Đánh xong đám người kia, Tô Dao chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, tâm tình đều trở nên tốt lên rất nhiều.
Dù sao bọn họ trong thời gian ngắn vẫn chưa tỉnh lại, mà mình cũng không ở chỗ này đợi quá lâu."Ngươi muốn ăn vị gì?"
Bọn họ đang ở một quán ăn trên đường đồ ăn vặt xếp hàng.
Tô Dao nhìn hàng người phía trước càng lúc càng ngắn, quay đầu lại hỏi người bạn phía sau, "Nơi này hình như cũng được coi là địa điểm nổi tiếng trên mạng...""Tùy ý ngươi.""Vậy thì hai cái kinh điển đi."
Chủ quán là người bình thường, đồ ăn đều làm tại chỗ, bên cạnh có một người máy trợ thủ, phụ trách thu tiền và đóng gói, động tác rất nhanh và lưu loát.
Tô Dao trả tiền, từ tay người máy nhận lấy hai chiếc bánh mì cuộn nóng hổi, trước đưa kín đáo cho Kael một cái, liền cắm đầu vào ăn.
Vỏ bánh rất mỏng, nhân bánh rất nhiều, chủ yếu là thịt thái chỉ tẩm sốt, cắn một cái là nước tràn ra.
Một ít đồ ăn kèm đều trải qua tẩm ướp đặc biệt, các loại khoanh ớt và rau xanh đều có vị chua cay nhẹ, hòa tan độ ngấy, rất ngon.
Tô Dao bưng bánh mì cuộn ăn ngấu nghiến, mấy ngụm liền hết sạch, chuẩn bị đi mua mấy cái nữa để thử các vị khác.
Quay đầu nhìn lại, Kael cũng đã ăn xong, đang nhìn vỏ giấy đóng gói trống không, vẻ mặt khẳng định, "Rất ngon.""Đúng không, ta thấy còn ngon hơn robot nấu ăn ở nhà mình nhiều."
Tô Dao nói một cách tùy tiện, "Bọn họ làm cũng không tệ, nhưng không có cái cảm giác kinh ngạc, ngươi thấy sao?""Người máy?"
Kael khựng lại một chút, "...Ta rất ít ăn.""Rất ít ăn người máy nấu cơm?"
Tô Dao có chút ngạc nhiên, "Chắc không phải ngươi uống kiểu dung dịch dinh dưỡng đấy chứ?"
Xét về nhiều mặt, trong thời đại này dung dịch dinh dưỡng, hoàn toàn có thể thay thế đồ ăn.
Người thiếu tiền uống dung dịch dinh dưỡng, là vì trong số đồ ăn rẻ tiền tương đương, dung dịch dinh dưỡng cung cấp nhiều dinh dưỡng nhất.
Còn có một số người không thiếu tiền, nhưng lại không rảnh ăn cơm, lười nghĩ đến phối hợp dinh dưỡng, sẽ chọn dung dịch dinh dưỡng tốt hơn, đắt hơn.
Dù sao một bình dung dịch dinh dưỡng vài giây đồng hồ là uống xong, về cơ bản có thể đảm bảo lượng một ngày.
Ăn cơm thì không nhanh như vậy.
Robot nấu ăn cũng có rất nhiều mức giá, từ loại cấp thấp dùng trong gia đình, đến các loại cỡ lớn sử dụng trong nhà hàng - Đừng nói người giàu, dù là gia cảnh bình thường, cũng có thể chi trả loại máy móc thông thường, người có tiền và các quý tộc lại càng chơi trội trong lĩnh vực này.
Những robot nấu ăn trong phủ công tước đều là công tước trước đây đặt làm, mỗi cái đều giá trị không nhỏ.
Vì vậy, về mặt lựa chọn nguyên liệu, kỹ thuật chế biến và cách bày biện món ăn, chúng đều có trình độ vượt trội."Ta chỉ là không hay ăn cái gì."
Kael lắc đầu, "Sau khi về gia tộc, đa số thời gian ta đều ngủ."
Tô Dao nháy mắt mấy cái, "Ta nghe nói loài thằn lằn các ngươi ở nơi tối có thể ngủ rất lâu... Nếu như một mực không có ánh sáng, có người có thể ngủ liền mấy ngày mấy tháng sao?"
Đương nhiên, ảnh hưởng từ huyết thống này, đẳng cấp càng cao càng thể hiện rõ rệt."Cũng xấp xỉ vậy."
