Cả vũ trụ chỉ có một mình cô ta mà thôi.
Tô Dao liếc nhìn người vừa lên tiếng, "Chúng ta từng gặp nhau sao?""Ngài đúng là quý nhân hay quên, mẹ ta là Lan Bear Hầu tước, tính ra thì ngài là biểu tỷ của ta, trước đây chúng ta từng gặp ở yến tiệc trong Vương cung rồi.""Ồ, vậy à, cháu gái," Tô Dao mỉm cười với người kia, "Thật xin lỗi, hôm đó ta gặp quá nhiều người."
Vị tiểu thư Lan Bear kia: "..."
Cô ta bĩu môi, trông có vẻ hơi khó chịu, bởi vì cô gái trước mặt tuổi còn quá nhỏ, lúc này lại cứ có cảm giác như mình bị chiếm tiện nghi.
Vẫn là chính mình chủ động tới cửa."Tóm lại."
Tô Dao không nhìn đám người này nữa, mà quay sang Phó chủ nhiệm đang ngồi trước bàn."Tôi đã đăng ký xin nghỉ học online rồi, thư thỏa thuận cũng đã ký, giờ tôi đến đây, có thể làm thủ tục cho tôi nghỉ học nhanh được không?"
Trong văn phòng lại lần nữa im lặng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi.
Đám sinh viên kia kinh hãi nhìn cô, cứ như trên mặt cô đang nở hoa vậy."À, Công tước điện hạ," Phó chủ nhiệm đứng dậy, "Tôi thật sự đã nhận được đơn xin của ngài, thật ra thì, tôi còn tưởng đây chỉ là...""Đây không phải là hiểu lầm gì, cũng không phải trò đùa ác gì cả, giờ ông có thể xác nhận điểm này rồi."
Tô Dao thở dài, "Còn vấn đề gì nữa không?"
Phó chủ nhiệm im lặng một lát, "Nhưng mà... có thể cho tôi hỏi một câu, vì sao vậy?"
Đại học quân sự Ole thật ra là trường học tổng hợp, bất kể là trường chính hay phân hiệu, chỉ có học sinh của học viện quân sự mới được phong hàm khi tốt nghiệp.
Còn học sinh các trường chuyên ngành khác thì cũng không khác gì sinh viên bình thường, cũng không bị quản lý quân sự hóa.
Nói cách khác, muốn nghỉ học thì có thể rút lui."Thật ra với tôi mà nói, học ngành nào cũng như nhau cả thôi, trước đây tôi đăng ký vào học viện chỉ huy, là vì vị hôn phu của tôi, nhưng giờ tôi quyết định chia tay với anh ấy."
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, Tô Dao bình tĩnh nói ra những lời này.
Mà đây lại là sự thật.
Tiền thân không có tình cảm sâu đậm gì với Vương tử, nhưng cũng coi như có chút hảo cảm, thêm vào chuyện hôn ước, nên mới muốn tìm hiểu thêm về anh.
Những đại quý tộc này cũng sẽ không dùng bằng cấp đi làm việc, mà thành tích các môn của tiền thân cũng thuộc dạng trung bình, không quá thích cũng không quá ghét môn nào.
Cho nên cô mới chọn theo chuyên ngành của vị hôn phu."Tôi quyết định đổi một trường tốt hơn để tốt nghiệp."
Tô Dao mở tay ra, "Dù sao tôi cũng không phải thiên tài tuyệt thế, muốn lấy được danh hiệu của trường danh tiếng thì vẫn cần chút thời gian và tâm sức, mà tôi lại có chuyện khác cần làm."
Trong sách, nguyên nhân cái chết của "mình" vẫn còn là một bí ẩn.
Mỗi chuyên ngành của Đại học quân sự Ole đều cần ra ngoài thực tập để hoàn thành dự án, mà mỗi lần địa điểm còn chưa chắc giống nhau.
-- cũng được xem là một trong những yếu tố nguy hiểm.
Bây giờ cô muốn thử, làm ra những quyết định mà tiền thân hoàn toàn sẽ không làm.
Mỗi lần như vậy là từ gốc rễ ngăn chặn một khả năng dẫn đến nguyên nhân cái chết của mình.
Tức là không chắc có hiệu quả, nhưng cứ thử một chút cũng không phí công.
Dù sao thì trong nguyên tác, "mình" cũng không có nghỉ học.
Chỉ là dù cùng một trường, vì quá bận rộn mà lại là năm nhất, nên cô cũng rất ít khi gặp nam chính."Thì ra là vậy."
Phó chủ nhiệm bất đắc dĩ thở dài một tiếng, "Chúng ta thật sự có quy định về niên hạn tốt nghiệp, không giống như một số trường học, chỉ cần đóng học phí hàng năm là có thể kéo dài thời gian học vô thời hạn."
Đây là trường top một top hai của Ole, nhưng đối với các đại quý tộc mà nói, loại cơ hội này cũng không có gì quá trân quý.
Trước đây cũng không phải là không có những người cảm thấy khó tốt nghiệp nên xin nghỉ.
Cô gái nhỏ trước mắt đây cũng tự mình thi đậu, mà lại còn muốn từ bỏ.
