Toàn Cầu Cao Võ

Chương 2840: Dự Cảm Bất Thường




Chương 2840: Dự Cảm Bất Thường (2)
Phương Bình cười nói: "Người sau lưng sư phụ ngươi không phải Hồng Vũ ư
"Không phải
Tưởng Hạo lạnh lùng nói: "Sau đó Mạc Vấn Kiếm từ Thiên Phần trở về, từng hỏi sư phụ hắn, Công Vũ Tử nói không quen biết Hồng Vũ
Ta tin hắn nói thật, hắn thật sự không quen
Nhưng Hồng Vũ truyền thụ kiếm đạo, có lẽ có liên quan đến người đứng sau Công Vũ Tử"
Phương Bình hiểu rõ: "Vậy sao, ta hiểu rồi
Có một người tên là Phong, là người đứng sau sư phụ ngươi, thực ra cũng là người đầu tư vào Hồng Vũ
Hắn muốn Hồng Vũ truyền dạy cho ngươi Kiếm đạo, để sư phụ ngươi tạo cơ hội cho ngươi tiếp cận Thương Miêu
Tên này..
Mới thật sự là người đứng sau
Hồng Vũ có lẽ cũng là quân cờ của hắn, đương nhiên, không chắc lắm, dù sao ngươi chắc chắn là quân cờ của hắn
Mà Hồng Vũ..
Chỉ có thể xem là một người chấp hành Tưởng Hạo nhìn chằm chằm Phương Bình thật lâu, một lát mới nói: "Phong
"Ngươi có từng nghe nói đến hắn
Tưởng Hạo lại im lặng, ánh mắt thay đổi bất định, khoảng nửa phút sau, hắn trầm giọng nói: "Từng nghe nói
Cường giả thời Thượng Cổ, môn đồ Cực Đạo, tự xưng Phong Thiên Đế, có người nói năm xưa hắn còn kém một chút, nếu là không bốn Đế làm sư, có lẽ thật sự có thể đi ra đạo của mình
Nhưng hắn không đủ tự tin, hoặc là quá mức tự tin, nhất định phải bái sư bốn Đế, ngược lại đánh mất con đường của mình, trở thành người thất bại của thời đại kia
Hắn muốn tập hợp đạo của bốn Đế, cũng không suy nghĩ một chút, nếu dễ dàng như vậy, bốn Đế đã sớm chứng đạo Hoàng Giả, trở thành Hoàng Giả mạnh nhất rồi
"Ngươi biết.
Phương Bình cười nói: "Vậy thì tốt, nếu ta nói hắn người đứng sau điều khiển cuộc sống của ngươi, ngươi có không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tưởng Hạo yên lặng.Phương Bình cười nói: "Hắn xuống núi rồi
Phe Phong Thiên muốn khiêu chiến Trường Sinh Kiếm
Cấp Đế, khiêu chiến Trường Sinh Kiếm
Phe này chẳng phải người tốt lành gì, ngươi có muốn trả thù không
Tưởng Hạo lạnh lùng nói: "Ngươi muốn để ta làm đạo
"Đúng" Phương Bình thẳng thắn nói: "Muốn ngươi làm đao đó, sao hả
Ngươi dám báo thù không
Ngươi nói là người bị hại, bây giờ ta cho ngươi biết ai tính kế ngươi, ngay cả lá gan báo thù ngươi cũng không dám sao
"Không cần khích ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ta cứ khích ngươi đấy, ngươi làm gì được ta
Phương Bình cười nhạo: "Ai dám tính kế ta, dù không địch lại, ta cũng sẽ chơi chết hắn, không đánh chết, cũng phải cắn hắn một miếng thịt
Ngươi là một cường giả cấp Thiên Vương, sống nhưng con rùa ấy, cần phải uất ức như thế sao
Tưởng Hạo khẽ quát: "Ngươi cho rằng ngươi có thể chỉ lo cho bản thân mình
Tam Giới này, ai mà không sống dưới âm mưu
Ai không phải quân cờ của người khác
Ngươi cho rằng ngươi không phải, ngươi cho rằng Võ Vương không phải
Ngươi không chỉ là quân cờ, mà còn là quân cơ của rất nhiều người
Võ Vương không tính kế ngươi sao
Trấn Thiên Vương không tính kế ngươi sao
Thương Miêu, Chú Thần Sứ, bao gồm cả bốn Đế Cực Đạo, ngươi cho rằng không ai quan tâm, không ai tính kế ngươi
Ngươi có tư cách gì trào phúng ta.
