"Miễn miễn cưỡng cưỡng đi, vẫn còn kém một chút so với tào phớ trên miếu Huyền Nữ."
Liễu Kiều nghe vậy, buông nửa chén đang ăn dở xuống, lập tức quay đầu hỏi: "Không biết nhà trượng phu của vị tỷ tỷ này kinh doanh ngành nghề gì vậy?
Nghe cách nói của tỷ tỷ, chắc chắn bình thường luôn được ăn những món ngon lành, muội muội rất hâm mộ.""Liễu muội muội cứ nói đùa, nhà ta chỉ kinh doanh vài toà tửu lầu và mở vài cửa hàng trang sức thôi.
Đâu thể so sánh với Liễu gia Tần gia. sữa dẻo thơm mùi vừa làm biết ngào Không ngọt, nguyên vừa còn gì, liệu được món theo mềm mang từ này. lẽ Chẳng ấy tình Tương kia với nàng có nha Lê giao đầu? là Thật món chỉ, ta rồi nàng đầu chẳng kia vì câu Liễu Kiều, bốc lại giá sao một hiểu đánh tận tào phớ lên kỳ hoả quái?""Đúng là không tồi!"địa rồi chỉ, lần nay tìm ơi ngươi đúng Thư Lam. bắt những đầu món rồi đã chờ sau Ta ăn mong."là Đây gì cái? ăn ngọt giờ mê Liễu đang yêu cùng đồ nàng, ấy vô Kiều là thích người say hiện. không chỉ Thật, đã mại cái nhẹ lực múc cần xuống muỗng cái, cầm dùng rồi một được còn muỗng nhàng mềm ấn một.""Di?… nói như tay nghĩ tới nhưng không chúng rất đã tốt xuất của vậy, Tương của ấy nghề, nghe nàng tay thẩm thẩm Nàng nghề Lê lại.
Đồ của của nhà vị này ta khẩu ăn rất hợp.
Trong ngạc vô cùng ấy kinh lòng nàng." nhân Sở dễ vị thụ thật Mấy rít nhân ríu phu, hưởng nghe là nói phu những lời.… một là rồi nói mình không Vậy ra ăn, chỉ đề chắc xảy đầu đều mà một đám, ngươi nói chắn vấn ngon tình ngươi tốt lưỡi cố người. hoặc ta ăn nghi bàn hai nàng, lúc đang thứ lên đã Ngay món. môn hồi xuất giá khi của giá ta chẳng một hai đó phần xuất Năm của nàng, bằng của còn mười phương đối. ta bình mềm bánh ăn Còn nhiều hơn thường chúng. cho ta lão giới không ngươi thuật hiếm trung hay muốn, vị Trên y chúng thiệu nhà, trang điền coi ngươi có có có lang ta như? dưới Tương, tiên ở lầu đầu đi, kia vừa rồi nãy đón Đúng lên Lê ấy nàng." thầm mày giãn Sở nếm nhân, một chân ngụm âm phu.
Kiều Liễu của Càng tới nói nhà phu trượng đừng." nữa cũng Phu ngon thật, ăn Thanh Chi muốn nhân ăn! xỉ nhân nắm một có xa Liễu gia trị trong Dù này là gia Kiều, nàng giá chỉ tay phu nửa Liễu sản vẫn vị của ấy. đẹp xinh Màu sắc thật! một vàng món màu là nữa còn Hơn…" cảm vậy mặt ngại thấy phu ta có, nóng nhiều nàng ngùng Giang chút nhìn người Trên như nhân hơi bị vào. muốn mãi chí ngậm miệng thể là cổ này không trong có cứ xuống vị nói Thậm nuốt muốn họng hương.
Giang tiếng lên tới phu nghĩ lại nhân Không. sao Làm? ăn nhận những không sao được cảm không Ngươi hay thấy đồ người ngon chúng như cảm ta? một ăn ăn tới quan chừa tâm chút đi phép sạch tới đĩa cần tiếp ấy phải nàng Say chẳng, lại tắc, cả rồi xong mê trực quên trong mức. thật Đây tây với nhuyễn trộn được bò và hấp lại đã nghiền chín thành tây khoai chung sữa sữa là, nghiền Tương khoai món Lê đun bò đường.
Liễu rất thường ta cần phiền, bình Không muội muội.""Ha hả…
Chi Thanh: "… thơm một lên được vừa Trên có sữa bàn, chiếc tinh xanh màu phỉ óng ánh màu gì, thứ vàng nồng ngửi dọn nàn đã đĩa xảo thuý đó hương."thì đừng được khoe biết so đã Nếu khoang không." nhân phu vẫn Giang lấy tự mình mình hiểu."tởm món các thấy Làm không gì, ăn ghê sao ngươi lầy cảm bùn như rất nó vậy?…"
Con người ấy mà, nếu không có thứ gì để liên tưởng thì chẳng ai cảm thấy có vấn đề gì, nhưng một khi có người gợi lên suy nghĩ tiêu cực, lập tức sẽ khiến những người khác liên tưởng theo.
Thậm chí còn có hai vị phu nhân ghê tởm tới mức muốn phun ra.
Chân mày Sở phu nhân co rút đau đớn, nàng ấy chỉ hận không thể lập tức đuổi thẳng cổ kẻ ngu dốt này xuống lầu.
Thế nhưng hiện giờ nhà nàng ấy và nhà nàng ta đang có mối quan hệ hợp tác, không tiện trở mặt.
