Chương 2874: Tùy Tiện Nói Vậy Thôi (2)
Phương Bình đã có ý định đi vào từ sớm, trước đó bị phe Phong Thiên ép đến không còn cách nào, hắn cũng đã nghĩ đến, nếu đi vào, gặp phải Khôn Vương thì phải làm sao bây giờ
Không có cách nào
Thôi thì bắt người khác đổ vỏ đi
Bắt ai bây giờ
Đương nhiên là phe Phong Thiên
Đấy, mới vào đã gặp phải Khôn Vương
Khôn Vương cau mày nói: "Phân thân của bản vương chết trong tay Thiên Cẩu
Hắn cũng không phải không biết phân thân bị ai tiêu diệt
Là do Thiên Cẩu và Thạch Phá làm ra, Phương Bình cho rằng hắn bị ngu
Phương Bình chống chế: "Thiên Cẩu và Thủ Tuyền Nhân khôi phục là kế hoạch của phe Phong Thiên, ngươi không biết sao
Ta đương nhiên biết phân thân của ngươi bị ai tiêu diệt
Ngày hôm đó, mọi người đều nhìn thấy, là Thiên Cẩu và Thủ Tuyền Nhân giết, nhưng bọn họ được phe Phong Thiên khôi phục
Khôn Vương hừ lạnh một tiếng, vẫn còn bán tín bán nghi
Sắc mặt Phong càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị, nhìn về phía Phương Bình, vẻ mặt bất thiện
Phương Bình chỉ lên không trung: "Phong Vân và Địa Hình nói, không phải ta nói
Hai người này biết ta lần này sẽ chạy nạn vào đây, muốn ta giúp bọn họ chuyển lời
Bây giờ họ sống rất khổ, bị các Thánh Nhân của Thiên Đình truy sát
Khôn Vương, ta không thể mua chuộc được hai người này, ta không có tài nguyên, không có công pháp Hoàng Giả, cũng không có thực lực mạnh mẽ để trấn áp bọn họ
So với ta, phe Phong Thiên mạnh hơn nhiều, nếu muốn trấn áp bọn họ, bọn họ cũng chỉ có thể bị phe Phong Thiên trấn áp..
Đương nhiên, trừ phi hai người bọn họ phản bội ngươi, ngươi có tin hay không thì tùy vậy
Sắc mặt Khôn Vương vẫn khó coi
Cuối cùng, ai diệt Thần Giáo
Hắn biết phân thân bị Thiên Cẩu tiêu diệt, nhưng cụ thể thế nào thì không biết
Bây giờ dính líu đến phe Phong Thiên, hắn cảm thấy phức tạp quá
Trước đó… Hắn nghi ngờ nhân loại
Thiên Cẩu là bạn tốt của Thương Miêu, Thương Miêu hiện ở Nhân tộc, nên hắn cảm thấy, là Nhân tộc làm
Nhưng hiện tại… Phong Vân và Địa Hình đứng ra, nói là phe Phong Thiên làm
Hai người này phản bội mình, hay là nói thật
Tình hình, càng ngày càng phức tạp
Trấn Thiên Vương và Trương Đào đều nghi ngờ nhìn Phương Bình, nếu hai người bọn họ chưa nghe Điền Mục kể lại chuyện xảy ra bên ngoài, có lẽ đã bị lừa rồi, sao Phương Bình có thể nói dối không chớp mắt như thế nhỉ
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Điền Mục nói Phong Vân và Địa Hình hợp tác với nhân loại, hai người bọn họ ban đầu cũng bất ngờ
Khôn Vương hiện tại bị tin tức làm cho choáng váng cũng là chuyện bình thường
Hắn vừa thuộc hạ của mình báo cáo, vừa biết được Thiên Cẩu diệt phân thân của hắn, cụ thể thế nào, hắn không rõ, đúng là không dễ đoán
