Chương 2985: Trấn Vô Địch (2)
Trấn Thiên Vương lại lên tiếng: "Bỏ qua chuyện này, được không
Phương Bình cắn răng, hừ nhẹ nói: "Bọn họ muốn giết Thương Miêu, Thương Miêu giúp nhân loại bao nhiêu lần rồi
Ta sẽ không dễ dàng bỏ qua
Hôm nay nếu có người muốn giết ngươi, ta cũng chắc chắn sẽ không giảng hoà
Không phải vì Thương Miêu có quan hệ tốt với ta, ta nhất định phải giết hết kẻ thù của nó
Mà là vì, Nhân tộc có thể đi tới hiện tại, là vì chúng ta không vứt bỏ bất cứ ai
Thương Miêu là ân nhân của Nhân Tộc, ta đương nhiên phải giúp
Ngươi không xem mình là Nhân tộc, ta không quan tâm, sau này ngươi có gặp nguy hiểm, Phương Bình ta cũng sẽ không trơ mắt đứng nhìn, dù kẻ địch có mạnh đến đâu cũng không sợ
Ngươi nói bỏ qua, bọn họ sẽ từ bỏ, không giết Thương Miêu nữa sao
Bọn họ cảm thấy Thương Miêu là nguồn gốc của bản nguyên, ta không quan tâm các ngươi tranh đấu cái gì, ai muốn giết Thương Miêu, ta giết kẻ ấy
Trấn Thiên Vương lại thở dài
Có một số việc liên quan đến nguồn gốc hai bên
Nhân tộc sẽ không từ bỏ Thương Miêu, tương tự, phe sơ võ bị ép đến mức này, cũng sẽ không từ bỏ đánh giết Thương Miêu
Mâu thuẫn hàng ngàn năm này, căn bản không thể giảng hòa
Mà hiện tại, e là sợ võ sắp thất bại
Có ông ở đây, ba vị Thần Linh sơ võ không thể nào phong tỏa thành công
Ông rất chắc chắn về điều này, ba người này không thể phong ấn ông được
Không phong ấn được bản nguyên, ba người đó sẽ bị phản phệ, Thánh Võ Thần đối mặt với nhiều cường giả như vậy, chống đỡ không được bao lâu
Chắc chắn phải thua
Thật ra, Trấn Thiên Vương không quá quan tâm đến việc giết Thánh Võ Thần, dù sao ông cũng không quen biết hắn, mặc kệ
Nhưng Thổ Bách và mấy người kia… đều là người quen cũ
Nghĩ tới đây, Trấn Thiên Vương hơi bất đắc dĩ, quên đi, khó khuyên, Phương Bình cũng không phải là loại người dễ từ bỏ
Ngay sau đó, Trấn Thiên Vương bạo phát bản nguyên, trời đất rung động
Thế giới nhỏ dần dần thành hình ầm ầm vang vọng, trời đất rung động
Phốc..
Ba bóng người hiện lên, trời long đất lở
Sắc mặt của ba người Thổ Bách đều trắng bệch, từng người khôi phục chân thân, bi phẫn gần chết nhìn Trấn Thiên Vương
Trấn Thiên Vương cảm thấy mình rất vô tội, buông tay nói: "Đừng nhìn ta như vậy, lão phu đâu có kêu các ngươi phong tỏa đâu, ai bảo các ngươi cứ nhất định phải phong tỏa cả lão phu ở đây, ta cũng đâu còn cách nào
Nói xong, Trấn Thiên Vương đấm ra một quyền, hư không vỡ vụn, hóa thành một lao tù
Ba người ngay lập tức bị phản phệ, bị thương không nhẹ, bị bao phủ ở bên trong
Trấn Thiên Vương quát to một tiếng: "Vào đi
Ầm ầm
Thế giới hư không như lao tù mang theo ba người, đánh vỡ thế giới, biến mất vô ảnh vô tung
Trời đất yên tĩnh rồi
Trấn Thiên Vương vội ho một tiếng, nói: "Đừng nhìn lão phu, cứ như vậy đi
Ta lưu đày ba người này vào hư không, không biết đi đến tầng trời thứ mấy rồi, trong thời gian ngắn không về được đâu
Nói xong, nhìn về phía Thánh Võ Thần, hắn trông thê thảm vô cùng, cũng bi phẫn vô cùng
Trấn Thiên Vương lại nói: "Hai ta không quen, ngươi sai người ra tay với Lý Trường Sinh, bị đánh chết cũng đừng trách lão phu… Cũng không đúng, ta đâu có quen gì ngươi, ngươi có chết cũng không liên quan đến lão phu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, ông lại nói: "Phương Bình, đừng trách lão phu thả ba người kia chạy mất, lão phu không thả bọn họ đi, các ngươi chưa chắc giết được bọn họ, có mấy lão già sơ võ vẫn còn sống, Thiên Phần có, Biển Khổ..
