Tinh Tế: Phế Vật Cơ Giáp Sư Là Mạnh Nhất

Chương 9: Xích Tinh Thiên Túc




Ăn ăn ăn..
Ăn quỷ
Thời Uẩn vỗ bốp một cái lên trán, không chần chừ xoay người bỏ chạy
Nàng cảm thấy tinh thần lực của mình có vấn đề, rất có vấn đề, và điều này xuất hiện sau khi bộ đồ cách ly bị phá hỏng để lộ ra ngoài vùng nhiễm xạ
Nàng không hiểu biết về tinh thần lực, nhưng cũng đã tìm đọc qua các kiến thức liên quan
Ban đầu con người không có tinh thần lực, sau đợt đại phóng xạ vũ trụ, các gen tiến hóa và thức tỉnh tinh thần lực, tố chất cơ thể từ đó được tăng lên trên diện rộng, dần dần hình thành phân cấp tinh thần lực và thể năng
Thể năng của người dân bình thường ở mức D, thông qua huấn luyện có thể tăng lên cấp bậc thể năng, giá trị thể năng tăng theo cấp số nhân, trước cấp S, việc tăng lên thể năng tương đối dễ dàng, sau cấp S thì rất khó, mức độ tăng phần lớn phụ thuộc vào tiềm năng cơ thể chứ không liên quan đến huấn luyện
Tinh thần lực thì khác, mười tám tuổi trở xuống là thời kỳ tinh thần lực tăng trưởng nhanh chóng, từng có trường hợp từ cấp D vượt qua đến cấp S, cũng có người dậm chân tại chỗ, đến nay các nhà nghiên cứu vẫn chưa tìm ra phương pháp thúc đẩy sự tăng trưởng của tinh thần lực
Sau mười tám tuổi, tinh thần lực sẽ ổn định ở một giá trị cố định, từ đó về sau cả đời khó có thể tăng lên được
Tinh thần lực hoàn toàn phụ thuộc vào con người, giống như một ngón tay thứ ba, nó luôn ổn định, vô hình và không có chất, con người không thể cảm nhận được tình trạng tăng trưởng của tinh thần lực, cần mượn đến thiết bị để đo giá trị, từ đó phân chia cấp bậc
Nguyên chủ từng đo tinh thần lực khi vào học tại trường quân đội Đông Thanh năm mười tám tuổi, ở mức B bình thường, mạnh hơn người thường không ít, nhưng còn lâu mới đạt tiêu chuẩn nhập học trường quân đội Đông Thanh
Trước đây, tinh thần lực của Thời Uẩn có thể miêu tả là uể oải, ảm đạm
Nhưng hiện tại, nó dường như có ý thức riêng, nhảy nhót trong suối tinh thần lực của nàng, còn rục rịch muốn rời khỏi cơ thể nàng để ra ngoài ăn no
Sau khi Thời Uẩn vỗ lên trán một cái, nó ngoan ngoãn hơn không ít, kéo theo những đốm sáng màu xanh lam cuộn thành vòng tròn nhỏ thăm dò lộ ra cái đầu nhỏ, áp vào má nàng, còn cẩn thận cọ cọ như đang làm nũng
Xúc cảm vi diệu khiến Thời Uẩn mở to mắt, nàng vừa chạy vừa đảo mắt nhìn, thấy vật thể tụ tập những đốm sáng như u linh đang lượn quanh bên má nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu Tiểu U Linh tụ lại những đốm sáng bạch kim, càng vào trong trung tâm thì màu vàng càng đậm đặc, ở ngoài thì tán ra những đốm sáng màu lam, theo động tác lúc ẩn lúc hiện của nó mà kéo theo một cái đuôi nhỏ màu lam
Thời học tra theo chủ nghĩa duy vật sắc mặt cứng đờ
Nàng ngây người nghĩ, tinh thần lực rốt cuộc là cái quái gì vậy
Tinh thần lực của người khác cũng vậy sao
Chẳng phải nói vùng nhiễm xạ có tính ăn mòn tinh thần lực rất mạnh, sao tinh thần lực của nàng lộ ra ngoài vùng nhiễm xạ không những không suy yếu mà ngược lại còn hưng phấn hơn
Còn đói nữa
Có lẽ nàng nên đăng một bài cầu cứu trên diễn đàn, kiểu như "Tinh thần lực đói bụng thì nên ăn gì online chờ rất gấp" chăng
Trong đầu toàn dấu chấm hỏi, có vẻ như vì ngày càng xa Xích Tinh Thiên Túc, nên Tiểu U Linh lộ đầu ra lại truyền đến từng đợt khát khao cùng ấm ức
Nó lặng lẽ nép bên gáy Thời Uẩn, nũng nịu cọ một chút lại một chút, nếu nàng không ngoảnh đầu thì sẽ không dừng lại
Khóe miệng Thời Uẩn giật liên hồi, hoàn toàn không để ý đến thứ nhỏ bé không biết đang nghĩ gì kia, bước chân dưới chân càng lúc càng nhanh
