Toàn Cầu Cao Võ

Chương 2754: Hồng Vũ




Chương 2754: Hồng Vũ
Bên kia, Trấn Thiên Vương cũng chửi mát nói: "Ai dám truyền âm, ta giết kẻ ấy
Ông còn chưa biết phải nói như thế nào, nếu Trương Đào đã mở miệng thì ông cũng không ngại đe dọa bọn họ mấy câu
Trấn Thiên Vương vừa nói xong, Khôn Vương đã hừ lạnh một tiếng
Đúng vào lúc này, Trấn Thiên Vương gầm dữ dội nói: "Thần Giáo, giết phản đồ ngụy triều
Giọng là của Khôn Vương
Hơi thở..
cũng là Khôn Vương, hắn dẫn dắt khí cơ của Khôn Vương tuồn ra ngoài
Khôn Vương suýt chút nữa đã tức chết, các ngươi đang làm gì
"Giết cường giả Nhân tộc
"Giết cường giả ngụy triều
Hai giọng nói lại lần nữa đồng thời vang lên
Trấn Thiên Vương chơi xấu, được nửa câu đã triệt tiêu luôn giọng nói của người ta, ông tự đắc nhìn Khôn Vương: "Ta không truyền âm được, ngươi cũng đừng hòng, cách hơn mười ngàn dặm, bọn họ sẽ không phân biệt được đâu
"Thiên Cực, Nguyệt Linh, đề phòng một chút, ai truyền âm, phá người đó
Không cho bọn họ truyền âm ra ngoài
Sắc mặt Khôn Vương biến đổi, đột nhiên mắng: "Ta xấu hổ khi làm bạn với các ngươi
Thiên Vương đó
Trương Đào thì thôi, hắn xem như Trương Đào còn nhỏ
Trấn Thiên Vương đã già lại còn không biết xấu hổ, học theo Võ Vương chơi trò này, không cảm thấy thẹn sao
Đến cảnh giới này của bọn họ, thể diện chẳng lẽ không quan trọng hơn mấy tên Chân Thần à
Quả thực không xứng làm Thiên Vương
Trấn Thiên Vương đâu quan tâm đến chuyện này, cười khà khà nói: "Vậy thì sao
Xấu với chả hổ, ngại lão phu trơ trẽn quá thì tự hạ cấp đi, thành Thánh Nhân, vậy thì sẽ không xếp ngang hàng với lão phu nữa
"Nếu không được thì tự sát càng tốt hơn..
"Vô liêm sỉ
Khôn Vương nổi giận, hắn chịu hết nổi lão già phiền toái này rồi
Trong đạo trường Linh Hoàng, cường giả liên tục đánh nhau
Trong bát trọng thiên, một vị cường giả chí tôn bắt đầu khôi phục
Trong tam giới, cường giả đang không ngừng sống lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loạn thế
Trong thời loạn lạc này, có người chẳng muốn lo gì, chỉ muốn khóc thật to
Tại vị trí của tà giáo, Tần Phượng Thanh rống to: "Người đâu
"Mau dẫn ta đi vào
"Khốn kiếp
"Lão tử giết được Vũ Đạc rồi
"Cho lão tử vào
Tần Phượng Thanh bi thương muốn chết, hắn giết Vũ Đạc rồi, Ngộ Đạo Nhai đâu
Chẳng phải bọn họ nói chỉ cần giết được Vũ Đạc là sẽ dẫn hắn vào sao
"Người đâu
Mau dẫn ta đi vào
Tần Phượng Thanh rống to, không vào được thì chứng đạo kiểu gì
Ngộ Đạo Nhai là thứ tốt, hắn nghe người ta nói, nếu đi vào có thể chứng đạo ngay lập tức
"Đi vào
Đúng lúc đó, phía sau vang lên âm thanh như đang cười
Tần Phượng Thanh không nói hai lời, phá không bỏ chạy
"Thú vị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người sau lưng vẫn cười: "Ta không muốn hại ngươi, ngươi là người của Thần Giáo sao
Tần Phượng Thanh dừng bước
Hắn không chạy, không phải là không muốn chạy, mà là hắn cảm thấy hư không như đang đọng lại, đây là cường giả khóa chặt hư không, hắn không chạy nổi
Hắn cũng không quản phía sau là ai, dù sao cũng không quen, chắc chắn có nguy hiểm, chạy rồi tính sau
Nhưng bây giờ..
