Toàn Cầu Cao Võ

Chương 2774: Không Thể Giao Tiếp




Chương 2774: Không Thể Giao Tiếp (3)
Phương Bình hơi nhíu mày, nhanh chóng nở nụ cười nói: "Tiền bối cần gì phải hung dữ như thế"
"Hung dữ
Chú Thần Sứ cười nhạo: "Đó là vì ngươi chưa từng thấy dáng vẻ hung dữ hơn của lão phu
Phương Bình than nhẹ một tiếng, cũng không nói thêm gì, đánh giá thế giới nhỏ này, lại nhìn chồng sách dày cộm bên cạnh Chú Thần Sứ, sách gì cũng có
Chẳng những thế, Phương Bình còn nhìn thấy máy tính xách tay..
đương nhiên, không có mạng
Phương Bình nở nụ cười, thú vị
Trấn Thiên Vương giam giữ đối phương, nhưng coi bộ vẫn để đối phương hiểu rõ tin tức bên ngoài, trong tám ngàn năm qua, e là người này cũng không hoàn toàn bị tách biệt khỏi thế gian
Phương Bình đi lên trước mấy bước, không đến gần ông lão, mà đi đến một bên, ngồi xổm xuống, thuận tay cầm lấy xích sắt đang khóa lấy đối phương.Nhìn một hồi, Phương Bình bất ngờ hỏi: "Thứ này được chế tạo bằng vật liệu gì
"Không biết
Phương Bình khẽ cười nói: "Vậy thì thôi" Nói xong, Phương Bình lại hỏi: "Tiền bối có từng gặp Võ Vương chưa
"Chưa từng
Phương Bình bất ngờ: "Chưa từng
Không thể nào, trước khi đi, Võ Vương nói với ta, nếu có việc có thể tới tìm tiền bối"
Chú Thần Sứ suy nghĩ một chút, cười nhạo: "Hắn không dám tới
Phương Bình trầm tư chốc lát, có lẽ đã hiểu, lão Trương..
E là cũng biết một vài chuyện
Không dám tới, có lẽ là phân vân có nên thả người này hay không
Nhân Vương..
có thể đặc xá người này sao
Thực ra, Phương Bình cũng chỉ suy đoán mà thôi
Nhưng trước khi đi, lão Trương đã nói với hắn, nếu gặp chuyện phiền toái, có thể đến tìm người này, giọng điệu khá là phức tạp
Có lẽ ông ấy không đến là vì lo lắng ông sẽ không nhịn được mà thả người này
Người này có tội
Tội lớn
Lão Trương là Nhân Vương, cũng không dám đại biểu Nhân tộc tha thứ cho người này
Có thể thấy được, người này xác thực có lỗi với Nhân tộc
"Xin hỏi tiền bối tên gì
"Vô Danh
Phương Bình cười nói: "Phải không
Trước đây không lâu, Biển Khổ có núi Vô Danh, trên núi Vô Danh có vị Vô Danh Đế Tôn, cũng trả lời y chang tiền bối vậy đó, kết quả, tiền bối đoán xem đối phương ra sao
Khóe miệng Chú Thần Sứ hơi co giật
"Chết rồi
Phương Bình cười: "Chết rất thảm
Nguyệt Linh xuất hiện, đánh chết đối phương trong tích tắc, hắn cũng là Đế Tôn đầu tiên chết trận hôm đó, thực lực chẳng ra gì
Tiền bối là đồng môn với người đó
Chú Thần Sứ hừ một tiếng, ông không thoải mái, ngươi mới là đồng môn của hắn
Lão phu là người mà Đế Tôn có thể so sánh sao
"Tiền bối có thực lực thế nào
"Ngươi đoán xem
Phương Bình lại cười nói: "Không đoán
Tiền bối tự nói
Nói thế này nhé, nếu tiền bối không phải là đỉnh Thánh Nhân hoặc Thiên Vương, vậy thì người cứ chết già ở đây đi nhé
Cấp Đế cũng là rác rưởi, không có gì tác dụng gì, ta không cần
Không có giá trị tương xứng, thì ta cũng không cần phải trả giá gì, rác rưởi vô dụng như vậy, chết cũng vô ích
Tiền bối là cấp Đế sao
Nếu đúng thì người cứ nói thẳng, ta sẽ lập tức rời đi, ta không thích lãng phí thời gian với người vô dụng"
Ánh mắt Chú Thần Sứ lạnh lùng, nhàn nhạt nói: "Cấp Đế là rác rưởi vô dụng
Dù ở thời kỳ Thượng Cổ, Đế Tôn cũng là bá chủ Tam Giới..