Ngay lúc này, Phương Bình lại lên tiếng: "Nguyệt Linh Đế Tôn, Hồng Vũ là giả… Mà cũng không tính là giả
Hắn như kiểu đoạt xá sống lại, là bản nguyên hỗn hợp của nhiều cường giả đã chết, có lẽ có Hồng Vũ, nhưng không hoàn toàn là hắn
Ta không biết ngươi nghĩ như thế nào… Dù sao thì, Hồng Vũ hiện tại tuyệt đối không phải là Hồng Vũ mà ngươi biết
Còn nữa, hắn ngụy trang phân thân Địa Hoàng ba ngàn năm, cũng không đến nhìn ngươi một lần… Nếu ngươi còn cảm thấy hắn là Hồng Vũ, là đạo lữ của ngươi, ngươi cứ tiếp tục đi cùng hắn là được
Bên ngoài, Vũ Vi Thánh Nhân, môn đồ của phụ hoàng ngươi đã hợp tác với ta, chúng ta có chung nhận thức, hợp tác với núi Vương Ốc rất vui vẻ
Trước khi ta đi vào, Vũ Vi Thánh Nhân đã dặn dò, nếu gặp ngươi, cố gắng trông chừng ngươi một chút, dù sao ngươi cũng là con gái của Bắc Hoàng, bà ấy không muốn thấy ngươi bị tổn thương…"
Sắc mặt Nguyệt Linh thay đổi, đột nhiên nhìn về phía Hồng Vũ, trầm giọng nói: "Những… Những gì hắn nói là thật sao
"Ta..
"Là thật hay giả
Nguyệt Linh thê lương nói: "Hơn năm ngàn năm trước, ngày thần triều Địa Hoàng được thành lập, Địa Hoàng Kiếm có dấu hiệu muốn bay về phía thần triều Địa Hoàng
Nhưng đó không phải do Địa Hoàng triệu hoán, là người khác
Mà Địa Hoàng Kiếm..
Năm xưa được trao cho ngươi, sau đó ngươi tặng cho ta phòng thân
Địa Hoàng đã không cần Địa Hoàng Kiếm, chỉ có ngươi..
Ngươi mới có thể triệu hoán Địa Hoàng Kiếm
Nói cho ta, phải ngươi hay không
"Ngươi thật độc ác
Làm hàng xóm ba ngàn năm, ngươi chưa bao giờ đến thăm ta một lần, ta vẫn luôn chờ ngươi trên đỉnh núi Vương Ốc, chờ ngươi ba ngàn năm
Đợi đến khi thần triều hủy diệt, ngươi cũng chưa từng đến thăm ta lần mắt
"Vì sao
"Để thành Hoàng, ngươi chấp nhận bỏ qua tất cả sao
"Ngươi đang sợ cái gì
Sợ ta vạch trần ngươi, sợ ta sẽ nói cho tất cả mọi người, ngươi là Hồng Vũ
"Vì sao
Nguyệt Linh gào lên trong đau khổ tột cùng, giọng điệu thê lương, hai mắt đỏ như máu
"Ta không muốn tin..
Ta thà tin tưởng Hồng Vũ đã chết từ lâu, chết trong trận chiến hủy diệt Thiên Giới
Nguyệt Linh oán thán: "Hôm nay, ngươi nói cho ta, ngươi rốt cuộc có phải là Hồng Vũ hay không
Sắc mặt Hồng Vũ thay đổi, hồi lâu, hắn chậm rãi nói: "Hồng Vũ đã chết
Nguyệt Linh rơi nước mắt, nước mắt máu
"Ngươi..
Quả nhiên không phải Hồng Vũ
Nguyệt Linh cười thê lương, bà biết
Bà biết chứ, bà tự lừa bản thân tám ngàn năm
Bà tự gạt mình, Hồng Vũ chết rồi, chết ở trong tay người khác
Hơn hai ngàn năm trước, Mạc Vấn Kiếm đến núi Vương Ốc, nói với bà, hắn nhìn thấy Hồng Vũ, được Hồng Vũ truyền dạy kiếm pháp
Nguyệt Linh cho rằng thần triều bị hủy diệt, hắn sẽ tìm đến mình
Nhưng mà..
Không có
Không đến tìm
Hắm lừa mình, hắn chết rồi, hoặc là..