Sau một khắc, Tần Phượng Thanh quay đầu lại, cúi rạp người, sốt sắng nói: "Chào tiền bối, không biết tiền bối và Thần Giáo là
"Bản tọa hỏi ngươi trước
Tần Phượng Thanh không thấy người, cũng không dám nhìn, giờ khắc này, chỉ nhìn thấy một đôi ủng da viền tơ vàng
Ánh mắt Tần Phượng Thanh lóe lên một cái, thấp giọng nói: "Vãn bối đến từ Nhân Gian, bởi Nhân Gian tu luyện gian nan, nên cố ý tới Cấm Kỵ Hải tìm kiếm cơ duyên
"Võ giả Nhân Gian.
Người mang giày chiến màu vàng cười nói: "Biết Phương Bình không
"Biết"
"Nếu biết, chẳng lẽ ngươi không biết hôm qua Phương Bình đã tiêu diệt Thần Giáo sao
" Tần Phượng Thanh dại ra, hắn thật sự không biết
Ngày hôm qua hắn còn đang bị người đuổi giết, bây giờ mới thoát truy sát, chỉ biết hôm nay có một ít khí cơ của cường giả bay lên, nhưng chuyện đó đâu có liên quan gì đến hắn, hắn chỉ không ngờ là tà giáo bị diệt mà thôi
"Phương Bình..
tiêu diệt Thần Giáo
"Không sai
Giọng nói mang cười nói: "Hôm qua, Nhân Vương phá cửa lao ra, hai trong ba vị hộ pháp Thần Đình bị giết chết, tám trong chín Thần Chủ chết trận, Phong Vân đạo nhân mang theo Địa Hình chạy..
Tần Phượng Thanh tiếp tục dại ra, mới có mấy ngày thôi mà
Nếu nhớ không lầm, hắn đi ngày 1, hôm nay là ngày
4Vậy mà lại có người nói cho hắn biết là tà giáo bị diệt sạch rồi
Chẳng trách không có ai đến đón hắn
Người đều chết hết rồi, ai mà tới dẫn nữa
Âm thanh lại lần nữa cười nói: "Ngươi muốn vào Thần Đình
"Cái này.
Tần Phượng Thanh nhấp giọng, nói: "Ta chỉ muốn tìm một ít cơ duyên, tiền bối đừng hiểu lầm, thật ra ta và Phương Bình cũng không quen biết gì, quan hệ với Thần Giáo..
cũng bình thường, ta là võ giả theo đuổi tự do, cũng không thích đánh đánh giết giết, theo cách nói của nhân loại, ta thật ra là võ giả hệ sinh hoạt Tần Phượng Thanh giải thích: "Không muốn giết người, chỉ muốn sống trong hòa bình, ngắm cảnh Tam Giới, đây mới là thứ mà võ giả như ta truy cầu
"Thú vị
Người kia nở nụ cười: "Vậy thì, sát khí và huyết khí trên người ngươi từ đâu ra vậy
"Tiền bối đừng hiểu lầm.
"Ngẩng đầu
Chủ nhân của giày chiến vàng vẫn cười: "Yên tâm, bản tọa không đối địch với nhân loại, cũng không đối địch với Thần Đình Tần Phượng Thanh ngẩng đầu nhìn sang
Vừa thấy cảnh tượng trước mắt, đồng tử thu nhỏ lại, cũng không phải là người trước mắt rất xấu, mà là rất rực rỡ, rất đẹp trai, cũng rất..
ấm áp
Nhưng càng như vậy, hắn càng cảnh giác
Hắn hiểu rất rõ một chuyện, không có cường giả nào dễ nói chuyện hết, càng cười sáng lạn đến mức nào thì càng khó đối phó đến mức đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Bình thích cười, Tần Phượng Thanh từng thấy hắn vừa cười vừa lừa chết người, sau khi người ta chết vẫn tiếp tục cười, có sống lại cũng không cho người ta biết chân tướng
Lão Trương thích cười, cười cười rồi giết chết rất nhiều cường giả địa quật
Thật ra hắn cũng rất thích cười, cười cười..
cười xong cũng có người chết
Gặp trúng đồng loại
Gặp trúng loại người này, sao có thể không cảnh giác chứ
"Không biết đại danh của tiền bối.