Phương Bình lớn tiếng quát lại, nổi giận nói: "Ta biết
Nhưng vậy thì thế nào
Ít nhất bọn họ không dám để Phương Bình ta tay nhuộm máu người nhà, ít nhất bọn họ không dám ép ta làm chuyện ta không muốn làm
Ba mẹ ta sống rất tốt, em gái ta ở Ma Đô tiêu dao tự tại, ai dám trêu chọc bọn họ
Vân Hi bị bắt, ta diệt núi La Phù
Lão Lý bị thương, ta diệt thành Thiên Môn
Hiệu trưởng Hoàng tử trận, ta trực tiếp hủy diệt địa quật Ma Đô
Vì bất cẩn mà khiến Ma Võ rơi vào cảnh khốn khó, khiến Hoàng Cảnh tử trận, sau khi ta nổi giận, ông ấy tuyên chiến ngoại vực, chứng minh với ta ông ấy không cố ý
Vì sao
Bởi vì Phương Bình ta cứng hơn ngươi, không hèn nhát như ngươi
Ta mà nhát hơn một chút, có lẽ hiện tại đã không có cục diện này, có lẽ ta đã sớm thành đạo của người khác
Nhưng hiện tại không phải, ta vẫn đang kiểm soát mọi chuyện
Ngươi cũng xứng so với ta
Phương Bình cười nhạt, giễu cợt: "Nếu ta có lực chiến cấp Thiên Vương, dù Hoàng Giả xuất hiện, không địch lại đối phương, ta cũng phải cắn hắn một cái, để hắn nếm thử đau đớn, có chết cũng thoải mái một lần
Ngươi xứng đánh đồng với ta sao
Ta sẽ không vì nhẫn nhịn, vì tương lai mà kìm nén bản thân, nhẫn nhịn đến mức uất ức chết đi được
Tưởng Hạo cũng là cười nhạo: "Nếu như vậy, tự ngươi đi đối đầu Phe Phong Thiên đi
Phương Bình gật đầu, cười nói: "Được
Ngươi cho rằng ta không dám
Sai rồi, ta to gan hơn ngươi nghĩ đấy
Phe Phong Thiên..
Là cái thá gì
Phương Bình cười lạnh nói: "Chúng ta chờ mà xem
Theo ta thấy, phe Phong Thiên chẳng qua chỉ là con chuột, dám xuất hiện, sớm muộn cũng chết
"Khoác lác không cần tiền"
"Ngươi cứ chờ mà xem, con rùa như ngươi cứ tiếp tục rụt cổ đi, cũng tốt, ít nhất có thể sống lâu một chút
Phương Bình mắng chửi vài cây, Tưởng Hạo tái xanh mặt
Phương Bình đâu quan tâm hắn nghĩ như thế nào
Trước khi rời đi, Phương Bình suy nghĩ một chút, bỗng nhiên giễu cợt nói: "Ngươi còn chẳng bằng Tưởng mập, ở thời đại này, người thành Hoàng, dù là Tưởng mập thì cũng phải là ngươi
"Ngươi..
"Không tin
Phương Bình cười ha ha, ngay sau đó, hắn tung quyền đánh tan hư không, đối diện, Tưởng Siêu ngơ ngác ngờ nghệch, lộ ra cái bụng trắng toát, miệng đầy dầu mỡ
Tưởng Hạo hơi nhíu mày, Phương Bình nhìn mập mạp đang không hiểu chuyện gì xảy ra, lạnh lùng nói: "Ông nội ngươi tử trận tại ngoại vực, ta cho ngươi hai lựa chọn
Thứ nhất, tiếp tục trốn ở thành Trấn Tinh
Thứ hai, đi ngoại vực, đích thân báo thù
"Ông nội..
Tử trận.