Kael gật đầu, "Tỉnh dậy cũng không có ý gì, không bằng cứ ngủ, chỉ là có một số người hay đến làm phiền.""Chuyện làm ăn của gia tộc à? Ta cũng thế, chịu thôi, ngươi xem ta đã lười như vậy, vẫn phải thỉnh thoảng ngó một chút..."
Tô Dao lại nhận một chồng bánh mì cuộn, tung hô tâng bốc chủ quán, ca ngợi đến mức tưng bừng.
Còn nói đợi sau khi về nhà sẽ đăng lên mạng, quảng bá cho đám fan hâm mộ.
Chủ quán vui vẻ tặng thêm hai ly nước.
Tô Dao ôm đồ trong tay, vừa quay đầu liền thấy người quen.
Một nam sinh bạn học trong bữa tiệc ban nãy, đang đứng nói chuyện với một người phụ nữ lạ mặt trước một gian hàng nào đó.
Người phụ nữ đang xem danh sách các quán nổi trên quang não.
Nam sinh không ngừng lẩm bẩm, "Làm ta hết hồn... Tên đó không phải thực sự là cấp S đấy chứ?""Thôi đi," người phụ nữ lườm hắn một cái, "Sự tình rõ rành rành, cô ta chỉ đi tìm cái tên họ Lâm gây chuyện, các ngươi cứ an phận, cô ta cũng sẽ không để ý tới các ngươi.""Má, tại trong lòng ta thấy bất an, mẹ à, mẹ có muốn hỏi lại cậu của mẹ không, hiện giờ cái dáng vẻ của Tô công tước thế nào rồi?"
Bạn học rùng mình, "Má, mày có thấy đâu, cô ta xé rách cái cằm của con nhỏ kia a a a a a."
Người phụ nữ thở dài, "Sau này gặp phải loại tình huống này thì tránh sớm chút, kiếm cớ gì đó cũng được, với lại ngươi có đâu có cùng hùa vào mắng cô ta, ngươi sợ gì?""Ta cũng không biết mình sợ cái gì, ai da, ba với em gái ta sao còn chưa qua đây a? Không sao chứ?"
Người phụ nữ lại nhìn Quang não, "Bọn họ đến khách sạn sân bay, nghe ngươi nói bên kia có thuyền xuyên không phiên bản giới hạn Vân Dực, không nhịn được đi xem rồi.""...Mày đừng nói, tao cảm giác có khả năng đó chính là thuyền của Tô Dao đấy, bên cạnh còn có cả tàu hộ vệ mà."
Thành phố này rất lớn, gặp người quen cũng rất tình cờ.
Bất quá, những người này tới dự tiệc, chỉ sợ vốn định thuận tiện du ngoạn tại chỗ, nhất là khi bản thân có điều kiện an toàn.
Con đường này cũng được coi là địa điểm nổi tiếng trên mạng, cho nên gặp nhau ở đây cũng không kỳ lạ.
Cô mơ hồ cảm nhận được, cường độ tinh thần lực của người phụ nữ kia không thấp.
Tô Dao vừa nghĩ vừa quay người, lùi đến cạnh người bạn cao lớn cường tráng.
Với hình thể chênh lệch của hai người bọn họ, hắn có thể dễ dàng che chắn cô vô cùng kín, một sợi tóc cũng không để lộ.
Chưa kể những chuyện khác, cô không muốn Kael biết mình tay không giết một người cấp A.
Tuy cô không cảm thấy con thằn lằn nhỏ sẽ thực sự sợ hãi.
Nhưng vậy đồng nghĩa nói cho hắn biết mình là cấp S.
Mà ở vương quốc Ole, số lượng người trẻ chưa kết hôn là cấp S có thể đếm trên đầu ngón tay....Mặc dù nói, cho dù hắn biết cô là Tô công tước thì cũng chẳng sao.
Nhưng vẫn luôn cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ.
Hay là để sau hãy nói đi."Đi thôi."
Tô Dao kín đáo đưa cho hắn một cốc kem tươi vị xoài, kéo tay áo Kael vào trong đám người.
Bạn học bên kia không hề hay biết, mà là mẹ hắn quay đầu lại nhìn một cái."Sao vậy, mẹ?"
Bạn học ngơ ngác hỏi."Cao thủ đúng là nhiều..."
Người phụ nữ lắc đầu, "Đến đây một chuyến cũng mở mang tầm mắt."