Phó chủ nhiệm cảm thấy có hơi tiếc, nhưng cũng không thể từ chối yêu cầu này, dù sao nghỉ học là quyền của người ta."Tôi hiểu rồi, Công tước điện hạ, tôi sẽ làm cho ngài."
Trong văn phòng đột nhiên vang lên một tiếng cười nhạo.
Trong mấy sinh viên kia, có một người đàn ông tóc vàng lạ mặt, trên mặt lộ vẻ chế giễu, "Có lẽ là thấy mất mặt thì có?"
Tô Dao nghiêng đầu nhìn một cái, "Anh lại lên cơn gì vậy?""Hừ, giờ tin tức lan nhanh lắm, mọi người đều biết cả, cô luyện mãi không ra tinh thần thể, điện hạ muốn từ hôn với cô --" Người đàn ông tóc vàng giật giật khóe miệng, "Chẳng qua là cô không chịu được nữa thôi phải không?"
Hắn là cấp A, đã thức tỉnh giai đoạn trung độ, hơn nữa dòng máu mang lại lực phòng ngự càng mạnh.
Đại đa số người cấp S, nếu như không thể thức tỉnh, thì căn bản không có cách nào dễ dàng làm bị thương hắn.
Vì vậy hắn không hề sợ hãi khi nói những lời này, trên mặt không có chút vẻ sợ sệt nào.
Tô Dao khẽ thở dài, nhìn sang Phó chủ nhiệm bên cạnh, "Tôi sẽ bồi thường toàn bộ."
Phó chủ nhiệm: "..."
Ông ta thậm chí còn chưa kịp mở miệng ngăn cản, chắc là đã gặp quá nhiều tình huống tương tự rồi.
Tô Dao quay đầu lại.
Hai tay trong ống tay áo của cô trong nháy mắt hóa thú, biến thành móng vuốt sư tử to lớn, sau đó trở tay quạt mạnh một cái.
Đầu ngón tay tuy không lộ ra, nhưng chỉ bằng sức mạnh khi thức tỉnh cũng đủ rồi.
Người đàn ông tóc vàng bị tát thẳng xuống đất.
Gạch đá dưới người hắn trong nháy mắt vỡ tan thành từng mảnh.
Hắn cũng tiến vào trạng thái thức tỉnh, cơ bắp nửa thân trên ngay lập tức trở nên rắn chắc, nhưng vẫn không thể nào chịu được lực đánh này."Chỉ có vậy thôi? !"
Người đàn ông tóc vàng nghiến răng nghiến lợi nói, cố nén cảm giác khí huyết đang sôi trào trong ngực, bỗng nhiên nhảy phắt lên."Công tước điện hạ, cô không có tinh thần thể, thì không thể thức tỉnh thêm được đúng không? Nếu không thì biết ngay --""Không thể?"
Tô Dao cười như không cười nhìn hắn.
Một giây sau, sau lưng cô bùng lên quầng sáng đỏ thẫm.
Bộ xương khô khổng lồ vung đôi cánh, giơ cao đôi tay đầy giòi bọ nùng huyết, dùng con mắt kinh dị kia nhìn chằm chằm tất cả mọi người.
Mọi người nhất thời chìm trong sợ hãi, rồi lại hít vào một hơi lạnh buốt.
Phía sau Tô Dao, một cái đuôi bọ cạp dựng đứng lên cao, đang lơ lửng trên không trung rung nhẹ.
Bộ giáp xác từ màu đỏ sẫm chuyển sang màu đen, giống như thấm đẫm máu đông lại, cái liềm đuôi câu tỏa ra hàn quang thê lương."Má nó? !""Công tước điện hạ?! Không được --" Bọn họ không rõ mức độ thức tỉnh của cô, cũng không rõ tinh thần thể của cô đang trong tình trạng như thế nào.
Nhưng nhìn thấy cái đuôi này, cũng biết nếu cô không khống chế được bản thân, tại chỗ phát điên, vậy thì tất cả những người ở đây đều sẽ chết mất."Dì à, thu thần thông lại đi!"
Người cháu gái hay tị nạnh cũng quỵ ngay tại chỗ, "Đừng chấp nhất với mấy tên ngu ngốc này, hắn không xứng hưởng thụ nọc độc của dì đâu a a a a a a a --""Cô im lặng một chút."
Tô Dao liếc nhìn cô ta, "Tôi rất tỉnh táo."
Đám người hoài nghi nhìn cô, rồi lại nhìn lên tinh thần thể trên đỉnh đầu cô.
Đều nói tinh thần thể là sự phản chiếu ý chí và linh hồn.
Những người ở đây, đều có thể ngưng tụ tinh thần thể, cũng đã thấy rất nhiều loại tinh thần thể rồi.
Mà cái thứ trước mắt này, nhìn thế nào cũng không giống như thứ mà người bình thường có thể làm ra được.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu bọn họ đồng thời xuất hiện một ý nghĩ.
Ai nói Tô Công tước không có tinh thần thể?!
Rõ ràng chỉ là lời đồn thôi.
Nghe nói cô chưa từng an ủi điện hạ -- Có khi điện hạ căn bản là bị thứ này hù dọa cho khiếp vía đấy chứ!...
