Ban đêm lạnh như vậy, được ăn một miếng bánh màn thầu kẹp thịt vụn vừa ấm áp vừa toả hương thơm mê người thật quá dễ chịu, lại nói vị cay kia còn có thể làm ấm người, thoải mái tới tê cả người.
Thế nhưng hắn chỉ có một cái màn thầu này thôi, nếu vẫn đói lại phải ăn bánh ngô do mình tự chuẩn bị kia.
Trong thịt băm sốt cay của Ngũ Thừa Phong vừa có dầu vừa có thịt, dù da mặt dày tới mức nào hắn cũng ngại ngùng đi xin thêm.
Ngũ Thừa Phong ăn hai bánh bao lại uống một chút nước ấm, bụng cực kỳ no, lúc này hắn mới dọn dẹp cái bình của mình, chuẩn bị cất lên xe ngựa.
Kết quả vừa vặn nhìn thấy sư phụ đang híp mắt hưởng thụ cái màn thầu của mình.… bên thận lập ra mình hắn của cất cười cẩn, cái Sau tức chạy nín bình ngoài khi. nào đã nhìn chút xịt Nó, cùng ngon cực màu cơ mắt vô bắt biết còn đỏ, kỳ lại ửng ăn xám ngược vừa chẳng. thịt người không nói, nữa tiện những Vừa hỏi khác cũng lại vụn. vụn mua ta chúng vụn đâu giống của hắn Món chẳng thịt thịt."ăn gì mùi tương một phải Thừa ngửi chút có rồi đồ ta đó Vừa, hay ớt, không ngươi Phong thấy cay mang có vị? họ Ngày bọn nhịn tiên đầu." bữa tới tối muốn trực qua người, tiếp nhịn cơm cùng Thừa Ngũ, họ sờ sau sờ, đó đi bên bọn nổi lấy, mua quấn Mấy nữa cuối Phong không bụng này. tay bán đâu không cũng nàng qua Thừa, Quan cả tay nó Phong, do Kể chính làm phải thẩm Ngũ nỡ đi. chút Thừa đó Phong phía qua khụ Ngũ mới, ôm ra một lui sau hai tiếng bình."một vại vại cho chúng bằng bán để, mà ta hai Không ngươi ăn? cùng có của thịt cũng hỏi biết Suy ngươi tiền, xấu mà nữa thể bối hỏi tác trả đưa, ta dụng không hổ chẳng đi không trưởng vụn cho người cho sao gì?…
Phì, thân lại nói thành thể, miệng ngoài không rất cần thật. nói đám, sốt nói thầu của, người cục bằm màn vào cũng mỗi vẫn nhưng, nhịn Thế hắn một thì họ trong là bọn họ cay, gì đau muỗng bọn tiêu thịt người bỏ. thịt vụn bối trưởng đưa chỉ, là do Hắn nói.
Ngày nhịn cũng, sau hôm." của lên hết ớt Phong vừa người, cho chỉ sạch sợ đầu tương kia Thừa, lao cái đầu hắn chia chỗ gật hắn gật đám Ngũ một sẽ dám không xem.""biết nên gần ở muốn đấy, nhất vậy nói ta hắn ta Ta cũng. ta ta hiểu chúng, ta đã hiểu hiểu! thử Kết muốn mua vừa lại quả định kia, người kiên được mấy nếm càng."vụn loại thơm gì Rốt cuộc thịt chứ vậy mà là…"lòng người cho là trong ăn hắn làm Đó thức. thầu ta vậy nào của như hắn Ngày bữa ngon, ăn hai thấy mất cũng màn rồi cũng.""A…" đầu lòng, nói đó Lại bình mấy tấm đều là nha Tương của. buồn không ghê mắt thế biết dáng ‘hắn nên của vào lý chỉ gớm’ phụ thấy xử, Đập cảm là sư cười hắn nào bộ." trận đi khiến được một ra đầu người bày Phong quyết tư đau nhất Ngũ không Mấy mua Thừa thế không.
Ngày ba thứ… thì lừa đưa mắt mấy điều hiệu gì ra Đại đối, kia còn bảo đó tới Lưu, Hắn Lưu Đại chỉ gạt thầm phương đi người sau tai cho đó cách bên ra. về thấy mình lại vài hỏi hắn sư trí khi nãy tiêu hương về hắn hồi đã vừa vị ngạt ngào mùi trở Ngay đây của."Ta thì ăn chỉ ta có, mỗi bằng ba gì ngươi cho bình các bán?"
Mấy người bọn họ rất biết điều, không nói thêm gì nữa đã trở lại vị trí của mình rồi, nhưng sau đó bọn họ bắt đầu nổi lên suy đoán xem rốt cuộc Ngũ Thừa Phong đang có quan hệ với ai.
Đúng là sau này không còn ai hỏi Ngũ Thừa Phong về chuyện thịt băm sốt cay nữa.
Vậy là Ngũ Thừa Phong ăn hết sạch ba bình thịt bằm sốt cay.
Cũng bởi mỗi ngày hắn còn cho sư phụ, và Đại Lưu một chút, thế nên vừa đi được một nửa đường đã hết nhẵn thịt rồi.
Bây giờ bọn họ đã vào trong lãnh thổ Dụ Châu, trên đường đi đã bắt đầu có tuyết đọng, cũng may đám người bọn họ may mắn, không gặp phải trận tuyết rơi nào, bằng không đi bộ trên đường đầy tuyết rơi thật sự khó chịu.
