn nước Kim này Lê. qua Châu về, trong trong lớn xịt phòng Quan sẽ khó thơm sợ số Vân còn tiền thơm tiệm, nữa chịu mua thơm dầu vị dầu cho bình một mùi, Kim khói chút hương bà làm một bà chi phòng Còn thị bếp. hầm không, Đào nhiều còn thấy cửa Thúy sẽ sau cho nên, Quan xong đã Nhi tự được nếu, họ lắng nhiên hàng mang lo khi, ấy tỷ theo Tử tước Đã qua nàng quét muội vậy bọn người thịt. vị người sau chỉ xe đằng thấy bước hắn ngựa không Từ, trí xe bởi vậy vừa nhìn thấy xuống ai đứng là mỗi. màn khi, hề một đi nhau hắn gia ngựa mẫu Lê ôm xa khóc chiếc đoàn kia xe thấy không thành một tử vậy Bởi. mắt nhìn hiện Khi không của những ảnh Lê được lên óc thê vừa tự ánh chủ kích đầy, động hắn thấy thương từ đã phu đầu hắn kia hình nhỏ vừa gia yêu."Phụ phòng, mẫu đừng để lắm, vào trong cảm lạnh, bên đi bị ngoài. này của mới, mẫu hắn nó là chúng, người lúc sinh hai đúng nói Và phụ cho hắn này thân. sau đi rống ôm tử hắn lặng Đầu khóc lệ mẫu và, mỗi Lê đó Giang ôm này một, rơi nhau của lên tiên tay cũng thân lên là yên người hai. không mẫu sẽ lòng hai chốt tiếng sở này được làm qua tâm chỉ, gọi được điểm sợ khổ không, vượt mình trong thương Nàng hắn phụ mấu. tiêu Phong Thừa ủ cục trở đuôi Ngũ về cụp rũ. khoáng nhận phụ trong đá lòng xuống đất rơi, Thấy vậy cũng phóng Lê mẫu cục hắn Tương như. chuyện hài đã tử Từ là tâm quan nhỏ yêu, hắn thương một hiểu, phụ muội muội mẫu." cửa vào kéo Lê Kim trước Vân lôi Tương Châu hàng. thị bà không thấy lòng Dù đã rơi bị, ngừng chuẩn vẫn được có, nhịn trong nhưng tử Quan vừa lệ không nhi."thôi thôi trong vào, Đi phòng đi. kiện người, ngựa ngồi nhà xe chắc Thế chắn thể, điều đây rất tốt trong có nhưng tới. lại thường thì tầm, hắn người với đâu gì so Nói ta như thể nghèo nói được kẻ sánh khó?
Trạch cũng vậy Liễu. nhi nhận mắt, chỉ rồi liếc cái đã ra bà một cũng tử lạ của mình Kể. đứng không bên tử Tẩu đó, tốt ngoài thai mang ở còn lâu. ngừng xe Ngũ lại nhanh trạng qua Lê đó, ngõ của này sau ủ hắn đi ngựa Phong, rất và chiếc ở một, gia ngựa Thừa đầu tâm chiếc mặt trước Trong dột xe. tới họ người nhà dẹp Lê Hôm, lại bên gia muốn một lần dọn cửa đã một hàng lâu, đóng sớm bọn sạch biết từ nay trong sẽ. lại Người lâu hồi mắt khóc sau được, mới nhà một một ngừng cả sưng đều.
Thấy mùi vị quái dị trong phòng bếp, Kim Vân Châu tự nhiên đã hiểu nguyên nhân vì sao, bởi vậy trong lòng nàng ấy, độ hảo cảm với công công bà bà này lập tức tăng lên.
Phải biết rằng lúc trước khi lần đầu nàng ấy bước vào Liễu phủ, phu thê Liễu Thịnh kia căn bản chẳng quan tâm chút nào.
Thậm chí hai người đó còn sắp xếp cho nàng ấy mở một gian phòng ngủ mang theo mùi ẩm mốc, đừng nói tới chuyện xịt hương thơm, trong phòng còn không được quét dọn tử tế.
Lúc ấy nàng ấy đã tức giận đến mức trực tiếp qua khách điếm ở lại, A Trạch còn đi theo xin lỗi hồi lâu.
Chỉ cần so sánh như vậy thôi cũng đủ để biết được ai thực tâm đối đãi và có lòng.
