Thì Nhất Nguyên bị học sinh trường quân đội vây quanh lúc đi ra, chỉ thấy Cơ Ti Dụ một tay cầm Tinh quả đút cho mấy con độc giác thiên mã, một tay khác xách theo cơm hộp.
Rõ ràng động tác và thần sắc của hắn không khác gì bình thường, nhưng nàng vẫn cảm nhận được tâm tình hắn không tốt.
Ai chọc hắn vậy?
Thì Nhất Nguyên bỏ lại Cơ Thanh Liễm đang hỏi Cơ Thanh Trì trên mu bàn tay nơ con bướm có xinh đẹp không, bước nhanh về phía Cơ Ti Dụ, khi hắn nhận ra nàng đến gần liền nhìn qua, nàng nhẹ giọng hỏi: "Ca ca mang cho ta món gì ngon vậy?"
Cơ Ti Dụ đút viên Tinh quả cuối cùng cho Bảo Bảo, chậm rãi đáp: "Đồ ăn cho mèo."
Còn đùa được, xem ra tâm tình cũng không tệ đến mức đó.
Thì Nhất Nguyên bế mèo con ra, "Ngươi đút cho nó đi."
Cơ Ti Dụ bị sự phối hợp này của nàng chọc cười, bế mèo con lên, rồi đưa hộp đồ ăn cho nàng, "Adlete chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho ngươi đấy."
Ba ngày thi đấu, Thì Nhất Nguyên chỉ uống bát canh thịt sau khi bắt đầu thi không lâu, thời gian còn lại đều no bụng nhờ dịch dinh dưỡng, lúc này có chút thèm thuồng, nàng vội vàng mở hộp cơm ra, dùng nĩa nhỏ xiên miếng hoa quả gọt tỉa cẩn thận bỏ vào miệng.
Cảm giác ngọt giòn tươi mát khiến nàng hạnh phúc nheo mắt lại, quả nhiên mỹ thực có thể chữa lành mọi thứ.
Cơ Ti Dụ nhìn bộ dạng nhỏ bé của nàng, cười lắc đầu, lại lấy từ trong nhẫn không gian ra hai hộp cơm nữa, đưa cho Cơ Thanh Trì và Cơ Thanh Liễm đang đi tới, "Phần của hai người."
Thì Nhất Nguyên cố tình cười trêu hắn, "Ca ca giống như phụ huynh đứng chờ con tan học ở cổng trường vậy.""Ta chẳng phải vậy sao?" Cơ Ti Dụ hơi nhướng mày.
Từ lúc khai giảng đến giờ, em gái tiện nghi gây ra biết bao nhiêu chuyện, hết chuyện này đến chuyện khác, chuyện nào chẳng khiến hắn phải bận tâm? Còn Cơ Thanh Trì và Cơ Thanh Liễm nữa, cũng đâu phải hạng đèn cạn dầu.
Cơ Thanh Trì không biết mình cũng bị hắn xếp vào hàng ngũ "phiền phức tinh", nhẹ nhàng cười, lại bị Cơ Thanh Liễm lườm "Đồ ngốc, sao cười vô duyên thế?"."Vâng vâng vâng, ca ca là tốt nhất." Thì Nhất Nguyên cười nhẹ nói.
Cơ Ti Dụ có chút hài lòng vì nàng biết điều, cực kỳ hào phóng cho mèo con một viên Kết Tinh dị hóa cấp S.
Mắt mèo con hơi sáng lên, lập tức ngồi xổm trên tay hắn, dùng chân ngắn ôm lấy Kết Tinh dị hóa, để lộ răng sữa trắng, ngoạm một miếng, cắn ra tiếng "rắc rắc" giòn tan."Ca ca thật tốt." Thì Nhất Nguyên tiếp tục khen hắn, cũng không quên ăn thêm miếng hoa quả.
Cơ Ti Dụ liếc nhìn nàng, không ý kiến gì.
Bốn người có khí chất và ngoại hình nổi bật đứng cùng nhau, thu hút không ít học sinh trường quân đội ghé mắt, Cơ Thanh Trì không quen với việc bị người "chú mục" như thế, dẫn đầu cưỡi Linh Đang chạy đi, Cơ Thanh Liễm cũng chịu không nổi ba ngày không tắm, cưỡi Nguyên Soái đi theo.
Thì Nhất Nguyên cũng không hứng thú bị người ta nhìn ngó, thấy ca ca tiện nghi không có ý định trả mèo con cho mình, liền cưỡi Bảo Bảo đi trước về tiểu viện của hắn, cầm quần áo rồi quen đường đi vào phòng tắm.
Lâu ngày thành quen, đôi khi nàng bên ngoài về trễ quá, ký túc xá cấm ra vào ban đêm, sẽ đến chỗ ca ca tiện nghi nương nhờ một đêm.