Trở về là không thể nào, đời này cũng không thể
Ý nghĩ này vừa lóe lên thì một tiếng "ầm" vang thật lớn, trên con đường mọi người đang bỏ chạy lại nện xuống một con Xích Tinh Thiên Túc khổng lồ
Con này nhỏ hơn trước mắt, nhưng cũng dài bảy tám mét, mắt Thời Uẩn trợn trừng, cơ thể nhanh hơn não, không cần suy nghĩ lại quay đầu chạy lại
Tiểu U Linh núp trên vai nàng liền thẳng người lên, còn vui thích vẫy vẫy đuôi nhỏ
Thời Uẩn đã tê rần
Con Xích Tinh Thiên Túc từ trên trời giáng xuống thích thú múa chân, khẩn cấp muốn rót trứng vào cơ thể con mồi trước mắt, để chúng nhanh chóng trưởng thành
Trước mặt là sói, sau lưng là hổ
Liên tiếp hai con Xích Tinh Thiên Túc có hình thể khổng lồ xuất hiện, đủ để nói lên rằng khu quặng Thu Sơn đã xảy ra biến dị to lớn mà con người chưa từng thăm dò
Có con thứ hai nghĩa là sẽ có con thứ ba, con thứ tư, con thứ năm..
Bỏ chạy đã vô ích, có lẽ nhà máy bị đám Xích Tinh Thiên Túc khổng lồ vây công, dẫn đến việc tín hiệu họ gửi đi không thể được hồi đáp, mà ngược lại, phải phát cảnh báo phòng không cấp cao cầu cứu
"Phải làm sao bây giờ
Tô Ngữ Hân hoảng sợ hỏi, nàng chạy ở giữa đội hình, Xích Tinh Thiên Túc rơi xuống thì phát ra một tiếng thét chói tai, giọng cũng run run
Hứa Đồ không thể giữ được bình tĩnh, trên trán hắn toàn mồ hôi, không dám nói, dựa theo tình hình trước mắt, một người cũng không thể thoát được
Xích Tinh Thiên Túc xoay tròn lao tới từ một bên rồi phóng về phía trước, leo lên cây lớn, rơi thẳng xuống, lại chắn trước đường chạy của mọi người, thấy bọn họ kêu la chạy lại, liền quật đuôi dài một tiếng lại chặn họ lại
Nghe tiếng thét liên tiếp trong rừng, nó hài lòng uốn nửa thân trên lên, chân đạp lên lá khô trên mặt đất, phát ra tiếng sột soạt làm da đầu người ta tê dại
"Ầm
Một viên đạn năng lượng lao ra từ họng súng, chuẩn xác không sai mà bắn vào miệng Xích Tinh Thiên Túc, viên đạn ghim vào thân thể màu đỏ của nó, hồ quang màu bạc nhanh chóng tán loạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xích Tinh Thiên Túc bị đạn năng lượng bắn trúng, nửa thân trên uốn cong lắc lư trong không trung, đôi mắt màu lam như hai đốm ma trơi kéo theo vệt tàn ảnh
Nó bị chọc giận, dùng sức hất đầu, chỗ bị đạn năng lượng bắn trúng trên người phồng lên, đạn năng lượng mất lực rơi xuống đất
Xích Tinh Thiên Túc bị khiêu khích nhìn chằm chằm vào tên học viên quân đội vừa nổ súng, lắc chân, nhanh chóng nằm rạp xuống đất lao về phía hắn
Những học viên quân đội còn lại phản ứng kịp, liên tiếp nổ súng, nhưng Xích Tinh Thiên Túc ngã xuống đất lại lộ ra lớp giáp lưng cứng rắn nhất, súng năng lượng căn bản không thể xuyên thủng lớp giáp phòng ngự, gây sát thương cho nó cũng rất nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Uẩn thở ra một hơi, nhét súng năng lượng vào tay Văn Khiêm, cầm lấy dao găm Giang Dư Phong cho nàng, nói: "Ta không quen, ngươi đến
Trời biết, là một công dân pháp luật đứng đắn, nàng thái rau cũng rất cẩn thận, khi nào chạm đến súng
Còn nói chi là nổ súng
Có lẽ là thành tích môn nào cũng gần như bét bảng của Thời Uẩn quá có sức thuyết phục, Văn Khiêm không nói nhiều, nhận lấy súng năng lượng nhắm về phía Xích Tinh Thiên Túc, lại chắn nàng ra sau
Thời Uẩn nửa dựa vào một cây đại thụ, cố gắng điều chỉnh hô hấp, nàng vỗ vỗ nơi cổ bên cạnh, Tiểu U Linh liền áp tới, vẫn còn truyền đạt cảm xúc "đói, đói, cơm, cơm"
Khóe miệng nàng giật giật, trầm tĩnh tâm tư cùng nó giao lưu
—— Ngươi thật sự có thể ăn nó sao
Đáp lại nàng là Tiểu U Linh vui thích vẫy đuôi
—— Ngươi muốn ăn như thế nào
Thời Uẩn hỏi lại
—— Thiếp thiếp..
