Chương 262: Kìm Nén Cơn Giận Muốn Lấy Người Thử Đao
Cùng lúc đó
Lối vào địa quật Ma Đô
Vương Kim Dương cắn răng nghiến lợi nói: “Tần Phượng Thanh, lần này anh khiến tôi lãng phí hai tháng trời, nếu lần này vẫn không có đồ ngon, tôi sẽ chém chết anh ở địa quật!”
Tần Phượng Thanh rùng mình một cái, xấu hổ nói: “Cũng đà lấy được không ít đồ tốt rồi mà, người bảo vệ mạnh nhất thôn xóm đó, anh thấy cũng phải đến cấp năm đó… nếu thật sự thất bại thì…”
“Ngậm miệng quạ của anh lại
Anh nghe cho kĩ, lần này tôi sử dụng tuyệt chiêu, nhiều nhất hai chiêu, chém hắn không chết, anh lập tức kéo tôi chạy trốn
Chém chết, anh cũng phải lập tức đưa tôi chạy trốn, bộ pháp của anh không thành vấn đề chứ?”
Tần Phượng Thanh bất đắc dĩ nói: “Rõ ràng mình theo con đường cương mãnh, hai tháng này lại sắp biến thành Tần Bào Bào (1) rồi…”
"Câm miệng, tôi hỏi anh luyện thế nào rồi
"Chạy nhanh lắm
"Vậy thì tốt, đi
Hai người khí phách hiên ngang, hùng dũng oai vệ đi vào địa quật, một số võ giả thủ vệ ở ngoài địa quật trêu ghẹo nói: “Hai vị, có cần bọn tôi chuẩn bị sẵn thuốc trị thương và gọi sẵn đội cấp cứu tới không?”
Hơn hai tháng này, số lần hai người bị thương trốn về đã quá 10 lần rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Phượng Thanh cũng không quay đầu lại nói: "Không cần đâu, lần sau tôi trở ra, tôi sẽ là võ giả cấp bốn
"Vậy chúng tôi chờ cậu lên cấp bốn
Ha ha ha..
Mọi người cười trêu ghẹo một trận, hai người cũng vào địa quật, âm thanh hoàn toàn biến mất
Bọn họ vừa đi, lại có người mở miệng nói: "Hai thằng nhóc này chắc là tìm được nơi tốt rồi, rèn luyện hơn hai tháng, tôi thấy thi thể mang về có cả cấp bốn rồi
Lần này chắc là bọn họ có thể kiếm được đồ tốt!”
“Có ngưỡng mộ ao ước cũng vô dụng, chuyện tốt như vậy đương nhiên độ nguy hiểm cũng lớn
Anh không thấy hai người họ bị thương bao nhiêu lần rồi à
Tần Phượng Thanh có thể sống đến hiện tại, tôi cũng thấy lạ lắm đó.”
“Này ngược lại cũng đúng, nhưng tôi thấy Tần Phượng Thanh sắp hoàn thành tôi luyện xương sống rồi…”
“Vương Kim Dương cũng có tiến bộ không ít, sợ là sắp đến cấp bốn trung kỳ rồi.”
“Chậc, sóng sau xô sóng trước, cũng tốt, mấy lão già như chúng ta cũng có thể an tâm hơn chút
Gần đây Võ Đại có thi đấu giao lưu, các anh biết chứ?”
“Biết, nhưng bên Võ Đại toàn mấy đứa tép riu, thế mà cũng nháo nhào lên
Tôi thấy, Quân đội nên tham gia vào, để thiên tài võ giả Quân đội dạy bọn nhóc đó thế nào là người!”
“Thôi đừng có nói, không hẳn là sẽ không có đâu, năm nay mới bắt đầu thôi, lần sau, Quân đội không hẳn sẽ không tham dự.”
"..
Mọi người nghị luận một trận, không bao lâu sau lại rơi vào yên lặng
..
Ma Võ
Trong lớp học
Phương Bình nghe bên tai truyền đến âm thanh xì xào bàn tán, có chút kích động muốn giết người
“Các cậu nhìn thấy không
Gần đây, phía bên ký túc xá của chúng ta hình như có một người ngày ngày đều mặc quần áo bơi mùa đông!”
