Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiểu Nương Tử Là Ngư Dân

Chương 429:




"Ngày mai là có thể đến trấn Nam Linh rồi, đêm nay chúng ta ngủ ở khu vực lân cận một đêm, chờ tới trấn trên, ta sẽ bao một khách điếm cho các ngươi thoải mái nghỉ ngơi một phen."

Đầu lĩnh của đám người thuê bọn họ là người Dụ Châu.

Quen thuộc địa hình nên hắn chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, hiện giờ toàn thân hắn đang được lớp áo khoác lông cáo phủ kín, ngoại trừ khuôn mặt có chút đông lạnh đỏ ửng lên, còn lại vẫn bình thường.

Hắn nói ra lời này, khiến trong lòng nhóm tiêu sư kia thoải mái hơn nhiều, bọn họ lập tức bận rộn tìm một nơi thích hợp để qua đêm.

Dù đã quen sinh hoạt nơi dã ngoại, nhưng ở một vùng băng thiên tuyết địa kiểu này, nhóm tiêu sư khó tránh khỏi bị đông lạnh không chịu nổi, kể cả khi nền tảng thân thể bọn họ rất tốt nhưng áo bông của phương nam không đủ để ngăn cản cái lạnh nơi phương bắc, bọn họ mặc vài thứ áo bông vẫn không đủ ấm." áo không giống giống hề, nhưng bông Có chút lại."Không Vu chuyện chủ ta gì biết tìm ông có?""Không có.""Đây là…"này trong Không gì biết là bên thứ? là trên cầm chỉ thấy lót áo hắn bàn lạnh có một băng dần Ông nhưng nó tấm, vào chỉ của lót không như trở đã lượng cái đôi nhẹ kia như ấm tay nên tấm áp áo chủ cầm Vu cầm tay trọng. không là vào ra cái Và nữa muốn một mặc cởi."ư gì Vu, vấn Ông đề có chủ?

Sài chút cho có hay không ta bật thể đầu Tiêu một mí? của loại Đây hổ ngữ lang là ngôn gọi() ư? cánh chút một trước còn áp cực áo, lưng hơi tay trên che, Ngoại lạnh đều có kỳ ấm không ngực trừ." qua mắt hiểu đó tức phụ lập lót, của Thừa lấy xe Chỉ Ngũ tấm hắn vào chạy ngựa Phong áo một nháy đưa sư sau đã.""đối quả, bông bằng nó của nhiên không ấm hiệu tốt Tự tuyệt giữ. đệ màn, tiểu bên kéo qua ra, xe gọi này đồ Bởi vậy hắn." canh vừa đang Hắn suýt người, rớt giữ mức Ngũ ngoài cằm phu kinh đất ngạc và tới lên xuống đám Thừa Phong tức lập bên lời xa thốt này.

Tiêu đó cái xem cái qua là chớp rất ứng, chủ sự, nghi cũng phản hắn mà nhanh hoặc mắt chẳng, được ông Sài đã một gì sau thực thứ muốn đầu Vu. chiếc khoác này vừa áo thấy vào đã, hắn ấm mặc áo hắn khi còn hơn Cơ hồ cả lót ngay của người cảm." thể tiêu một cho nói Vu hồi Sài không vào Ông, đầu ta mới biết Không: "nhìn chằm ra cởi đầu nhìn Sài chủ một chút ý có ngực chằm tiêu lâu xiêm?

()văn ám: ngôn lang khiết lời (虎狼之言): tả mờ những không thuần chi hổ, nói Nguyên miêu. sao ra kỳ y không chỗ Vu vì Cũng hiện bọn ông chủ lại phục trên có lạ hiểu người họ phát."thứ ngươi khi, này chủ, ta nhìn từ đầu bắt Vu, xuất Ông phát đều mặc." kinh tức lập Đôi ông của sáng Vu người mắt chủ. nhẹ gì mặc trọng, giá áp độ nhiều còn quá khác cáo lại chiếc này chồng hắn Hắn nhưng lên áo, không hơn ấm hai lông lượng trình đánh. này Thứ…"Sài nếu đầu, bông nhầm không phải kiện, xiêm y là Tiêu bên trong đoán không này ta." lớp áo trên người áo Ông Vu lót cởi đó lên kia mặc tiếp chủ ngoài trực tấm sau. vẫn khuôn không tinh đầu đầy động chuyện như nhắc mặt nào bọn chút Dường thường chắng có, là đồ Lưu còn bình hành cứng Đại, tràn chỉ họ Sài thần, sư rất và gì hết tiêu có. tìm Sài tiêu đội lần cố khi mới ngũ đầu, sau dàn tiêu xong chủ tới xếp này áp Chờ."ngươi chủ Lấy ông Vu chuẩn đã bị một y loại nhìn phục mà cái cho. từ nói Trần nguồn phim bắt Tình Lệnh Câu này.…

Nếu không cứ bán cho ta chiếc áo ta đang mặc trên người đi?""Cái này ư?

Là đồ đệ của ta thử nghiệm rất nhiều lần mới làm ra được, có bán hay không phải hỏi ý của hắn đã."

Tiêu đầu Sài vén màn xe lên, nói ý của ông chủ Vu cho đệ tử mình nghe.

Ngũ Thừa Phong do dự hồi lâu, dường như không nỡ từ bỏ thứ mình yêu thích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.