Tưởng Siêu mờ mịt, sau đó lập tức nổi giận, khí huyết xung thiên, phá tan mây xanh, hai mắt đỏ như máu nói: "Chết ở đâu
Ai giết
"Một vị Chân Thần, ta không thể ra tay, ngươi có dám báo thù
"Mả cha nhà nó
Tưởng Siêu đám một quyền làm vỡ mặt bàn phía trước, nổi giận nói: "Ông đây sẽ diệt mười tám đời nhà nó
Chờ đó, ông đây tự đi báo thù
Dứt lời, hắn phóng lên trời, biến mất trong chớp mắt
Phương Bình đóng đường nối, liếc mắt nhìn Tưởng Hạo, cười một tiếng trào phúng, cười tùy ý
"Mập mạp rác rưởi trong mắt ngươi đó, nhìn thấy chưa
Đồ rác rưởi
Ngươi cũng xứng làm người Tân Võ sao
Phương Bình lại trào phúng một tiếng, xé rách không gian, biến mất vô ảnh vô tung trong chớp mắt
Tưởng Hạo ngây người ngồi tại chỗ, im lặng thật lâu không nói gì
Một giờ sau, thành Trấn Tinh, Tưởng Siêu chửi mát trở về, Phương Bình đáng chết, tên khốn này, hại hắn không ăn được bữa cơm đã chuẩn bị từ lâu, chạy đến địa quật, kém chút bị ông nội đá chết
Dám chạy đến báo tang cho ông, ông không đánh chết hắn cũng là nhờ có kim thân cứng rắn
"Tên khốn này, chuyện như vậy mà dám lấy ra đùa
"Mình đã bảo là Phương Bình nói, thế mà ông nội lại không tin, lại đánh mình
Tưởng Siêu kém chút mắng chết Phương Bình, khinh người quá đáng
Làm người ai làm thế
Mình rảnh lắm chắc
Ở thành Trấn Tinh, ngày ngày bận rộn, còn phải trấn thủ thành Trấn Tinh, thế mà còn bắt mình đi một chuyến, đùa mình vui lắm à
Khi Tưởng Siêu mắng đất chửi trời, trên không, Tưởng Hạo nấp trong hư không nhìn em trai trên danh nghĩa của mình, không nói một lời, sắc mặt biến đổi bất định
Người Tân Võ.
Em trai nhìn như rác rưởi kia..
Khi Phương Bình nói Tưởng Nguyên Hoa tử trận, hắn không đau thương, không sợ sệt, chỉ có giận dữ, không giết địch thề không bỏ qua
Không do dự chạy thẳng đến địa quật
Lỗ mãng không
Rất lỗ mãng
Không có đầu óc
Hắn hoàn toàn không cân nhắc bản thân chênh lệch như thế nào với Chân Thần, khác biệt một trời một vực, đối phương có thể ép chết hắn ngay lập tức
Nhưng hắn không suy nghĩ
Khi biết Tưởng Nguyên Hoa không chết, bị Phương Bình lừa, hắn nhanh chóng khôi phục dáng vẻ lúc trước, là võ giả ăn no chờ chết, bị người nhạo báng, võ giả cấp tám sợ chết
Đây..
Chính là Tân Võ
"Tân Võ.
Tưởng Hạo nỉ non một tiếng, ta thật sự hiểu rõ cái gì là Tân Võ sao
Chuyển thế đến Tân Võ, sống gần ba mươi năm, ta thật sự hiểu Tân Võ là gì sao
Ngay cả Tưởng Siêu rác rưởi vô dụng trong mắt hắn cũng dám nổi trận mất khôn
Vượt quá sức tưởng tượng của hắn
Hắn từng nghĩ, nếu một ngày nào đó, Chiến Vương tử trận, Tưởng Nguyên Hoa tử trận, Tưởng Siêu sẽ phản ứng thế nào
Khóc ròng ròng
Tè trong quần
Than thở, âu sầu mà chết
Hay là cẩn thận hơn một chút, cam nguyện làm người bình thường, mai danh ẩn tích sống qua một đời
Hôm nay, hắn nhìn thấy rồi
Ánh mắt Tưởng Hạo thay đổi, nhìn Tưởng Siêu, Tưởng mập lại bắt đầu ăn, ăn xong thì bắt đầu tuần tra thành Trấn Tinh
Lấy tên gọi mỹ miều là trấn thủ thành Trấn Tinh, canh chừng trộm cướp, nhưng thực tế chỉ là đi dạo sau khi ăn cho tiêu cơm
Nếu không thấy cảnh trước đó, hắn liệu có tin Tưởng Siêu cũng có một mặt dũng cảm kia không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ta không hiểu Tân Võ..
Tưởng Hạo nỉ non một tiếng, bóng người tiêu tan, hắn không hiểu Tân Võ
Dù đã sống vài chục năm, nhưng vẫn không hiểu Tân Võ
1726 chữ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.