Chương 117: Trưởng Thành Rồi
Ngày 7 thi đại học, buổi sáng thi ngữ văn, buổi chiều thi toán học
Ngày 8..
Sáng ngày 8 thi sử, buổi chiều thi lý hoá sinh..
Đúng, không thi tiếng Anh
Bình thường, Phương Bình vẫn học chương trình tiếng Anh, nhưng tiếng Anh, âm nhạc, mỹ thuật đều thuộc chương trình học khác
Có kiến thức cơ bản là được, không cần phải làm kiểm tra
Ngữ văn, toán học, lịch sử mỗi môn là 150 điểm, môn tổng hợp lý hoá sinh là 300 điểm
Từ cách phân chia điểm số có thể thấy chính phủ vẫn coi trọng các môn tự nhiên
Phân ra hai khoa văn võ chỉ là hình thức
Khoa văn mà mọi người thường hay nhắc đến tương đương với khoa văn và các môn khoa học tự nhiên của kiếp trước, hoặc có thể nói, khoa văn không phân chia các khoa nhỏ hơn
Thực ra điều này cũng rất bình thường, đã phân ra hai khoa văn - võ, thì cũng không cần phải phân chia rạch ròi các khoa trong khoa văn rồi
..
Kiểm tra văn hoá, Phương Bình vẫn có thể làm bài tương đối nhẹ nhàng
Lực lượng tinh thần bây giờ của cậu đã gần 200 hz, hầu như cao hơn gấp đôi so với người bình thường
Lực lượng tinh thần cao hơn gấp đôi, nhưng cũng không có nghĩa sẽ tăng trí nhớ và năng lực phân tích lý giải lên gấp đôi
Sức mạnh tinh thần không phải tính như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu thật sự tính như thế, khí huyết của Phương Bình còn không bằng hai người bình thường cộng lại
Nhưng bởi vì trí nhớ, năng lực lý giải của Phương Bình mạnh hơn người bình thường nhiều, lúc kiểm tra Phương Bình cảm thấy đề không quá khó
Nếu đã từng làm qua đề tương tự, dù có thay đổi số như thế nào đi nữa, cậu cũng có thể nhớ được cách làm bài
..
Đến chiều ngày 8, kỳ thi đại học chính thức kết thúc
Mới vừa về đến nhà, Phương Bình liền nhận được điện thoại của Ngô Chí Hào
"Ở đâu đó
"Vừa về tới nhà..
"Trời ơi
Ngô Chí Hào nghe vậy kinh ngạc, giọng nói như không tin vào lỗ tai mình: "Vừa thi đại học xong mà cậu lại về nhà hả
Dường như nghe tin Phương Bình về nhà là tội ác không thể tha
Không chờ Phương Bình nói chuyện, Ngô Chí Hào lập tức nói: "Bọn tớ đều đang tụ tập ở Nhất Trung đây này, đêm nay chuẩn bị ăn chơi buông thả một chút, sống phóng túng một đêm, tớ mời
Những người này, đã bị bó buộc nhiều năm rồi
Học sinh thi khoa võ lại càng thảm hơn, vì thi khoa võ phải trả giá quá lớn
Không phải ai cũng như Phương Bình, trong thời gian ngắn có thể khiến khí huyết tăng trưởng mạnh mẽ
Đám người Ngô Chí Hào bình thường nếu muốn tăng khí huyết lên thì phải duy trì lượng dinh dưỡng hấp thu vào cơ thể, hầu như không ăn đồ ăn vặt, không uống nước ngọt, không ăn những quán ăn bên đường, không hút thuốc uống rượu…
Nói chung, sống mấy năm như vậy, ngày nào cũng như ngày nào, năm dài tháng rộng, có chút thảm
Hiện tại, kỳ thi khoa võ xem như chính thức kết thúc, tiếp theo chỉ cần chờ kết quả, nên mọi người muốn ăn chơi một bữa
Phương Bình chưa từng trải qua cuộc sống gò bó gian khổ như vậy, nhưng Ngô Chí Hào đã mời, Phương Bình cũng không từ chối, chỉ cười nói: "Được, vậy chờ chút, tớ sẽ qua
"Nhanh lên đi, mọi người đang chờ cậu đấy, tối nay không ngủ nhé
Ngô Chí Hào điên cuồng buông thả hét lớn một tiếng, Phương Bình cũng đã nghe được bên cạnh cậu ta có người đang lớn tiếng hét hò
..