Cơ Ti Dụ có khi ở nhà, có khi không, đối với hành vi "tu hú chiếm tổ chim khách" của nàng cũng không mấy để ý, hoàn toàn không sợ nàng nhân lúc hắn không có nhà sẽ phá phách trong túc xá, nhìn thấy hoặc phát hiện ra thứ gì không hay.
Đương nhiên, Thì Nhất Nguyên biết chừng mực, hiểu rõ ranh giới cuối cùng của Cơ Ti Dụ, sẽ không làm những việc khiến người ta ghét bỏ, trước nay chỉ ở giữa tiểu viện lầu một và thư phòng.
Cơ Ti Dụ cũng chưa từng tìm hiểu xem nàng đang chơi cái gì, hai người duy trì sự ăn ý ngầm hiểu.
Trong thư phòng cất không ít ghi chép tâm đắc và kinh nghiệm học tập tinh văn của Cơ Ti Dụ, cùng các tư liệu hắn thu thập được trong quá trình học tinh văn.
Sau khi được sự cho phép của hắn, Thì Nhất Nguyên thường xuyên lui tới nơi này khi rảnh rỗi, ra sức học hỏi những kiến thức mà mình chưa từng biết, sự hiểu biết về tinh văn và Tinh trận cũng tăng lên nhanh chóng.
Lần thi đấu này có ích đến lồng giam Tinh trận thì cũng có công sức của nàng.
Lúc rảnh rỗi Cơ Ti Dụ kiểm tra nàng, cũng có chút thán phục tốc độ học tập của em gái tiện nghi.
Nàng đã làm gì thì sẽ rất chuyên tâm, kiên trì đến cùng, nhất định có thể thành công.
Cơ Ti Dụ ôm mèo con thong thả đi vào tiểu viện thì Thì Nhất Nguyên đã rửa mặt xong và ngồi trước bàn ăn, vui vẻ dùng bữa.
Có lẽ vì "được lợi" nên khi Cơ Ti Dụ nắn chân ngắn của nó, mèo con chỉ nhắm một mắt mở một mắt, không hề cào hắn.
Thì Nhất Nguyên tùy miệng hỏi: "Ca ca có biết tại sao Bắc Liệt thân vương không trở về Thiên Diệu tinh mà lại xuất hiện ở trường quân đội Tinh Diệu không?""Hắn thích ở đâu thì ở, ta nào biết được?" Cơ Ti Dụ vuốt mèo con, miễn cưỡng trả lời.
Thứ có thể làm hắn khó chịu, ngoài Kim Ô nguyền rủa ra, Thì Nhất Nguyên chỉ có thể nghĩ đến Đường Khê Cận, nghe giọng điệu của hắn lúc này, càng khẳng định người chọc hắn không vui chính là vị Bắc Liệt thân vương thần bí kia.
Không nhận được câu trả lời, nàng cũng không giận, mà hỏi sang chuyện khác, "Việc học sinh trường quân đội cấu kết với người thiên phú hắc ám để bán Kết Tinh hắc ám, hiệu trưởng đã điều tra ra kết quả chưa?"
Cơ Ti Dụ khựng lại động tác vuốt mèo con, chống cằm đánh giá em gái tiện nghi đang gắp đồ ăn, "Hai việc không liên quan này mà ngươi cũng liên kết được với nhau à?"
Vừa hỏi Đường Khê Cận, lại hỏi đến người thiên phú hắc ám, rõ ràng là có suy đoán về mối quan hệ giữa hai người.
Thì Nhất Nguyên ừ một tiếng, "Dù sao ta nghĩ không ra còn có chuyện thứ hai khiến vị thân vương này sau khi liên tiếp đánh bại Sắc Vi quân đoàn và Thánh Thiên Sứ quân đoàn, không trở về Thiên Diệu tinh thụ phong mà lại đến trường quân đội Tinh Diệu.""Có phải những người thiên phú hắc ám kia trong cuộc chiến này đã làm chuyện gì? Khiến Vĩnh Diệu đế quốc phải chịu tổn thất? Đường Khê Cận lần theo dấu vết đến trường quân đội Tinh Diệu?" Nàng suy đoán, ánh mắt sáng rỡ.
Cơ Ti Dụ thở dài, "Đầu óc nhỏ của ngươi linh hoạt thật đấy, đến trường quân đội Tinh Diệu chơi trò trẻ con với đám Đường Khê Thịnh đúng là phí cả đời."
Thì Nhất Nguyên cũng thở dài, "Ca ca không phải cũng đang phí đời sao? Có ca ca làm khách, thời gian cũng tính là đặc sắc."
