Phong Ngưng cũng không muốn vừa tân hôn liền làm khó nha hoàn của phu nhân, hắn lắc tay ra hiệu nàng lui ra: “Sau này những lời ngốc nghếch như vậy, bản thế tử không muốn nghe lần thứ hai. Nhớ kỹ chưa?”“Tạ Thế tử.” Vấn Kỳ ngoài miệng khách khí, trong lòng lại nghẹn đến mức bốc khói. Thế tử đối với tiểu thư một chút yêu thương cũng không có, tiểu thư đã ngất xỉu, sao hắn có thể cứ thế ném tiểu thư lên giường mặc kệ?
Vấn Kỳ nuốt nghẹn những giọt nước mắt chực trào, nhanh chóng bước vào phòng trong, giúp việc thu dọn.
Một bên khác, Vấn Thư và Vấn Họa đã hâm nóng cơm nước xong, mang vào và nhanh chóng bày biện lên bàn.
Phong Ngưng nhìn các món ăn trên bàn, dặn dò Vấn Thư: “Ngươi lại đây chọn một chút, xem chủ tử nhà ngươi thích ăn gì, để dành lại cho nàng. Đợi nàng tỉnh lại hãy ăn.”
Vấn Thư nghe vậy, lập tức cảm động vô cùng, mỉm cười nhẹ nhàng tiến lên một bước, chỉ vào vài món nói: “Thế tử, phu nhân rất thích mấy món này ạ.”
Phong Ngưng khẽ gật đầu: “Ta nhớ rồi. Mấy món này đều để dành lại cho nàng.”
Vấn Thư cúi đầu, cười duyên dáng hành lễ với Phong Ngưng: “Cảm ơn Thế tử, ngài đối với phu nhân thật là tốt.”
Phong Ngưng cười nhạt một tiếng: “Đối với phu nhân của mình tốt là điều đương nhiên. Phu nhân của ta, dĩ nhiên đáng để ta đặt trên đỉnh lòng mà yêu thương, bảo vệ.”
Phó Khuynh Khuynh cứ ngất lịm đến sáng ngày thứ hai, nên không thể ăn được những món ăn Phong Ngưng cố ý giữ lại cho nàng.
Ở một bên khác, Phó Quân Dao đối diện với cả bàn thức ăn thịnh soạn đúng ý nàng, nhưng lại chẳng có chút thèm ăn nào. Bởi trời đã tối rồi, mà Trình Hồng Lãng vẫn chưa trở về.
Phó Quân Dao kiên trì muốn đợi, dưới sự khuyên bảo liên tục của bà tử nhà họ Trình, nàng mới miễn cưỡng ăn được một chút rồi dặn bà tử rút lui.
Bà tử lập tức báo lại tình hình cho Trình phu nhân vừa mới từ Liễu gia trở về.
Trình phu nhân còn chưa kịp dùng bữa, đã vội vàng chạy đến Ngọc Hành viện, kéo tay Phó Quân Dao, mặt đầy đau lòng: “Hảo hài tử, khó cho con rồi. Việc này hôm nay, là do chúng ta chưa xử lý tốt, để con phải chịu ấm ức.”
Phó Quân Dao lắc đầu: “Mẫu thân, ngài và tổ mẫu đều tin tưởng con, con không cảm thấy ấm ức. Con chỉ là có chút lo lắng, Lãng ca ca đã khuya thế này còn chưa về.”“A Lãng cái tên ham công tiếc việc đó, bận bịu chuyện công vụ chẳng có khái niệm gì. Mới tân hôn mà còn giống như trước khi thành thân, quên ăn quên ngủ! Để con phải lo lắng. Con yên tâm, đợi hắn về, ta nhất định sẽ hảo hảo quở trách hắn một trận.” Trình phu nhân vội vàng an ủi.“Bất quá, con cứ đặt lòng tin vào bụng đi. Hắn khẳng định không sao đâu. Trình gia chúng ta có ám vệ, nếu hắn xảy ra chuyện gì, ám vệ đã sớm truyền tin về rồi.”
Phó Quân Dao có chút không được tự nhiên. Nàng chỉ là ăn ít một chút, đã làm phiền bà bà tự mình đến an ủi. Nàng từ năm ba tuổi đã mất mẫu thân, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được cảm giác được mẹ quan tâm, lòng nàng ấm áp, đưa tay siết chặt tay Trình phu nhân, giọng nói vô thức mang theo chút nũng nịu: “Cảm ơn nương.”
Trình phu nhân chỉ có một đứa con trai là Trình Hồng Lãng, các vị gia khác trong Trình gia cũng đều không có con gái, cả nhà đều là nam nhân thuần một sắc. Ngay cả các nàng dâu, bị ảnh hưởng cũng giống như một nửa nam nhân.
Nàng mong ước nhất là có một cô gái yểu điệu mềm mại như thế để yêu thương, bị Phó Quân Dao làm nũng như thế, cả người nàng có chút lúng túng.“Ai! Ai! Ngoan lắm!”“Người đâu, người đâu! Truyền bữa tối! Hôm nay ban đêm ta bồi Dao Dao ăn!” Bà tử vội vàng đi truyền thiện.
Phó Quân Dao mười phần ngượng ngùng, dưới sự nhiệt tình khuyên bảo của Trình phu nhân, nàng không nhịn được ăn thêm hơn một bát cơm.
Trình phu nhân lại cùng nàng đi dạo tiêu thực, nói chuyện một lúc, mới trở về sân nhỏ của mình.