cũng có
Nếu ngươi thật sự giết bốn vị Thần Linh sơ võ, vậy thì triệt để trở mặt, bản nguyên có quá nhiều kẻ địch, nhiêu đó là đủ rồi
Hôm nay Thánh Võ ra tay trước, tiêu diệt thì tiêu diệt, ai dám lên tiếng, lão phu cũng không dễ trêu
Nhưng ba vị khác..
chỉ vây giết Lâm Tử
Lâm Tử là người của Linh Hoàng, xem như tranh đấu giữa bản nguyên và sơ võ, Nhân Tộc đừng dính líu vào
Trấn Thiên Vương nói mấy câu, sau đó nhìn xung quanh, cất cao giọng nói: "Nhân tộc cầu sinh mà thôi, đến mức này, cũng không dễ dàng tiêu diệt như vậy, mọi người nhường nhau một chút, nếu nhất định phải khai chiến, ta cũng không sợ ai
Thánh Võ đại khái chết chắc rồi, lão phu nể tình năm xưa, thả ba người Thổ Bách, mọi người đều lùi một bước, ai về nhà nấy đi
Ngay lúc này, hư không rung động, trời đất nứt ra, một khuôn mặt người xuất hiện trên bầu trời
"Trấn, Thánh Võ không thể chết được, việc này chấm dứt ở đây, nên dừng lại thôi
Trấn Thiên Vương ngửa đầu nhìn trời, hơi bất đắc dĩ: "Ta nói nè, các ngươi đó, đừng có thấy ai chết cũng muốn dính một chân vào chứ
Sư phụ của Thánh Võ là Hỏa Thần, hắn chết rồi cơ mà
Không có bối cảnh cũng không có chỗ dựa, đánh chết thì thôi, các ngươi dính líu vào làm gì
"Trấn, hắn là Thần Linh của sơ võ..
Trấn Thiên Vương móc móc lỗ tai, bất đắc dĩ nói: "Nể mặt chút đi, được không
"Tự nhiên thấy mất mặt ghê, năm xưa ta cũng là nhân vật có máu mặt ở sơ võ
Ta ở Nhân Tộc tám ngàn năm, mấy tên này đều là ta nuôi lớn, không đúng, tổ tông của bọn họ đều là do ta nuôi lớn, ta cũng xem như là tổ tông của bọn họ..
Trấn Thiên Vương bắt đầu nói nhăng nói cuội: "Ngươi có nhìn thấy không, thả ba tên đi, mấy thằng cháu đều không vui, nếu lại thả Thánh Võ, chẳng phải bọn nó sẽ trở mặt với ta luôn sao
Làm tổ tông cũng không dễ dàng gì..