Chủ nhân của giày chiến vàng, thanh niên ấm áp như ánh mặt trời, Hồng Vũ
Hồng Vũ đang tìm Thiên Phần, nhưng bây giờ lại xuất hiện bên ngoài đường nối dẫn vào tà giáo, nghe vậy khẽ cười nói: "Chuyện xưa như sương khói, không cần nhắc họ tên
Ngươi biết Mạc Vấn Kiếm
"Cái này..
"Không cần phủ nhận, bản tọa cảm ứng được hơi thở của hắn trên thân thể ngươi..
Chiến pháp
Tru Thiên Quyết
"Tiền bối thực sự là mắt sáng như đuốc
Hồng Vũ khẽ cười nói: "Ngươi là người của bọn họ
"Cái này..
"Bản tọa và Mạc Vấn Kiếm cũng có chút liên quan, nhắc tới..
quan hệ khá là phức tạp..
Hồng Vũ than nhẹ một tiếng, Tần Phượng Thanh phán đoán một lát, trong lòng cân nhắc một phen, vội vàng khom người nói: "Vãn bối thất lễ rồi
Vãn bối đúng là môn đồ của Ma Đế, nhưng chỉ là đệ tử ký danh của Ma Đế, cũng không dám tự nhận là môn đồ Ma Đế.
Tần Phượng Thanh thổn thức nói: "Hiện nay ở Tam Giới, gia sư người người gọi đánh..
Bất đắc dĩ, vãn bối cũng không dám tự giới thiệu
Cầu phú quý trong nguy hiểm
Hắn vốn quen mạo hiểm, bây giờ nghe ngữ khí của người này, cảm thấy hắn và Ma Đế có chút quan hệ, lôi kéo làm quen trước rồi tính sau
Hồng Vũ nghe vậy, liếc mắt nhìn hắn, nở nụ cười nói: "Nếu thật sự là vậy thì cũng cùng một phái với bản tọa.
Tần Phượng Thanh chấn động trong lòng, một phái
Ma Đế Mạc Vấn Kiếm đến từ núi Tử Cái, người này là người của núi Tử Cái
Không đúng
Người của núi Tử Cái, trừ Công Vũ Tử còn sống, còn ai nữa
Chiến Vương đúng là đến từ núi Tử Cái
Nhưng hắn từng gặp Công Vũ Tử, cũng có quen biết, lần trước sau khi đến Đế Phần, rồi bạo phát đại chiến, hắn cũng từng thấy Công Vũ Tử
Người này hiển nhiên không phải Công Vũ Tử
"Người này là ai
"Tất nhiên là một lão già sống lâu năm
"Tự xưng là người cùng một phái với Mạc Vấn Kiếm..
Một phái..
Tần Phượng Thanh vội vã phán đoán, người này gọi thẳng tên của Mạc Vấn Kiếm, chắc chắn không phải là môn đồ, sư huynh đệ sao
Cũng không phải
Vậy còn có thể là ai
"Nghe nói trong trận chiến ở Vương Chiến Chi Địa, Trấn Thiên Vương trêu chọc Ma Đế, người có sữa chính là mẹ, nhận Nguyệt Linh núi Vương Ốc làm sư nương..
Người của Vương Ốc
"Dù có là Vương Ốc..
thì Mạc Vấn Kiếm cũng là cường giả, ai dám lẫm liệt gọi tên như vậy
Ít nhất cũng phải là cường giả cấp Thánh Nhân, cường giả như vậy cũng không nhiều đâu nhỉ
Tần Phượng Thanh thầm nghĩ, biểu cảm trên mặt lại rất cung kính: "Tiền bối..
là đồng môn với gia sư
"Vậy vãn bối nên gọi tiền bối là sư bá..
"Không cần
Hồng Vũ cười nhạt nói: "Ngươi muốn vào Thần Đình?"1862 chữ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.