Mí mắt Thời Uẩn giật liên hồi, thiếp thiếp pháp là gì
Tiểu U Linh áp bên má nàng, nhẹ nhàng dán thiếp vào nàng
Thời Uẩn: "..
Cứu..
"Ầm ầm ầm" tiếng súng năng lượng nổ liên tiếp, các học viên quân đội ra sức tránh né đòn công kích của Xích Tinh Thiên Túc, cây cối xung quanh bị tàn phá gần hết
Xích Tinh Thiên Túc luồn lên ngọn cây, thân cây không chịu nổi gánh nặng phát ra tiếng lay động sột soạt, nó lại nhào xuống ngay lập tức, động tác cực nhanh, mục tiêu cũng hết sức rõ ràng
Học viên quân đội bị nó khóa chặt chính là người đánh giá độ bền bộ đồ cách ly, người đầu tiên nổ súng
Hắn là người có trạng thái kém nhất trong mọi người, động tác tránh né cũng tương đối chậm chạp, rõ ràng, sau khi gây sự chú ý của nó thì còn bị Xích Tinh Thiên Túc coi là mục tiêu đột phá
Ầm một tiếng, người đánh giá bị đè xuống đất, Xích Tinh Thiên Túc thân hình cao lớn đè lại, chất xích tinh nồng nặc từ trên người nó rơi xuống, bao trùm hoàn toàn lấy hắn
Xong rồi
Xích Tinh Thiên Túc muốn đẻ trứng
Các học viên quân đội liên tiếp nổ súng, do góc độ nên chỉ bắn trúng lớp giáp lưng của Xích Tinh Thiên Túc, đừng nói là cứu người, ngay cả làm nó chú ý cũng không thể
Lúc này, Thời Uẩn hít sâu một hơi, thừa dịp Văn Khiêm không chú ý, lẻn ra từ bụi cây
Nàng cởi bộ đồ cách ly trên người ra, để tinh thần lực khuếch tán ra ngoài, còn tiện tay nhặt một hòn đá ném về phía Xích Tinh Thiên Túc
"Loảng xoảng" một tiếng, hòn đá đập trúng lớp giáp trên đầu Xích Tinh Thiên Túc
Có người nín thở
Trong rừng cây im lặng đáng sợ
Xích Tinh Thiên Túc đang định đẻ trứng liền dừng động tác lại, cảm nhận được sự dụ hoặc không thể cưỡng lại, nó bỏ qua con mồi dễ như trở bàn tay ở dưới thân, đột ngột xoay người lại
Văn Khiêm thấy Thời Uẩn bất chấp tất cả mà lao ra ngoài thì sợ đến mức như ngừng thở
Nàng điên rồi sao
Giờ mà chạy ra, là muốn hiến thân cứu người khác sao
Nếu Thời Uẩn biết suy nghĩ của hắn, chắc chắn sẽ lườm hắn một cái biểu thị mình không có phẩm chất cao thượng như vậy
Nàng có một dự cảm mãnh liệt, rằng tinh thần lực của mình có thể xử lý được Xích Tinh thiên Túc, hơn nữa còn có thể mang đến cho nàng những lợi ích chưa từng có
Lên thì chưa chắc đã chết, không lên lại khiến nhiều người chết hơn, đằng nào rồi cũng đến lượt mình, chi bằng cứ lên trước
Sau khi thành công thu hút sự chú ý của Xích Tinh thiên Túc, Thời Uẩn không dấu vết nuốt một ngụm nước bọt, nắm chặt chủy thủ trong tay, đôi mắt màu xanh lam của nàng, dưới ánh hồng đậm đặc tựa như hai đốm ma trơi đang lơ lửng
Ngắn ngủi dừng lại, hai đốm ma trơi xuyên qua bụi cây, dừng hình ảnh ngay trước mặt Thời Uẩn
Khoảng cách gần đến mức nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở hôi thối của nó phả ra
