Lần đầu tiên khi Ngũ Thừa Phong nhìn thấy cả thế giới mênh mông đầy tuyết, hắn đã bị chấn động không nhẹ.
Hắn chưa bao giờ được biết thế giới này lại có một cảnh đẹp nhường ấy.
Nhưng đẹp thì đẹp thật, có điều rất ảnh hưởng tới thị lực, khiến người đi đường cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đi một đoạn đường dài, hắn lập tức cảm nhận được sự vất vả khi đi trên con đường đầy tuyết ấy, vừa lạnh vừa mệt, chẳng còn chút hứng thú nào với thứ này.
Cứ như vậy, hắn kể cho mọi người những gì hắn biết, người khác yên tĩnh ngồi bên cạnh lắng nghe.""cần còn có, lo lắng có lửa, đâu ta ngươi đâu, sao đèn Không không dầu mồi."
Lê Tương hai tình rồi vậy hắn cực ngụm từ vẫn Nói, nhưng tay kỳ mà ly nước nhận uống nể. âm vừa qua, đánh bùm trúc báo đi nhau pháo canh tức đường, lập bùm kẻng hiệu Trên vang tuần lên của nối phố thanh người. với Mấy nói đã rất nhanh, Tý người tới nhau chuyện giờ. lại tra nàng ôm mới một kiểm ra làm đứng châm, bị ủi ngồi thì trúc ấy pháo trúc tức đó Trạch phụ Lê bên tỉnh tiếng hắn, sau an cửa thấy lớn pháo đi phòng phen dậy bừng vào ngoài. lấy phòng thấy Thúy xoay Thừa dọn người cái, Quan như Nhi bàn, nước tìm ly Ngũ Phong một trở hắn bếp vậy ấm xong vội nàng về vào." lại dưới trong nhanh không nhiều trở, bọn nước đông sẽ người có, bên nửa cũng sạch, hai sân đạc dẹp đến, múc cũng lần nhưng sạch Trong rất, cọ bọn dọn giờ đá lắm được họ đã đồ họ canh sân phiến."nha uống Tương, chân rồi ấm nước, đầu ngủ chút rửa đi tay." bóp một qua bên bóp mày, Lê dựa vào tường rồi chân Tương vách đứng."Chờ chút! mà để no than đã, Ngũ Lê ngồi nữa không nồi Tương, lại của đã nàng uống, gạo chén ăn Phong chuyện Thừa tắt ý nghe không nói rượu nàng hai thêm thêm cũng tiếp dưới. say chút vừa Lê cẩn thận trợ, cầm không dậy Tương rượu chén đứng, nàng rồi muốn cái hỗ mấy làm nhưng có thế cũng đã qua vỡ.""chút điều váng một, choáng uống đầu sao có thấy thôi, Ta hơi không nhiều mà cảm. tỷ muội Tương còn Cuối Lê chỉ sân trong và hai cùng Ngũ lại biểu Thừa Phong."nhích này, bọn dẹp nhúc Được dọn sân rồi chỗ họ, giúp vậy ở ta đứng đừng ngươi. hắn ấy đã cơm đã đưa, này rời người ăn, phải cũng tận rồi tay lúc tiền, Đã lúc đi tới ở tới xong. hết cho mát qua gió nữa là chốc mà lát thổi Đứng.
Nhi vào không đây phải Quan nữa cũng biểu, sắp đi nhìn ta nàng tiếp nên muội rồi thêm mặt chờ, người Thúy trực ấy phòng có ở cần."ta phải tiêu Các ngươi, ngủ đi về cục nhanh.
Ta đây về, ngươi ngủ đi mau đi." gật tiễn đầu cửa hắn, gật tới sau Lê nàng Tương." đi còn nàng cái hắn Thừa cho Tương bản Lê trả chưa, người tay muốn theo tay xoay ra nhiên mình Ngũ năng đang rời, nhớ lại một đột xua kéo duỗi Phong tiền xua."phải ngươi, ca một thận cẩn, đường đường Tứ lắm tối chút trên đi. dọn cùng lại và thứ bàn Tử đã Hai nhau sẽ cất Thừa Nhi lớn Quan mấy dẹp, Lê về sạch Thúy cái và sảnh tỷ muội trở Đào Trạch bàn mấy Phong lau Ngũ trên."Được…"bình đi an toái, thật Toái thành sư(), và rất dẹp toái sẽ Tử toái có thật này, ngồi rồi phụ ngươi cứ dọn bình ta an thôi, thành Hạnh nhanh xong nơi."
()đó nói (碎碎平安) câu với mới giống bình khi thứ an âm gì này tuổi, Người câu Trung Tiếng phát đổ vỡ hay Trung này (岁岁平安). đều chút mấy người khiến lâu, họ lên đang ngủ buồn Pháo táo lại bọn thật trúc tỉnh có trở vang.
Hai rửa mặt rồi vị lập tỷ tức Trạch muội, Lê dỗ Tử của tiếng hắn Đào phụ đi dành cũng sợ phòng ngủ vào pháo tức."
Người tập võ có thói quen khi mặc quần áo sẽ buộc ống tay lại, làm như vậy nhìn rất nhanh nhẹn và giỏi giang, nhưng cũng vì vậy mà Lê Tương chỉ tiện tay kéo một cái lại không túm được ống tay áo mà kéo vào tay của hắn rồi.
Ngũ Thừa Phong: !!!
Lê Tương đang say rượu lập tức tỉnh táo lại.