“Có thấy, nhưng mà không giống như đi bơi mùa đông đâu, là rơi xuống nước đó.”
“Tớ cũng nhìn thấy, không biết có phải là sinh viên của Học viện Văn Khoa hay không, hoc sinh Ma Võ rơi xuống nước, hay là vứt xác tiêu huỷ!”
“Quan trọng là không phải chỉ có một lần, tớ ở xa xa cũng nhìn thấy nhiều lần rồi.”
“Các cậu cũng nhìn thấy rồi
Tớ còn tưởng tớ bị hoa mắt cơ chứ?”
"..
Các học sinh nghị luận sôi nổi, có người thường xuyên cười nhạo, trêu chọc vài câu
Phó Xương Đỉnh ý vị sâu xa nhìn Phương Bình, mấy người cùng khu ký túc xá cũng nhìn cậu như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện Phương Bình rơi xuống nước, cả người ướt nhẹp đi về ký túc xá, hình như không phải một lần nha
Đương nhiên, người ở ký túc xá khu một không thật sự cảm thấy Phương Bình rơi xuống nước, mà khả năng là đang luyện tập chiến pháp nào đó
Nhưng mà người khác không biết điều này
Bây giờ nghe những người khác thảo luận, tất cả mọi người đều ráng nhịn cười, cũng không ai đứng ra giải thích một chút, xem trò vui hay mà
Phương Bình hừ một tiếng, thầm nói, chờ ta luyện thung công được đến cảnh giới Lăng Không, cho mấy người lác mắt ao ước
Thung công chỉ có ba tầng, nhưng riêng tầng ba, cảnh giới Lăng Không, rất nhiều võ giả cấp hai cấp ba đều không luyện thành
Nếu như thung công cậu đạt đến cảnh giới Lăng Không, phối hợp với Vân Bộ thì mới thực sự là có thể đánh có thể lùi, muốn đánh thì đánh, muốn chạy thì chạy
Nếm mật nằm gai được thì mới là người trên người, mất mặt một chút, sau này mới có thể lấy lại thể diện
Bây giờ mấy người không phải đang thích thú xem kịch sao
Chúng ta chờ xem
Phương Bình rộng rãi, ghi nhớ từng câu nghị luận bàn tán, những ánh mắt khác người của bọn họ
Chờ có cơ hội, sẽ dạy dỗ bọn họ, để bọn họ biết cái gì gọi là hoạ từ miệng mà ra
Trong lòng lên âm mưu trả thù, Phó Xương Đỉnh nói lảng sang chuyện khác: "Ngày mai là lễ Giáng Sinh, có muốn ra ngoài đổi gió một chút hay không
"Lễ của người nước ngoài, có cái gì hay mà đón
"Cậu đừng quan tâm là lễ tết của người nước ngoài hay lễ tết của mình, bỏ chút thời gian thư giãn một chút, gần đây thần kinh căng thẳng quá, sắp đứt hết rồi đây này
Phương Bình suy nghĩ một chút, bỗng nhiên gật đầu nói: "Được, ngày mai ra ngoài đi dạo vài vòng
Cậu ngược lại không phải muốn ra ngoài chơi, mà bởi vì gần đây Lý Thừa Trạch gọi điện cho cậu, nói kinh doanh chuyển phát thức ăn nhanh bị người khác nhìn chằm chằm rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kinh doanh giao thức ăn nhanh không quá phức tạp, trước sau cũng có vài người nhìn ra tương lai, cạnh tranh kiểu gì cũng có, Phương Bình cũng lười nói gì
Nhưng gần đây hình như có võ giả đứng ra quấy rối việc làm ăn, việc này Phương Bình phải quản một chút rồi
..