Tinh thần lực bao phủ bên ngoài nàng hiện lên trạng thái phát triển cực kỳ mạnh mẽ, tựa hồ đang xem xét nên cắn ở chỗ nào để có thể nuốt trọn miếng mồi ngon trước mắt vào bụng
Xích Tinh thiên Túc vẫn chưa phát hiện ra nguy hiểm, nó đưa chân ra, cố định thân hình Thời Uẩn, hành vi không kháng cự của nàng khiến nó có chút khoái trá, nó nằm rạp người xuống, những tinh thể đỏ lộ ra ngoài
Thời Uẩn nghiến răng thật chặt, rõ ràng mí mắt run rẩy lợi hại, nhưng vẫn cố mở to mắt nhìn rõ cảnh tượng trước mắt
Trong tầm mắt nàng, thế giới tựa như có sự thay đổi vi diệu, ánh hồng không còn cản trở tầm mắt nàng nữa, tinh thể đỏ đậm đặc cũng không thể mang đến bất kỳ ảnh hưởng xấu nào cho nàng
Những đốm sáng màu xanh lam từ bề mặt cơ thể nàng lan tỏa ra, khi chạm vào tinh thể đỏ liền giống như ma quỷ đói khát cả ngàn năm, tranh nhau nuốt chửng chúng
Tinh thể đỏ ngạo mạn, ương ngạnh trong chớp mắt trở thành sinh vật cuối chuỗi thức ăn, nó sợ hãi co rút lại, nhưng đã muộn
Xích Tinh thiên Túc bị ảnh hưởng bởi tinh thể đỏ đột nhiên co rút chân lại, Thời Uẩn kêu lên một tiếng đau đớn, nhân lúc nó hoảng sợ, không chút do dự đẩy chủy thủ vào chỗ mềm dưới hàm độc của nó
Trong sách có viết, hàm độc là nhược điểm của Xích Tinh thiên Túc, vì rất khó tiếp cận, nên người ta thường mổ bụng nó để giết chết
Xích Tinh thiên Túc cứng đờ cả người, Thời Uẩn dùng hết sức lực nắm chặt chủy thủ đâm liên tiếp vào trong, thậm chí cả cổ tay cũng đâm vào bên trong phần mềm đó
Chất lỏng màu xanh đậm tuôn ra như thác, không có lớp quần áo bảo hộ nào ngăn lại, toàn bộ phun lên mặt nàng
Cảm giác ấm áp, tanh nồng mang đến một sự kích thích chưa từng có, Thời Uẩn dùng bàn tay dính đầy máu cầm chủy thủ điên cuồng ngoáy trong hàm độc của Xích Tinh thiên Túc
Đốm sáng màu xanh lam lập tức bỏ qua tinh thể đỏ, vội vàng xâm nhập vào vết thương của Xích Tinh thiên Túc, tìm chính xác tinh thể đỏ sẫm to bằng nắm đấm trong cơ thể nó, rồi nuốt chửng
Sau khi bị Thời Uẩn đâm bị thương ở hàm độc, Xích Tinh thiên Túc rơi vào trạng thái cứng đờ liên tục, hai mắt nó lam quang càng sâu, hơi thở dồn dập, còn chưa kịp phản kích, thì chủy thủ đâm thủng hàm độc lại càng đâm sâu hơn ngoáy mạnh
Thời Uẩn sắc mặt lạnh băng, phát hiện nó có sự co rút khó nhận ra, tinh thể vỡ tan, hơi thở cũng suy yếu đi
Cùng lúc đó, luồng sáng đỏ sẫm xé toạc màn đêm hồng đậm, như ánh hào quang của thần linh chiếu sáng khắp mặt đất, trong nháy mắt bắn thủng đầu Xích Tinh thiên Túc
"Rắc" một tiếng
Lớp vỏ cứng rắn vỡ tan, Xích Tinh thiên Túc khổng lồ ầm vang ngã xuống đất, phía dưới là dòng máu màu xanh đậm đang uốn lượn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.