Trình Hồng Lãng, người được Trình phu nhân nhắc đến là muốn thu thập một trận, sau khi xử lý xong vụ án Phó Quân Dao bị tính kế, đang định về nhà, thì bị một Trấn Phủ Sứ khác là Đỗ Hạo Nhiên chặn lại, trình lên một phong mật tín trước mặt hắn: “Chỉ huy sứ đại nhân, chúng ta nhận được một vụ án, tra xét nửa ngày, tất cả chứng nhân và chứng cứ đều hoàn hảo. Chỗ chúng ta không giải quyết được, chỉ có thể làm phiền ngài.”
Mật tín tố cáo Đại Lý Tự Thiếu Khanh Vân Thành tham ô, trái pháp luật, hồ loạn đoạn án, coi mạng người như cỏ rác. Lại còn có đủ chứng cứ và nhân chứng.
Trình Hồng Lãng không thể tin Vân Thành, cái tên thẳng tính toàn cơ bắp kia, lại làm việc như vậy. Chỉ sợ là có người ngứa mắt, muốn trừ hắn.
Cho nên, việc hắn muốn làm, chính là tìm ra lỗ hổng trong chứng cứ này, để chứng cứ này không còn hợp lệ. Bằng không, ngày mai một khi chứng cứ này bị trình lên triều đình, hoàng thượng tất nhiên sẽ bị buộc phải biểu thái độ, còn muốn cứu Vân Thành, vậy thì gần như không thể nào.
Cho nên hắn lại đi ngược lại, phân phó người dưới quyền từng chữ từng chữ đối chiếu lại phong mật tín.“Chỉ huy sứ, chữ này có vấn đề. ‘Linh’ là một chữ trong tên mẫu thân Vân Thành, hắn viết sau đó, đều sẽ kiêng kỵ, thiếu một nét. Mà chữ ‘Linh’ này, hoàn hoàn chỉnh chỉnh, không thiếu một nét nào.” Lục Vân Tiêu đột nhiên chỉ vào một chữ trong mật tín, kích động nói.
Mấy ngày nay bọn hắn liên tục làm việc, vừa tra xong vụ án tẩu tử xảy ra chuyện, lại nhận được mật tín, nói có người muốn động Vân Thành. Bọn hắn nghiên cứu hơn nửa đêm, cuối cùng tìm được đột phá khẩu.“Ân.” Trình Hồng Lãng gật đầu.
Tìm được chỗ đột phá là tốt rồi. Như vậy Vân Thành không thể bị định tội, bọn hắn liền có thời gian từng cái tra rõ ràng những nhân chứng cùng chứng cứ kia là thế nào.
Đỗ Hạo Nhiên nhìn Trình Hồng Lãng, có chút ngượng ngùng cúi đầu: “Đại nhân, hôm nay vẫn là ngày nghỉ tân hôn của ngài, còn để ngài bận rộn trọn vẹn một ngày thời gian, chúng ta thật sự vô cùng xin lỗi. Ta tiến cung đi cùng hoàng thượng nói rõ ngọn nguồn, ngài mau về đi thôi.”
Tiến cung? Trình Hồng Lãng lập tức lắc tay nói: “Vừa vặn ta tiến cung tìm hoàng thượng còn có việc. Cứ để ta đi. Các ngươi lưu lại người phòng thủ, những người khác về nghỉ trước. Ngày mai còn có một trận đánh ác liệt muốn đánh. Ngày mai ta phải bồi phu nhân về môn, không thể cùng các ngươi cùng một chỗ, có giữ được hay không Vân đại nhân không bị oan uổng, liền nhìn chư vị.”“Định không phụ đại nhân kỳ vọng.” Đỗ Hạo Nhiên cúi đầu, chắp tay nói. Lại tự mình dẫn người tiềm nhập Vân phủ, đem mật tín đặt lại vị trí cũ.
Trình Hồng Lãng từ trong hoàng cung ra, đã gần giờ Tý.
Trở lại Ngọc Hành viện, Phó Quân Dao đã sớm không chịu nổi, nghiêng tựa vào đầu giường ngủ thiếp đi.
Trình Hồng Lãng đi lên trước, nhìn nàng ngủ say, dưới ánh đèn mờ ảo, chỉ cảm thấy đặc biệt ôn nhu, phảng phất phát ra ánh sáng, khiến hắn không nhịn được muốn tới gần, muốn cúi đầu hôn lên.
Nhưng hắn cuối cùng vẫn khắc chế. Vừa nghĩ tới nha đầu này từng toàn tâm toàn ý yêu Phong Ngưng cái súc sinh kia, lòng liền thắt chặt lại.
Nha đầu này từ nhỏ đã đơn thuần lương thiện, không tranh với đời. Tên hỗn đản kia sao có thể xuống tay được.
Chỉ cần tưởng tượng, lửa giận trong lòng đối với Phong Ngưng liền không nhịn được dâng trào lên.
Hắn hít sâu một hơi, bình phục cảm xúc, trước tiên kiểm tra vết thương trên đùi Phó Quân Dao, thoa thuốc lại cho nàng, băng bó cẩn thận, rồi nhẹ nhàng cẩn thận ôm nàng đặt vào vị trí bên trong giường, lúc này mới tắt nến, rón rén lên giường, ôm người vào lòng.
Phó Quân Dao bị kinh động, mơ mơ màng màng mở mắt nhìn hắn một cái. Thấy là hắn, lại yên tâm nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Trong lòng Trình Hồng Lãng một mảnh mềm mại. Trong lòng vô cùng mừng rỡ, may mắn, ngày đó hắn kịp thời ngăn cản.
Sáng sớm ngày thứ hai, Phó Quân Dao mở mắt, lọt vào tầm mắt chính là vạt áo có chút lộn xộn mở rộng, lộ ra một mảng cơ bắp lồng ngực săn chắc. Hơi thở nam tính phả thẳng vào mặt khiến má nàng trong nháy mắt đỏ bừng. Nàng nín thở, không dám động đậy.
