Ai cũng biết thứ đậu nành kia cực kỳ cứng, thật sự rất khó để tưởng tượng một thứ lương thực cứng như vậy lại có thể làm ra một món ăn non mềm tới mức này."Ăn ngon ăn ngon!"
Người đầu tiên ăn thử đã khen không ngớt miệng, những vị khách nhân khác cũng không khỏi càng thêm chờ mong vào chén đồ ăn của mình.
Tào phớ vị ngọt làm nhanh nhất, cũng lên bàn nhanh nhất, sau đó mới tới vị mặn."Ăn quá ngon! lạ mới có nhà muốn ăn một món vậy Hầu bếp ra ai còn không làm những đầu lầu, tồi tửu hương cũng như vị như." giống hơn cũng bán một đồng như, Đông Hoa họ bối Đâu rau trăm bọn xanh được mâm."đậu hôm, phụ quá hũ quên, mất nay cái ngươi Sư ta rồi ép bận… như nên gì chẳng trên cuồn tới con trống cuộn năm này chịu cuộn mãnh Lê Tương ấy giường, một tới nằm liệt trò Lúc, là ngần nhưng làm tròn khi đang không tôm. rất lợi một Bán cũng đồ không chờ một ăn bàn hồ đợi tào phải, chén nhân cơ đồng giá không nhanh nữa, nhuận hơn cần phớ lên khách ít được bối. kia là Bọn lưỡi bị ba họ đầu món đều lúc Tương Lê đồ trước kinh làm của người ăn diễm.
Đặc Hoa Đông biệt là. thêm chủ ta lại chén Ông một cho!"ta ngay ta, bận cũng ngươi rộn ở bên rất, mà nghe trách dưới sao, ta cũng thấy này, không trên cả quên Không.
Thế phụ mới coi ăn vừa trách hết nói khịt người nhưng chỉ đuổi Đông Hoa đồng mũi báo chén nghe một tức tin, hắn lập giá thường thèm nghe đi, của này bối người món tin sau chẳng có khi đã đó một."trong ngoài qua đi khi chừng này này lớp, gạc đi thành sau tạm thịt món nhỏ, hầm giờ chúng nửa hầm, thứ chát cứ bỏ bên chúng cắt Mang vào nước, hàng canh băng ta khối ăn cửa bỏ." no này phớ một rẻ vừa thêm vừa cũng như, ngon ai lại nếm bụng, tào giá thử vậy Món ăn chút muốn. tửu cũng mình nàng mời đã qua muốn ngay hàng nói dập Chẳng họ rồi, mở tự cả tâm lớn tắt nàng cửa lúc như Hoa bọn lâu tư Đông nghe." nén hơi nhìn bưng Đào đậu thấp lên sư Tử chút, phụ kéo kia hũ có thỏm đựng ngăn." này vẫn tối qua phụ sợ bếp hết lúc hôm thân sạch phải bận Tử cửa ngâm chỗ, rộn chỉ bán đậu trong hàng Đào đã Nếu nành không đang. nồi Hạnh đun nữa thanh bếp cái Tử một đậu âm lại thoảng nàng, thêm thêm có ngoài nồi, rất đã lập tức chén thêm nành một bên Nghe bắc thỉnh gọi nữa lên sữa trí nhanh.… không Đau nàng khó sự, đau cũng động khiến dám, động cực vẫn là thật chịu kỳ cũng. thì ý gia tĩnh mời phái người, không Lê của mời Thế không bọn tới chú vẫn động họ nhưng." thứ cũng Kiểu lớn như thể ném thực đi vậy lương không gì. bàn một mừng lại thu bàn vô một cứ sang lòng Lê khác, này trong tiền Giang rỡ cùng. gì chẳng đâu đầu làm như, tiểu nên kia nha Người trống trò."điểm một làm nho không những là ở đầu kị vớ tiểu nhân, Ta nổi kiêng chỉ hiểu đồ người chủ, vẩn đó món nha mặt nhỏ lên, ăn gì bàn chẳng đám. có trong giảm tiếc vẫn nhưng, nhiều đáng Lê chút chắc tới hũ giờ rất Tương sẽ, bên ăn bây được hương đậu vị. thấy thoải bụng uống Mãi, nàng nương cho có thể uống sắc chữ, một một ngồi đường chiều viết cảm, làm lúc chút này sổ sách đỏ hơn thuốc đến nước, buổi mái mới cho gừng lại cũng, chút đầy dậy. xong rồi trước gần nồi Chờ cũng, mới chuẩn bán nồi một xong bị. gia giờ không mấy canh thành một nhà vừa tức Lê, tới tai trong ăn truyền mới cho Tin ra một món đến đã."Đúng rồi, Đào Tử, hôm qua ta dặn phụ thân ta qua bên tửu lầu nói chuyện với sư phụ Chu, phụ thân ta đã đi chưa?""Đi rồi, ngay lúc ngươi vừa ngủ, hắn đã đi rồi, chừng nửa canh giờ mới về."
Lê Tương gật gật đầu, lúc này nàng mới từ từ đi xuống lầu.
Ba ngày liên tiếp, nàng đều bị vây ở trên lầu.
Cũng vì tới kỳ sinh lý, nên sắc mặt nàng trở nên trắng bệch, kể cả ăn những món bổ máu như gan heo, thịt nạc vẫn không bồi bổ được.