Từ lần gặp ở Tiểu Mang tinh đến giờ, nàng vẫn chưa từng biết rõ thực lực thật sự của Cơ Ti Dụ, cái cảm giác nhìn người như cách màn sương này, nàng đã lâu không cảm nhận được, thỉnh thoảng đấu khẩu với hắn vài câu cũng là thoải mái tự tại.
Cơ Ti Dụ cười, không nói nhảm với nàng nữa, mà nói vào chuyện chính, "Việc Đường Khê Cận đến trường quân đội Tinh Diệu có liên quan trực tiếp đến người thiên phú hắc ám.""Trong Kim Ô quân đoàn có sĩ quan hấp thụ Kết Tinh hắc ám, bị gián điệp Winston Đế Quốc khống chế, làm lộ bí mật quân sự, suýt chút nữa khiến Đường Khê Cận chết trên chiến trường, Đường Khê Hạo nổi giận.""Đường Khê Cận phong tỏa tin tức, sau khi ngưng chiến liền lấy cớ bị thương cần dưỡng thương để điều tra chuyện này, truy ra một tổ chức người thiên phú hắc ám đang hoạt động ở Bạch Sư tọa, sau khi truy tìm nguồn gốc mới biết được Kết Tinh hắc ám trong tay bọn chúng là từ trường quân đội Tinh Diệu tuồn ra."
Kết Tinh hắc ám trên lãnh thổ Vĩnh Diệu đế quốc phần lớn do người thiên phú hắc ám buôn lậu từ tinh vực hỗn loạn và tinh vực hoang vu tới, thực tế những khu dị hóa có thể sản xuất Kết Tinh hắc ám không nhiều, mà phần lớn đều có quân đội đóng giữ, ở trạng thái phong tỏa, người thiên phú bình thường không vào được những khu dị hóa đó.
Chỉ có một số ít là bán mở, Huyết Sắc Cấm Địa là nơi lớn nhất, Huyết Sắc Cấm Địa có quân đội trường Tinh Diệu giám thị, nhiều năm qua chưa xảy ra chuyện gì.
Không ngờ lại có học sinh trường quân đội dám làm trái luật, còn liên lụy đến cuộc chiến tranh giữa Vĩnh Diệu đế quốc và Winston đế quốc, suýt chút nữa khiến Vĩnh Diệu đế quốc thất bại, Hoàng đế Vĩnh Diệu làm sao có thể bỏ qua? Chắc chắn muốn điều tra rõ chuyện này, nhổ bỏ ung nhọt bên trong đế quốc.
Thì Nhất Nguyên nghe hắn kể lại sự tình, khẽ cười nói: "Có thể khiến Bắc Liệt thân vương đích thân tới, phía sau chắc chắn liên lụy đến đại quý tộc nhỉ? Hay là..."
Nàng cố ý dừng một chút, cầm nốt phần hành cuối cùng ra, chậm rãi nói tiếp: "Có liên quan đến Đồ Đằng gia tộc?"
Thì Nhất Nguyên không thích ăn hành, nhưng thích bỏ hành vào món ăn để tăng hương vị, nên từ trước đến nay không yêu cầu Adlete bỏ hành đi.
Cơ Ti Dụ vuốt ve bộ lông mềm của mèo con, tán thưởng nàng: "Thông minh.""Là người của Đồ Đằng gia tộc cấu kết với Winston Đế Quốc? Hay là rút dây động rừng?" Thì Nhất Nguyên có chút hăng hái nói.
Địa vị Đồ Đằng gia tộc siêu nhiên, địa vị của người thừa kế dòng máu thuần khiết đương đại còn có thể so sánh với hoàng tử công chúa, những người chắc chắn thừa kế gia tộc như Ngọc Khê Trạch hoàn toàn có thể so với Đường Khê Thịnh.
Nhưng Hoàng thất không chỉ có một Đường Khê Thịnh mang dòng máu Kim Ô thuần khiết, còn có Đường Khê Nhã, Nhị hoàng tử và Ngũ hoàng tử, nhưng ba người bọn họ trước mặt Đường Khê Thịnh không có sức cạnh tranh, coi như không có cũng không khác biệt gì.
Ngoài những người thừa kế dòng máu thuần khiết, Đồ Đằng gia tộc còn có huyết mạch á loại, người mang huyết mạch thuần khiết thì bất tử, còn bọn họ dù có đạt đến Thánh Vực cũng không thể kế thừa gia tộc.
Tiền tài làm động lòng người, không chiếm được quyền lực chí cao vô thượng, tự nhiên sẽ có người muốn lợi dụng địa vị và đặc quyền của gia tộc Đồ Đằng để kiếm lấy tài phú vô tận.
Cái tay cầm này nếu rơi vào tay Vĩnh Diệu Hoàng. . . Ách."Ta đâu có biết được?" Cơ Ti Dụ giang tay ra, "Dù sao không phải chúng ta làm, xem náo nhiệt là được rồi."
