Chương 2730: Diệt Hai Chân Thần Cho Vui
Cách đó không xa, Ngô Khuê Sơn đau đầu, Phương Bình rốt cuộc đang làm gì
Làm vậy khác nào cố ý dụ người ta ra tay với mình
Hoặc là đang cố ý dụ người vào bẫy, hoặc là..
Phương Bình bị điên rồi
Ngô Khuê Sơn cảm thấy Phương Bình không ngốc đến mức khiêu khích tất cả mọi người lúc này, nói vậy là..
hắn có tự tin
Hắn muốn thả lưới bắt hết đám người căm thù hắn
"Thiên Cẩu chưa đi sao
Trong đầu Ngô Khuê Sơn nhảy ra suy nghĩ này
Những người khác lúc này cũng rục rịch, nếu Phương Bình không lớn lối như vậy, mọi người có lẽ sẽ ra tay với hắn, nhưng hắn càng hung hăng, mọi người càng sợ
Mỗi lời nói, cử động của Phương Bình đều đang khiêu khích người khác, ép mọi người ra tay với hắn
Phương Bình mặc kệ bọn họ nghĩ như thế nào, lại điểm danh Bằng Dược: “Ê chim, ta muốn cái cánh còn lại của ngươi, đưa ta
Con giun dài kia, mọi người thường nói gan rồng tuỷ phượng, ngươi, tự móc gan ra cho ta
Côn Vương, ngươi to gan đấy, không sợ bị Khôn Vương thật giết à
Ta muốn một cái đầu cá của ngươi
Giải Vương, tháo hai cái càng của ngươi xuống cho ta
Tên kia..
bản thể của ngươi là bạch tuộc phải không
Tự cắt mấy cái xúc tu xuống cho ta ăn thử nào
Phương Bình lúc này bá đạo điên cuồng không ai bằng, người không biết còn tưởng hắn đã thành Thiên Vương rồi
Dưới ánh mắt của nhiều vị Chân Thần, Phương Bình chỉ vào từng người một
Có yêu tộc địa quật, cũng có yêu tộc trong biển
Chỉ mặt gọi tên ai, là muốn đối phương cắt cái gì đó trên người đưa cho hắn
Cuối cùng, Phương Bình nhìn về phía Hữu Thần tướng, lạnh nhạt nói: "Bảo lão già Thiên Du gửi vài Thánh Quả đến đây, đừng ép ta đích thân đi lấy
Sắc mặt Hữu Thần tướng âm trầm, lạnh lùng nói: "Phương Bình, có năng lực thì ngươi tự đi mà lấy
"Ta không muốn phải đi một chuyến, sợ phiền phức
Phương Bình khinh bỉ nói: "Lúc ta mới vào cấp tám, ta đã đến một lần, lần đó, nơi mà các ngươi gọi là hoàng thành kém chút bị hủy diệt
Bây giờ ta sắp cấp Đế, ngươi có chắc muốn để ta tự đi lấy không
Cổ Xuyên, ngươi không sợ Lê Chử trở về, sẽ nhìn thấy tà giáo thứ hai sao
Hữu Thần tướng biến sắc, biểu cảm trên mặt thật sự thay đổi
Đấu võ miệng với Phương Bình thường không có kết quả tốt
Lúc hắn cấp tám đã đến hoàng thành, lần đó nhốn nháo đến mức kém chút nữa đã gọi Chân Vương về tiêu diệt tất cả mọi người trong thành
Bây giờ Phương Bình đã có thực lực phá bốn, nếu lại đi..