Phương Bình cười: "Vậy sao
Vậy thì Thượng Cổ cũng chẳng ra sao
Cấp Đế cũng có thể làm bá chủ
Thượng Cổ quả là rất nát
"Mồm mép lanh lợi"
Phương Bình cười ha hả: "Cũng không phải, các ngươi sống lâu như vậy mà mới đến cấp Đế, ta không nên khinh bỉ các ngươi sao
Nhìn ta này, nhìn lão Trương, nhìn Tư lệnh Lý, Bộ trưởng Nam, Hiệu trưởng Ngô..
Thật đấy, ta chẳng muốn khinh bỉ các ngươi, nhưng các ngươi sống đến giờ phút này mà vẫn chỉ là cấp Đế, ta không nên khinh bỉ sao
Đừng nói là đại thế ở hiện tại, năm xưa Tam Giới có sóng gió, người khác chứng đạo Hoàng Giả, chứng đạo Cực Đạo
Các ngươi không thể, chứng tỏ các ngươi là người thất bại, là rác rưởi, còn không cho phép hậu nhân bình luận vài câu sao
Khóe miệng Chú Thần Sứ lại co giật, ngươi nói..
nghe rất có lý
"Vậy thì sao
Người thất bại
Nếu vô địch, ngươi cần gì phải đến cầu lão phu
Phương Bình cười: "Sai rồi, không phải cầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là hợp tác, mỗi người có nhu cầu riêng
Tiền bối đã ở đây nhiều năm như vậy, là không có cách nào đi ra ngoài, hay là nói..
Cần một bước ngoặt mới có thể đi ra ngoài
Mà cơ hội này, cần ta đưa đến cho tiền bối, đúng chứ
Tiền bối, đi thẳng vào vấn đề thôi, đừng giả bộ ngớ ngẩn, ngươi có muốn đi ra ngoài không
Có đồng ý hợp tác
Đồng ý chung tay góp sức lực cho nhân loại
Nếu đồng ý, chúng ta nói chuyện cụ thể hơn, nếu không, ta cũng không có hứng thú nói chuyện phiếm với một lão già, ngươi cứ tiếp tục ở đây, đợi khi nào ngươi chết già, ta sẽ cho người đến nhặt xác"
"Vô liêm sỉ
Ánh mắt Chú Thần Sứ lạnh lẽo, khí lạnh bao trùm cả thế giới nhỏ: "Ngươi không sợ chết
Ngươi cho rằng lão phu bị nhốt ở đây thì không thể ra tay với ngươi
Ngươi đánh giá cao bản thân quá rồi
Phương Bình cười cười: "Không sao, đây chỉ là hóa thân của ta mà thôi, tiền bối muốn giết sao
Muốn giết thì ta đưa tới cửa cho tiền bối giết là được, nếu không đủ lời nói, ta lại đưa thêm vài hóa thân nữa"
Nói xong, Phương Bình tiến thêm một bước, trực tiếp đi đến trước mặt ông lão, cười nói: "Tiền bối, nào, giết ta đi, ta sẽ không dây dưa nữa, trực tiếp rời khỏi nơi này
Ta bận lắm, không thích hợp tác với người có tính khí nóng nảy"
"Ngươi.
Chú Thần Sứ hơi giận, từ trước đến nay, chỉ có bản thân chọc tức người khác, vậy mà hôm nay lại bị thằng nhóc này chọc tức
Chú Thần Sứ thở ra một hơi, không nhịn được nói: "Nói, ngươi muốn làm cái gì
"Đơn giản, tiền bối giúp ta giết ba Thiên Vương..