Trong lúc nói chuyện, Thánh Võ rên một tiếng, răng rắc, một cái chân bị Loạn điên cuồng oanh kích mấy trăm quyền, trực tiếp bị đánh gãy
Loạn vội vàng cất giấu cái chân đi, vui mừng ra mặt, như không nhìn thấy khuôn mặt đang xuất hiện giữa trời
Thánh Võ cũng bắt được cánh tay của hắn, răng rắc một tiếng, bẻ gãy tay Loạn
Loạn cũng không quá để ý, kim thân của hắn khôi phục lại thì vẫn là kim thân, ngọc cốt thì không dễ khôi phục, Thánh Võ gần như vĩnh cửu mất đi cái chân này, lại muốn rèn lại một cái chân ngọc cốt mới, cũng không biết phải trả giá bao nhiêu
Trên bầu trời, khuôn mặt kia lộ vẻ phẫn nộ, khẽ quát: "Trấn, nếu ngươi không ngăn cản, vậy bản tọa tự mình đến ngăn cản
Trấn Thiên Vương sờ sờ cằm, động tác có chút giống lão Trương
Không biết là ông học lão Trương, hay là lão Trương học ông
"Ừm..
Ngươi tự đến không hay đâu ha
Đây là sân chơi của tiểu bối, ngươi bao nhiêu tuổi rồi..
Trấn Thiên Vương nói xong, lại nói: "Đừng đến, chỗ này rất nguy hiểm
Hồng Khôn, Hồng Vũ, Trấn Hải, Chưởng Binh đều phá tám, Lê Chử, Chưởng Ấn, Càn Vương, Thiên Khôi đều phá bảy..
Một mình ngươi đến, bị đánh chết, vậy thì phiền phức lắm, ở nhà đi
Trời đất đang rung động
Hiển nhiên, người kia không để ý đến Trấn Thiên Vương
Đối phương không thể nhìn Thánh Võ bị giết như thế
Tuy sơ võ có không ít Thần Linh, nhưng cũng không phải đâu đâu cũng có, năm đó cường giả chết quá nhiều, bây giờ cũng không còn bao nhiêu nữa
Sơ Võ vốn có hơn 70 phe phái chính, những năm gần đây, lục tục mất hơn bốn mươi, năm mươi phe phái
Thánh Võ truyền thừa Hỏa Thần, phe này năm xưa cũng từng là một trong các lãnh tụ sơ võ
Hỏa Thần giết Thương Miêu không phải vì thù oán cá nhân
Cuối cùng Hỏa Thần bị giết, bởi vì có chín Hoàng bốn Đế, không ai ra tay giúp đỡ, nhưng các phe khác cũng có phần thua kém bọn họ
Năm xưa, ngồi xem Hỏa Thần bị giết
Bây giờ, ngồi xem Thánh Võ bị giết, sơ võ thật sự sa sút rồi
Thời khắc này, Thánh Võ Thần không chịu được nữa rồi
Quá nhiều
Loạn phá bảy, Tử Nhi và Trương Đào phá sáu đỉnh phong, Phương Bình và Long Biến phá sáu… Nhiều người như vậy, vây công một mình hắn, sao hắn đánh lại nổi
Còn gắng gượng, đó là bởi vì còn hy vọng
Có lãnh tụ trong Biển Khổ muốn ra tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm đó, vạn đạo tranh đấu, cường giả chí tôn xuất hiện đều là lãnh tụ sơ võ, tuy không nhiều, nhưng cũng không ít, bị chín Hoàng bốn Đế tiêu diệt không ít, sau đó lại có một ít người bị vây nhốt ở Thiên Phần
Nhưng vẫn còn mấy vị ngủ say trong Biển Khổ
Hôm nay đã kinh động một vị lãnh tụ, người này muốn ra tay
Hư không bị xé rách, vòm trời nứt ra, một đường nối đen tuyền xuất hiện
Bên kia đường nối là đại lục nào đó xa xôi không rõ
Chính giữa đại lục, một ông lão có cùng khuôn mặt với khuôn mặt trên bầu trời đang chậm rãi đi ra khỏi đại lục, hướng về phía bọn họ
Phương Bình quay đầu lại nhìn, vừa nhìn, hắn đã hơi dại ra, không phải vì lão già muốn nhúng tay kia, mà là vì nhìn thấy người quen sau lưng hắn