"Ha ha
Phương Bình cười trào phúng, tuy không phải là người mạnh nhất ở đây, nhưng lại hung hăng càn quấy đến mức Minh Đình cũng xấu hổ vì không bằng
"Một đám tôm tép mà thôi, mục tiêu của ta không phải là các ngươi, mà là đám lão già nhiều tuổi hơn các ngươi
Đừng ép ta, nếu ta cuống lên, các ngươi cũng chẳng có kết quả tốt đâu
Phương Bình lạnh nhạt nói: "Khi nhóm người Trấn Thiên Vương còn ở đây, họ đã ước định tuyệt đỉnh không vào ngoại vực
Bây giờ, ta không có nhiều thời gian chơi đùa với các ngươi, ai chán sống rồi thì báo tên đi
Không muốn chết thì an phận một chút
Kể từ hôm nay, vẫn quy tắc cũ, tuyệt đỉnh không vào ngoại vực
Ai muốn phá quy tắc thì cứ hỏi xem Phương Bình ta có đồng ý hay không, không sợ chết thì cứ thử xem
Ta hiện tại muốn đào tạo ra vài tuyệt đỉnh, một thời gian sau sẽ tấn công vào Thiên Phần, làm thịt chỗ dựa của các ngươi, các ngươi còn chưa đủ lọt mắt ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đã nói đến nước này rồi, ta không còn gì để nói, ta hỏi lại lần cuối, có ai muốn ra tay với ta hay không
Hiện trường trầm mặc như trước, Phương Bình tỏ vẻ không kiên nhẫn
Đúng lúc này, Minh Đình Chân Quân vẫn luôn im lặng lên tiếng, lạnh lùng nói: "Như vậy, lời nói cùng nhau diệt trừ Thần Giáo, cướp đoạt bảo vật Thần Giáo đều là giả dối
Phương Bình cười nói: "Ta nói dối ư
Tà giáo không phải có kim thân Thiên Đế đó sao
Thiên Đế chẳng phải còn sống đó sao
Tà giáo có ba vị Đế Tôn, mười vị Thần Chủ, Thánh Nhân Lệnh cũng là vật mà ta cướp được ở tà giáo..
Ta nói dối lúc nào
Ta tiêu diệt Địa Tuệ, các ngươi bảo ta nghĩ cách tìm tổng bộ tà giáo, chẳng phải ta đã làm được rồi sao
Nhưng ai biết tà giáo yếu như vậy, ta tiện tay đã tiêu diệt mất tiêu, chẳng lẽ lúc này ta còn phải chạy ra dẫn các ngươi vào chia chác
Minh Đình, ngươi cũng tuyệt đỉnh lâu năm, đừng ngây thơ như vậy chứ
Nghe những lời này, Hòe Vương cách đó không xa hơi giật giật khóe miệng
"Tà giáo yếu như vậy, tiện tay tiêu diệt", lời này..
Lời này thật chói tai
Minh Đình Chân Quân khẽ thở một hơi, đương nhiên lão không ngây thơ như vậy, lão cũng không ngờ Thần Giáo cứ như thế đã bị tiêu diệt rồi
Đương nhiên, trong suy nghĩ của mình, lão cho rằng việc này hẳn có liên quan đến chuyện Thiên Đế khôi phục
Nhưng, Thần Giáo phế quá
Nhiều cường giả như vậy mà để Phương Bình trà trộn vào, mà vào được bao lâu đâu chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lại còn để Phương Bình khôi phục cho Thiên Đế
Không cần bất kỳ ai nói, mọi người đều có chung suy đoán, chuyện Thiên Đế khôi phục chắc chắn có liên quan đến Phương Bình, bằng không, không sớm không muộn mà lại khôi phục vào lúc này, thế thì quá khinh thường Khôn Vương rồi
"Nhân Vương nói không sai
Minh Đình bình tĩnh trở lại, không còn điên cuồng như trước, nhưng ánh mắt hơi đỏ lên, nói: "Nhưng đại nạn của lão phu đã sắp tới
Bây giờ không nghĩ được nhiều như vậy
Nhân Vương có thể uy hiếp người khác, nhưng không thể uy hiếp được lão phu
Ám sát hay trực tiếp giết cũng được, lão phu không để ý, dù sao sớm muộn cũng chết
Binh khí, dù là thần khí, lão phu cũng không để ý
Lão phu chỉ muốn biết, Thần Giáo có bảo vật nào kéo dài tuổi thọ không, hoặc là vật nào để chứng đạo thành Đế không
Lão ta không bị Phương Bình uy hiếp
Đến mức này, vì mạng sống, lão cũng chẳng còn gì để mất
Thần Đình tồn tại tám ngàn năm, lão không tin không có bảo vật kéo dài tuổi thọ
Phương Bình có sao
Minh Đình toát ra khí cơ, hiển nhiên là đã quyết định, mặc kệ Phương Bình nói gì lão cũng mặc kệ
Bây giờ, Phương Bình rất có thể là cọng cỏ cứu mạng duy nhất mà lão có
Lão có hành động, mấy vị Chân Thần khác cũng rục rà rục rịch
Có người đi đầu thì mọi chuyện dễ hơn rồi
"Ra tay với ta, ngươi có chắc ngươi có thể kéo dài tuổi thọ, có thể chứng đạo
Phương Bình cân nhắc: "Cướp bảo vật, cũng không phải là lựa chọn tốt
Ta cho ngươi cơ hội, giúp ta giết vài người, có lẽ ta có thể giúp ngươi chứng đạo
"Có thật không
Ánh mắt Minh Đình Chân Quân sáng như tuyết
Giết người đoạt bảo không phải là hành động mang lại thành công 100%
Giết cường giả, lúc sắp chết, đối phương có thể hủy diệt tất cả, đây mới là cường giả võ đạo bình thường
Trừ khi bị ám sát, bằng không, khó mà lưu lại bảo vật
Nhưng nếu là Phương Bình thì thật sự có thể..