Tô Dao đã đi xa."Cho nên," cô vừa ăn bánh mì cuộn vừa nói, "Thuyền của ngươi rốt cuộc đỗ ở đâu?"
Kael cũng đang cắm cúi ăn bánh, "Ngươi muốn dùng thuyền à?""Không phải, ta chỉ là tò mò người quản gia robot của ngươi phải chạy bao xa...""Không sao, hắn sẽ không mệt."
Tô Dao: "..."
Người máy đương nhiên sẽ không mệt mỏi.
Tô Dao buồn cười nhìn hắn.
Tư thế ăn uống của người này không tính là tao nhã, cũng không hề thô lỗ.
Hành động của hắn rất dứt khoát, mỡ dính cũng không đến khóe miệng, tay cũng rất sạch, mặc dù mỗi lần ăn không nhiều, nhưng lại không có thói quen nhai kỹ nuốt chậm.
Cho nên xét về tổng thể cũng ăn rất nhanh.
Tô Dao vừa lau miệng vừa nghĩ.
Kael nghiêng đầu, hình như nhận thấy cô nhìn chằm chằm mình, "Ngươi còn muốn ăn nữa không? Cái này cho ngươi?""Không cần đâu --" Tô Dao nói được một nửa, chợt thấy phía trước có người len lén đi tới, không để lại dấu vết đưa tay đến gần quang não trên cổ tay Kael.
Trong tay người kia cầm một cái thiết bị rút tiền tự động rất nhỏ.
Tô Dao nhịn xuống cơn giận muốn đá hắn bay, giả bộ hưng phấn nhào vào người Kael, nắm cánh tay hắn lắc lư.
Ban đầu còn không lay động, về sau cô dùng chút sức, cánh tay cường tráng rắn chắc kia mới lung lay một chút."Ngươi nhìn tiệm kia kìa!"
Hai bàn tay của cô phải chụm vào mới có thể nắm lấy cổ tay của đối phương, "Trông có vẻ rất thú vị, đi xem chút đi!"
Đồng thời cố ý như không cẩn thận dẫm vào chân của tên trộm đang tới gần.
Tô Dao nghe thấy tiếng xương ngón chân bị gãy.
Tên trộm kêu đau đớn, lại chỉ nắm chặt lấy cái máy móc, mặt mồ hôi lạnh ròng ròng, nhất thời không dám kêu la, vội vàng quay người bỏ chạy.
Tô Dao buông lỏng tay ra.
Kael: "?"
Hắn có chút suy tư nhìn tay mình.
Tô Dao: "...Có phải ngươi cũng phát hiện rồi không?"
Nếu không bên cạnh có người đột nhiên quay đầu bỏ chạy, hắn ít nhiều cũng phải liếc nhìn chứ.
Kael vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm tay mình, ánh mắt chậm rãi chuyển sang tay cô.
Bàn tay thiếu nữ núp trong ống tay áo rộng thùng thình, mười ngón tay thon dài nhỏ nhắn như măng non mới bóc vỏ, từ ống tay áo vươn ra, móng tay được tỉa tót gọn gàng đường cong mềm mại.
Trong thoáng chốc, hắn nghĩ đến đôi móng vuốt xù lông.
Hắn cũng không chắc chắn sự liên tưởng này có ý nghĩa gì, "Phát hiện?"
Tô Dao: "?"
Tên này giống như đang thất thần.
Tô Dao: "À mà, nếu thấy ở đây chán quá..."
Kael nghiêng đầu nhìn cô, "Không có, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một số chuyện kỳ quái.""Được thôi, nếu như ngươi có việc bận thì cũng không cần thiết phải ở đây."
Tô Dao nhún vai, "Dù sao ngươi cũng có việc làm ăn của gia tộc mà...""Không quan trọng."
Hắn lắc đầu, "Những chuyện đó đều không quan trọng."
Cho nên bọn họ vẫn là rẽ vào cửa hàng trong một con hẻm nhỏ.
Hàng hóa trên tường rực rỡ muôn màu, có rất nhiều đồ trang trí nhỏ đáng yêu, xét về kích thước và hình dạng thì một số có thể chứa quang não, một số có thể để trong xe.
Góc trong của cửa hàng còn bày một chiếc máy in 3D, bên cạnh mở ra màn hình làm việc, phía trên lơ lửng vô số hình chiếu ba chiều dày đặc.