15 phút sau
Phương Bình đến trước cổng trường Nhất Trung, nhìn thấy đám người Ngô Chí Hào
Không chỉ có học sinh khoa võ, cũng có cả những học sinh khoa văn, đại khái hơn 10 người
Ngoại trừ học sinh lớp 12A4, cũng có học sinh những lớp khác tụm năm tụm ba đang đứng trước cổng trường tám chuyện
Vừa nhìn thấy Phương Bình, Trương Hạo lớn tiếng cười nói: "Phương Bình, thi xong không đi chơi bời phóng túng một bữa, lại về nhà làm con trai ngoan của mẹ, không thấy ngại hả
Phương Bình buồn cười nói: "Phóng túng
Dương Thành có cái gì tốt để phóng túng
Lẽ nào cậu định chuẩn bị dắt Trương Nam tìm một nơi để phát tiết một lát sao
"Cút
Trương Hạo tức khắc mặt đỏ tới mang tai, cẩn thận từng li từng tí một liếc mắt nhìn Trương Nam bên cạnh
Những người này bình thường lẫm lẫm liệt liệt, cũng chỉ là học sinh cấp ba thôi, nào có thành thục như vậy
Lúc này không thể so với sau này lên Võ Đại, kinh nghiệm ăn chơi đương nhiên không giống, dù sao học sinh cấp ba vẫn còn ngây ngô non nớt
Phương Bình vừa nói ra lời này, mặt Trương Hạo đã đỏ tới mang tai, những người khác cũng chẳng khá hơn là bao
Ngô Chí Hào cũng ngại
Lưu Nhược Kỳ lại càng nhìn Phương Bình với cặp mắt như nhìn kẻ lưu manh, bình thường không nhìn ra, ai ngờ Phương Bình lại hạ lưu như thế
Đúng, hạ lưu
Cái mọi người gọi là phóng túng, cũng chính là ăn cơm, phá giới uống chút rượu, hát hò thế thôi
Phương Bình lại muốn đi tìm gái, đây không phải hạ lưu là cái gì
Thấy mọi người đều nhìn mình, Phương Bình thở dài, thật là một đám thanh niên quá non nớt ngây thơ rồi
Qua vài năm nữa, chắc đám học sinh trung học vượt xa bọn họ bây giờ mất
Mọi người vốn muốn định nói vài câu chọc ngoáy Phương Bình, bây giờ đều cứng họng, lại có thêm các bạn nữ ở đây, các bạn nam cũng không tiện bàn luận chủ đề hạ lưu này với Phương Bình
Ngô Chí Hào vung tay lên, lớn tiếng nói: "Đi, chúng ta trước tiên đi ăn đồ nướng, đêm nay không uống nước ngọt, uống rượu
Ăn uống xong, bọn mình cùng đi hát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lớn như vậy rồi mà bây giờ mới được uống rượu, hôm nay các cậu uống cho đã đi, tớ mời
Những người khác lúc này cũng không nói gì, chỉ một mực hùa theo, mọi người cười nói cùng nhau đi trên vỉa hè dành cho người đi bộ đến bên quán nướng bên đường
..
Một đám trẻ con miệng còn hôi sữa chưa từng uống rượu, ngồi vào bàn đã gọi ngay 5 két bia và 2 bình rượu đế
Đồ nướng còn chưa mang lên, mấy cậu con trai đã bắt đầu làm anh hùng, uống trước rồi tính
Phương Bình trơ mắt nhìn Trương Hạo uống một hớp gần 2 xị rượu đế, trong lòng hơi buồn phiền vì đoạn đường tiếp theo
Cái bọn lỗ mãng này, ăn còn chưa ăn, trước đây cũng chưa từng uống rượu, uống một hớp vào nhìn láo hết phần thiên hạ
Phương Bình dám cá, cuối cùng có thể trụ lại được không quá 3 người
Phương Bình đã bắt đầu suy nghĩ, mình nên đưa bọn họ về, hay là thuê một phòng KTV, quăng mấy đứa này vào đó, cho tụi nó ngủ tới sáng
Trương Hạo lại mặc kệ chuyện này, dù sao cũng chưa say rượu, bây giờ đang hưng phấn, vừa uống, cậu ta vừa lớn tiếng hét: "Học chung trung học 3 năm, hình như chúng ta chưa bao giờ tụ tập
Các cậu bận việc các cậu, tớ bận việc của tơ
Bây giờ thi xong rồi, sau đó mỗi người đi một ngả, có người lên Võ Đại, có người học đại học khoa văn nổi tiếng, cũng có người sẽ học trường đại học bình thường
Mấy năm sau, một khi tốt nghiệp, chúng ta lại khác nhau một trời một vực
Lúc đó ai mà biết được liệu chúng ta có thể có cơ hội tụ tập như thế này hay không
Nhân ngày hôm nay, chúng ta hãy ăn uống no say, không say không về
Lời này vừa nói, lập tức chạm vào những tâm tư trong lòng mọi người
Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng mọi người lại không ngốc
Trong số mọi người, Phương Bình và Ngô Chí Hào gần như 100% có thể đậu Võ Đại, sau đó trở thành võ giả, cao cao tại thượng
Mấy người như Lưu Nhược Kỳ, Trần Phàm cho dù không học được Võ Đại, nhưng đậu vào một trường khoa văn nổi tiếng cũng không phải chuyện khó, cho dù là người bình thường, tương lai cũng có thể phát triển
Thành tích hơi kém như Trương Hạo, Trương Nam cũng chắc chắn có thể đậu vào đại học trọng điểm
Nếu kém hơn một chút, vậy cũng chỉ có thể vào các trường đại học bình thường, thậm chí là một số trường hơi tệ
Mấy năm sau, mọi người còn có thể giống nhau sao
Tuyệt đối sẽ khác
Trương Hạo vừa dứt, người đầu tiên mở miệng ra tiếp chuyện không phải là người khác, mà là Lưu Nhược Kỳ
Lưu Nhược Kỳ cầm ly bia đã được rót đầy, tâm tình hơi thất thố nói: "Tớ uống với các cậu
6 năm nay, từ lúc học lớp 7 đến giờ, người nhà vẫn luôn hy vọng tớ có thể đậu khoa võ, vì thi khoa võ mà bán nhà, vay tiền
Kết quả, tớ lại khiến bọn họ thật vọng rồi
Không sao cả, dù thi không đậu Võ Đại, tớ cũng tin rằng, người bình thường cũng có thể xông pha, kiến tạo khung trời riêng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô gái bình thường trầm mặc ít nói, nhìn có vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, lúc này lại đang giải bày tâm tư
Không phải cô không nói chuyện, không phải cố ý lạnh lùng, mà là áp lực quá lớn
Áp lực lớn đến mức cô không dám kết bạn