"Chớ tin hắn
Nhóm người Hòe Vương gầm lên, Minh Đình là người mạnh nhất nơi đây, nếu ngay cả lão cũng bị lừa thì phiền phức lắm
Phương Bình bật cười: "Mấy tên này muốn ngăn cản ngươi, Minh Đình, ngươi nghe bọn họ hay là nghe ta
"Câm miệng
Hai mắt Minh Đình Chân Quân đỏ như máu, nhìn về phía mấy người kia, tỏ vẻ nếu ai dám lên tiếng, lão sẽ lập tức ra tay, điều này khiến mấy người này biến sắc
Phương Bình nở nụ cười: "Ngươi cũng là tuyệt đỉnh lâu năm, sống gần mười ngàn năm, có bao giờ nghe qua Bản Nguyên chưa
Nghe Phương Bình nói thế, có người kinh ngạc thốt lên
Người này không phải là ai khác, là Thanh Họa
Minh Đình Chân Quân cũng hơi nhíu mày, hình như từng nghe qua Bản Nguyên
Nhưng có người nghe không hiểu, Bản Nguyên chẳng phải là cấp chín sao
Thanh Họa nhìn về phía Phương Bình, hắn nhanh chóng hiểu ra, Thủ Tuyền Nhân đã đi ra, Bản Nguyên của đối phương xuất hiện cũng không có gì là chuyện lạ
Sắc mặt Hòe Vương biến đổi, khẽ quát: "Bản Nguyên hậu hoạn vô cùng
"Ầm
Minh Đình Chân Quân lập tức đột phá hư không, đấm ra một quyền, khí thế vô cùng mạnh mẽ, Hòe Vương không kịp lui tránh, cũng đánh ra một chưởng, nhưng lại bị một quyền kia đánh nát bàn tay bằng thịt
Nhóm người Hữu Thần tướng dồn dập ra tay, Minh Đình Chân Quân đã thu tay lại, lạnh lùng nhìn mấy người bọn họ: "Không cần các ngươi nhắc nhở lão phu
Sau đó, lão nhìn về phía Phương Bình, ánh mắt sáng quắc nói: "Lão phu biết Bản Nguyên
Năm xưa khi Thủ Tuyền Nhân còn ở tam giới, từng cho người đi vào Bản Nguyên thử một lần, nhưng đa phần đều là đạo giả.
Phương Bình cười nói: "Đó là năm đó, trước đó chẳng phải ta đã nói rồi sao
Khôn Vương..
giết không ít cường giả, nhưng nhưng không phải đạo của ai cũng nát"
Vù
Hư không rung động, ánh mắt Minh Đình Chân Quân sáng quắc như muốn xuyên thủng hư không, lão nhìn về phía Phương Bình với ánh mắt nóng bỏng
Hậu hoạn
Vậy có là gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão sắp chết đến nơi rồi, còn cần quan tâm hậu hoạn làm quái gì?
1732 chữ