Ngày hôm sau, ngày 25 tháng 12
Phương Bình, Phó Xương Đỉnh, Đường Tùng Đình, Trương Duyệt, Hạ Văn Du, một đám sinh viên nam nam nữ nữ bước ra khỏi trường học
Mấy người Dương Tiểu Mạn gần đây muốn vội vàng muốn đột phá đỉnh cấp một, cũng không có thời gian ra ngoài chơi, Phó Xương Đỉnh cũng không rủ các cô đi theo
Nhưng những nữ sinh còn lại của lớp huấn luyện đặc biệt còn lâu mới đến đỉnh cấp một, các cô cũng không quá nóng vội, Phó Xương Đỉnh vừa mới rủ, mấy người họ đã nhanh chóng đáp ứng rồi
Nhìn Phương Bình ra khỏi cửa còn cõng theo một cái hộp gỗ, Phó Xương Đỉnh cảm thấy thật cạn lời: "Cậu định làm gì
Ở Ma Đô vẫn rất an toàn, không cần mang theo vũ khí đi dạo chứ
Trong hộp gỗ kia của Phương Bình là cái gì, cậu đương nhiên biết
"Có chút việc, các cậu đi chơi trước đi, lát nữa xong việc tớ sẽ tìm các cậu
"Cậu đi đâu
"Đừng hỏi, đi gây sự với người khác, mấy ngày nay tâm tình không tốt lắm
Mấy ngày nay Phương Bình cũng nín nhịn đến cực hạn, mỗi ngày đều bị rơi xuống nước không nói, còn bị người khác cười nhạo suốt
Đây cũng không phải điều quan trọng, quan trọng là gần đây vẫn không thu được tiền, cậu phải trơ mắt mà nhìn điểm tài phú rơi xuống con số dưới 10 triệu, Phương Bình sắp phiền muộn chết rồi
Bây giờ lại còn có người cản trở con đường làm ăn của mình, đây không phải là muốn chết hay sao
Tạm biệt đám người Phó Xương Đỉnh, Phương Bình nhanh chóng biến mất trước mặt mọi người
..
Công ty Viễn Phương
Lý Thừa Trạch đang ở ngoài cửa chờ, thấy Phương Bình đến, không kìm được thở phào nhẹ nhõm, vội vã tiến lên đón nói: "Phương tiên sinh..
"Đối phương là ai
"Một vị võ giả tốt nghiệp đại học sư phạm Hoa Đông, mới vừa tốt nghiệp, cũng bước ra đời lập nghiệp, vừa khéo lại vừa ý chuyện kinh doanh của chúng ta
Ngài cũng biết, anh ta là sinh viên tốt nghiệp Võ Đại, tuy rằng tôi đã tung tin ra ngoài rằng công ty chúng ta là sinh viên Ma Võ mở…
Nhưng không quá có tác dụng với anh ta…"
"Thực lực thế nào
"Cấp hai
"Võ giả cấp hai, cướp mấy điểm bán lẻ của chúng ta
Phương Bình chửi mát: "Cũng chỉ có nhiêu đó năng lực thôi, công bằng cạnh tranh thì tôi cũng không thèm nói làm gì, thế mà dám chơi xấu tôi
Mắng một câu, Phương Bình hỏi lại lần nữa: "Đỉnh cấp hai hay là mới vừa vào cấp hai
Đại học sư phạm Hoa Đông không phải là Võ Đại thông thường, mà được xem là tầng cấp thứ hai của Võ Đại
Sinh viên của bọn họ có thực lực không yếu, võ giả cấp ba tốt nghiệp không ít, cấp hai tốt nghiệp tương đối nhiều
Không giống Võ Đại thông thường, phần lớn đều là võ giả cấp một tốt nghiệp
Nhưng võ giả cấp hai tốt nghiệp, nói rõ cũng không phải là tinh anh của trường học, loại võ giả này chưa chắc đã mạnh được bao nhiêu
Không phải cấp ba là được, võ giả Võ Đại cấp ba đều là tinh anh trở lên, căn bản đều có chiến pháp sở trường
Còn cấp hai thì chưa chắc đã có
---
(1) Tần Bào Bào: Tần bỏ chạy, chữ "bào" ở đây là chạy trốn, vì chuyên gia phải bỏ chạy để giữ mạng nên gọi là "bào bào"