"Cút
Sắc mặt Chú Thần Sứ tái xanh, mắng: "Mau cút đi ngay
Biến liền, nếu không lão phu sẽ lập tức ra ngoài làm thịt ngươi
Phương Bình nhíu mày: "Giết ba Thiên Vương cũng không được
Mạc Vấn Kiếm nói thực lực tiền bối rất mạnh, ta còn tưởng ít nhất cũng mạnh như Thiên Cẩu chứ..
ai ngờ..
Đáng chết, tên này lừa ta
"

Chú Thần Sứ xanh mặt
Có ý gì
Cái gì mà ba Thiên Vương cũng không được
Ngươi cho rằng Thiên Vương là cái gì
Ngươi cho rằng Thiên Vương là người ngươi muốn giết là có thể giết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hai người..
"Cút đi
"Một người
"Ngươi có đi hay không
Phương Bình cau mày, không nhiều lời, lập tức quay đầu rời đi, chửi mát: "Mạc Vấn Kiếm chết tiệt
Một Thiên Vương cũng không giết được mà bảo với ta là cường giả
Loại người này còn đòi Nhân tộc đặc xá
Chẳng có năng lực thì chớ, còn hung hăng, tính nóng như kem
Đặc xá là dùng cho nhân tài
Lão già, ngươi ở đây chết già đi
Phương Bình quay đầu bỏ đi rất nhanh, Chú Thần Sứ muốn nói lại thôi, trong lòng sắp hỏi thăm mười tám đời tổ tông của Phương Bình
Có ý gì
Không giết được Thiên Vương thì là rác rưởi vô dụng
Con mẹ nó, thằng khốn
Thiên Vương cũng chưa chắc có thể giết Thiên Vương
Thiên Vương phá bảy cũng chưa chắc có thể đảm bảo mình có thể giết được Thiên Vương phá sáu
Chỉ vì lão phu nói ta không giết được Thiên Vương, nên ngươi đi luôn vậy đó hả
"Chết tiệt, đồ khốn kiếp
Chú Thần Sứ chửi ầm lên, mắt thấy Phương Bình sắp ra khỏi thế giới nhỏ, ông quát lên: "Đứng lại
Phương Bình quay đầu, cười nói: "Ta biết ngay, ngươi nhất định có thể giết được Thiên Vương
Được, vậy thì chốt, giết một người, tiền bối có yêu cầu gì, mời nói"
Ánh mắt Chú Thần Sứ cực kỳ không thiện
Ta có nói mình có thể giết Thiên Vương sao
"Ít nói nhảm, bản tọa đưa ngươi một thanh thần khí
Giết người..
Không phải là sở trường của bản tọa
Phương Bình cười ha ha nói: "Thần khí
Ngươi nói cái này hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong tay Phương Bình xuất hiện Trảm Thần Đao, tiện tay ném xuống đất, đạp lên mấy cái, phun vài bãi nước bọt, khinh bỉ: "Thần khí là bảo vật gì chắc
Chỗ Thương Miêu có mấy chục thanh, ngày nào nó cũng đòi tặng ta, ta lười chả muốn lấy
Còn bảo đưa ta thần khí
Thần khí thì ghê gớm lắm chắc
Sắc mặt Chú Thần Sứ đen kịt, căm tức nói: "Thứ mà ngươi lấy ra là thần khí tàn tạ, gần như sắp thành phế phẩm, sao có thể so sánh với thứ mà bản tọa đưa
Còn nữa..
Ngươi tốt nhất lượm Tây Hoàng Đạo lên, lau cho sạch, rồi cất vào
Tên khốn này, dám sỉ nhục mình
Tây Hoàng Đạo, cũng là do ông chế tạo
Thế mà lại bị người khác coi rẻ và chà đạp như vậy
Dù đã tàn tạ, hắn cũng không thể nào chấp nhận được
Đây là đang làm nhục mình
Phương Bình khinh thường, lau cái đầu ông, thần khí mà, sao có thể bị đạp hư được chứ
Ông lão này tính tình chẳng ra sao
1732 chữ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.