Không muốn liên lụy mình
Dù sao cũng là chuyện lớn, chuyện nguy hiểm
Nhưng hôm nay, hắn đã xuất hiện nhiều ngày, nhưng vẫn luôn trốn tránh mình, thậm chí nhiều lần nhấn mạnh hắn không phải Hồng Vũ..
Hồng Vũ chết thật rồi
Thiên Cực sắp quéo tới nơi
Để ta đi ra ngoài đi
Sắp điên hết rồi
Nguyệt Linh tìm đạo lữ tám ngàn năm, hắn cho rằng Nguyệt Linh không biết gì cả, nhưng hiện tại, bà ấy có vẻ đã sớm biết Hồng Vũ là ai, là phân thân Địa Hoàng, điều này khiến lòng hắn phát lạnh
Người đàn bà này..
nhịn giỏi ghê
Thần triều Địa Hoàng thành lập ba ngàn năm, bà ấy chưa từng hé răng một câu
Trước đó còn ra vẻ mọi người nghĩ oan cho Hồng Vũ rồi, bây giờ nghĩ lại, người đàn bà này có lẽ biết hết, bà ấy biết rõ mọi chuyện hơn ai hết
Thiên Cực tiếp tục lùi về sau
Nơi này không cách nào ở lại tiếp nữa, trước đó còn tưởng rằng Nguyệt Linh cũng giống hắn, thê thảm, đáng thương
Bây giờ suy nghĩ một chút, người đàn bà này biết nhiều chuyện hơn hắn
"Phụ hoàng..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiên Cực lại bắt đầu nhớ nhung cha mình
Hắn nhớ những ngày tháng vô lo vô nghĩ khi cha mình còn sống
Không ai tính kế, ít nhất không ai dám tính kế hắn
Còn bây giờ, đi bước nào, nơm nớp lo sợ bước ấy
Ngay sau đó, Thiên Cực bỗng phá không mà chạy
Hắn là người đầu tiên chạy trốn
Không ai đối phó hắn, nhưng hắn lại chạy
Chạy rất nhanh
Không thể tiếp tục ở đây nữa
Hắn bỏ chạy, mọi người ngây người, không ai đối phó ngươi, ngươi chạy cái gì
Có liên quan gì tới ngươi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên này, Thiên Cực đã chạy, Nguyệt Linh nhìn Hồng Vũ, nở nụ cười thê lương, rồi quay đầu rời đi
Càn Vương nhìn mọi người một chút, im lặng không lên tiếng, lão phu cũng nên đi thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn xé rách hư không, biến mất trong chớp mắt
Thiên Khôi Thánh Nhân nhìn trái nhìn phải, một đám người tính kế lẫn nhau, người thân cô thế cô như hắn cũng không nên ở đây nữa
Thiên Khôi chạy
Hai vương thấy bọn họ đều chạy, lúc này liếc mắt nhìn Hồng Vũ, thấy Hồng Vũ không mở miệng, hai người dừng lại một chút rồi nhanh chóng rời đi
Không thể ở đây nữa
Hiện trường bỗng quạnh quẽ hơn nhiều
Tốn Vương và Cấn Vương cũng chạy chung với Càn Vương, không biết có phải đã ẩn thân vào hư không hay không
Khôn Vương, Hồng Vũ, Ma Đế, Lê Chử, Đấu Thiên và phân thân Phong, Chú Thần Sứ, Trấn Hải Sứ, và phe nhân loại
Giờ khắc này, hiện trường chỉ còn bấy nhiêu người
Phương Bình liếm môi một cái, rục rà rục rịch
Phe mình đông thế
Ma Đế có thể tính là phe mình, tuy Chú Thần Sứ chỉ là phân thân, nhưng Phong cũng không phải chỉ là một phân thân thôi sao
Có thể nhân cơ hội tiêu diệt mấy người không
Hắn còn đang suy nghĩ, giọng của Trấn Thiên Vương đã vang lên trong đầu: "Đừng tính kế nữa
Thế cuộc hiện tại phức tạp, những tên kia đã rời đi e là đều nấp trong bóng tối
Nếu bây giờ khai chiến, nói không chừng còn có lợi cho người khác