Cô nhìn các hình chiếu đó, đều là các loại họa tiết và nguyên liệu tùy chọn, rõ ràng là khách có thể tự phối hợp.
Tô Dao vừa quay đầu lại, phát hiện Kael cũng đang đánh giá các đồ trang sức kia.
Ánh mắt của hắn dừng rất lâu ở một khu vực.
Tô Dao theo ánh mắt đó nhìn lại, thấy bên kia treo đều là các loại động vật họ mèo."Nếu như... Tính theo quy cũ," Kael bỗng nhiên mở miệng, "Ta có nên tặng quà đáp lễ cho ngươi không?"
Tô Dao có chút bất ngờ, "Ta cứ tưởng ngươi là kiểu giao thiệp xã giao cho có thôi chứ.""Ta thật sự không để ý," Kael nói rất tự nhiên, "Ta chỉ là muốn tặng quà cho ngươi.""Ô, nói một cách cẩn thận, coi như ngươi không tặng gì cả thì ta cũng không thiếu thứ gì, dù sao ta có được tinh thần thể đều là nhờ hồng phúc của ngươi --" Tô Dao cười tủm tỉm nói, "Nhưng ta vẫn muốn nhận quà, cho nên ngươi cứ tặng đi."
Dù sao loại cửa hàng này cũng không có gì đắt đỏ đặc biệt.
Cô tiến đến cạnh Kael, ngước đầu nhìn bức tường treo đầy mặt dây chuyền trang sức.
Giữa đám mèo con Mini Q bản rất đáng yêu kia, Tô Dao tìm thấy một con lông ngắn màu bạc, mặt tròn đầu tròn.
Kael hình như cũng đang nhìn một cái mặt dây chuyền."Đem mã trên kia đưa cho máy in, rồi chọn màu sắc trong hệ thống, có thể chế tạo tại chỗ một bé mèo anh lông ngắn màu vàng --" Tô Dao nhón chân giơ tay lên, định lấy mặt dây chuyền mèo lông ngắn màu bạc xuống."Tuy nói hai giống mèo khác nhau không chỉ có màu lông, nhưng xem như xấp xỉ cũng được..."
Tay của cô chợt bị ngăn lại.
Kael cũng đưa tay ra, bàn tay rộng lớn hữu lực đè xuống, tiện tay nắm gọn cả năm ngón tay cùng mu bàn tay cô vào lòng bàn tay.
Cảm giác lạnh lẽo bao trùm mu bàn tay, rót vào da thịt, rất nhanh liền lan ra.
Cái lạnh thuần khiết, thấu xương mang tính xâm lược rất mạnh, trong nháy mắt bao vây cô lại.
Không chỉ là da thịt tiếp xúc giữa hai bàn tay, khoảng cách của hai người bọn họ cũng vượt quá phạm vi giao tiếp xã hội bình thường.
Phía sau gáy cô là lồng ngực rắn chắc rộng lớn, trên vai là cánh tay khỏe mạnh cường tráng, tựa như giam cô ở trước người hắn.
Cái lạnh khác hẳn nhiệt độ cơ thể cô, nhắc nhở rõ ràng rằng - Cô đang đứng trong lồng ngực của một con động vật máu lạnh.
Tô Dao: "..."
Quả nhiên là con thằn lằn nhỏ.
Kael ngược lại rất nhanh liền buông tay ra.
Sau đó cầm lên một cái đồ trang trí thú bông Sư Tử Con Mini, đặt cạnh con mèo màu bạc lúc nãy."Cái này đi."
Hắn phối hợp nói.
Tô Dao há hốc miệng, "Đây không phải --" Tuy cũng có hơi giống mèo, nhưng vì nó là hình dạng sư tử non.
Nó có bộ lông màu vàng kim lấp lánh, đôi mắt màu vàng nhạt sáng ngời, bởi vì còn nhỏ, chân tay ngắn tròn trịa, cái đuôi dài cuối đuôi có một chùm lông xù.
Kael cúi đầu nhìn cô, đặt đồ trang trí đó cạnh mặt cô, giống như so sánh hai con sư tử một lớn một nhỏ.
Bàn tay lớn rõ gân cốt rung nhẹ một chút, đầu ngón tay cong lên chạm nhẹ qua khóe mắt cô."Ta thấy cái này đáng yêu."
Hắn rất thật tình nói, "Mắt của các ngươi giống nhau."