Cơ Vu đối với hắn và Cơ Thanh Trì vô cùng tốt, Cơ Thanh Liễm có, bọn họ cũng không thiếu, còn hoàn toàn xem như con trai ruột bồi dưỡng, bọn họ không đáng vì chút tiền, pha trộn vào vũng nước đục của những kẻ mang dã tâm đen tối kia.
Về phần Cơ Thanh Liễm, hắn càng thêm khinh thường chút lợi nhỏ mọn kia, mà lại hắn mới vừa vào học, suốt ngày chỉ nghĩ làm sao tăng thực lực lên, đánh bại hai người ca ca và muội muội, làm gì có thời gian lẫn vào loại chuyện này?
Thì Nhất Nguyên khẽ chớp mắt, "Vậy Tinh Diệu trường quân đội chẳng phải lại càng náo nhiệt?""Tinh Diệu trường quân đội khi nào không náo nhiệt?" Cơ Ti Dụ hỏi lại.
Đấu đá và cạnh tranh giữa những người thừa kế của gia tộc Đồ Đằng là trò náo nhiệt lớn nhất.
- Cùng lúc đó, Winston Đế Quốc, trang viên Diên Vĩ."Cộc cộc cộc!" Thanh niên quản gia gõ cửa thư phòng được điêu khắc hình hoa Diên Vĩ Đồ Đằng sơn son.
Sau lưng hắn đứng yên một nữ hài mặt mày nhạt nhòa, nàng trông chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, môi mỏng hơi nhếch lên, tóc ngắn ngang tai phủ lên vết sẹo mờ sau đuôi mắt.
Nhìn kỹ sẽ phát hiện, nàng có tướng mạo giống Ôn Tòng Thư đến mấy phần, nhất là đôi mắt, có thể nói không có sai biệt."Vào đi." Giọng nói của Chris Hudson truyền ra, không phân biệt hỉ nộ.
Thanh niên quản gia đẩy cửa đi vào, nữ hài yên lặng đi theo sau hắn, vẻ mặt phục tùng rủ mắt xuống, hơi thu liễm khí tức lạnh lùng xa cách."Công tước, 009652 đã đến." Thanh niên quản gia khom người hành lễ, nữ hài cũng làm động tác tương tự.
Chris Hudson đang tựa lưng vào ghế làm việc chuyển người lại, liếc qua nữ hài đang cúi đầu đứng yên."009652, 009651 đã thất bại trong nhiệm vụ, Diên Vĩ Đồ Đằng đã không còn cảm nhận được khí tức của hắn, ngươi có nguyện ý đến Vĩnh Diệu đế quốc, dò xét xem hắn gặp chuyện gì không?" Vị công tước trẻ tuổi đan mười ngón tay vào nhau, mở lời hỏi ý nguyện của thuộc hạ.
009652 sớm đã quen với những trò xiếc này, biết mình không có quyền cự tuyệt, kính cẩn nghe theo nói: "Nguyện vì công tước phân ưu."
Chris Hudson hài lòng cười cười, "Ngoài ra, ngươi còn phải để ý xem Phong Tín tử có xuất hiện ở Tinh Diệu trường quân đội không."
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, đặt khung ảnh trong tay lên bàn, xoay nó lại, để tấm ảnh được bảo tồn tỉ mỉ trong khung lộ ra trước mặt 009652.
Trong ảnh là một nữ hài nhìn khoảng mười bảy mười tám tuổi, có mái tóc dài màu vàng nhạt hơi xoăn, làn da trắng nõn như sứ, mặt mày ôn hòa.
Nàng mặc bộ lễ phục quý tộc phức tạp đứng giữa một bụi hoa hồng, khẽ vuốt một đóa hoa hồng xa hoa, mỉm cười dịu dàng nhìn lại, giống như thiên sứ giáng trần.
009652 nhìn cô gái trong ảnh, sau khi quan sát kỹ dung mạo của nàng, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Ai có thể nghĩ tới chứ? Vị công tước Diên Vĩ cao cao tại thượng lại đang mơ mộng đến vị hôn thê của Sắc Vi công tước, con gái út của gia tộc Phong Tín tử.
A, nàng là giả, là Sellers Garcia dùng mỹ nhân kế để chiếm lấy chí bảo của gia tộc Diên Vĩ.
Mà vị công tước trẻ tuổi tài cao này biết rõ kẻ đến không thiện, vẫn một đầu đâm vào, đến nay vẫn còn đắm chìm trong ảo tưởng.—— —— —— —— Chọc tới chọc tới 0 30 Cảm tạ Phi thường cảm tạ đại gia đối với ủng hộ của ta, ta sẽ tiếp tục cố gắng!..
