Toàn Cầu Cao Võ

Chương 304: Chiến Đội Địa Phương




Chương 304: Chiến Đội Địa Phương
Hai mẹ con đang thảo luận một bên, Phương Bình theo ba ra ngoài ban công
Phương Danh Vinh rút điếu thuốc, nhẹ nhàng hỏi: “Không bị thương chứ?”
“Không.”
“Võ giả..
nhất định phải như vậy sao
Giám đốc bọn họ...”
“Sau này đều như vậy, huống hồ lần này là tình huống đặc biệt, võ giả giao thủ với nhau không nhất định sẽ đổ máu như vậy, phần lớn là so tài hòa bình nhiều hơn.”
Lời này Phương Bình không nói dối, động một tí mà cược sống chết thì không nhiều
Đối thủ chân chính của võ giả là sinh vật đại quật
Chiến đấu với sinh vật địa quật, Phương Bình cũng không biết rốt cuộc tình huống sẽ như thế nào
Nhưng Phương Bình có thể đoán được, nhất định càng thảm càng đẫm máu hơn nhiều
Mỗi năm có bao nhiêu võ giả chết trong địa quật
Lữ Phượng Nhu có mấy học trò đều chết dưới địa quật, Nam Giang Võ Đại, Thiên Nam Võ Đại bao gồm Ma Đô Võ đại, mỗi năm cũng có nhiều học sinh võ giả cấp ba tinh anh chết vì địa quật
Chiến đấu trên võ đài, võ giả chết trong tay võ giả cấp ba có mấy người
“Chuyện của các con, ba không hiểu… ba và mẹ con, chỉ hy vọng con có thể bình bình an an, mỗi năm có thể trở về cả nhà cùng đón Tết đoàn viên...”
“Sẽ, ba không cần lo lắng cho con, con không ngốc như vậy, chuyện nguy hiểm, con sẽ không làm.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt...”
Bố con hai người rơi vào trầm mặc, Phương Danh Vinh không nhắc đến chuyện thi đấu, giống như quên đi những điều này
Mà Phương Bình, cũng không muốn gia đình thảo luận về vấn đề này, cậu chỉ hy vọng bọn họ sống vui vẻ, an an khang khang sống hết đời này
..
Đêm nay Phương Bình lại được ngủ an giấc
Về đến nhà, giống như trở về một thế giới khác
Ở đây, tất cả đều bình thản như vậy, thoải mái
Buổi sáng tỉnh dậy, nghiêng tai lắng nghe
m thanh mẹ nấu cơm, tiếng ho khan của bố, tiếng em gái ngái ngủ đều thu vào trong tai, khiến người ta say mê
“Thủ hộ sao?”
Trong lòng Phương Bình nổi lên suy nghĩ, đây mới là chân lý của võ giả sao
Cậu không biết, cũng không muốn nghĩ

Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, Phương Bình vô cùng thoái mái
Phương Bình thoải mái, Phương Viên lại quá sức bận rộn
Có lúc, Phương Bình cũng nghi ngờ, cậu với Phương Viên ai mới là lão tổng của công ty
Điện thoại Phương Viên không ngừng reo
“Chị Viên Viên, tới họp!”
“Chị Viên Viên, giúp em xem chút sắp xếp sách, em chuẩn bị đón tết bày hàng vỉa hè...”
Chị Viên Viên...”
Trở thành chị đại, Phương Viên vô cùng bận rộn
Bên này điện thoại vừa ngắt, lập tức bên kia liền tiếp điện thoại khác
..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nắm trên sofa, vừa xem tivi, vừa nhìn Phương Viên bận rộn, Phương Bình có hơi hoài nghi nhân sinh
“Phương Viên, công việc của em có phải nhiều quá rồi không?”
Phương Viên bận nhận điện thoại, không có thời gian nói chuyện với anh hai, tùy tiện phẩy phẩy tay, làm thái độ em đang bận
“Yo!”
Phương Bình cũng vui vẻ, cô nhóc này có thể a
Đợi cô cúp điện thoại, Phương Bình chuẩn bị xuất hiện với tư thế anh trai, dạy dỗ tốt vài câu, kết quả điện thoại lại kêu, người của hội Viên Bình gọi điện cho đại tỷ chúc tết, ngày tết ông táo vui vẻ
Phương Bình có chút kinh động thổ huyết, đúng a, hôm nay 23 tháng chạp, là ngày tết ông táo ở Dương Thành
Nhưng Phương Viên có người chúc tết mà mình lại không có
Cầm điện thoại nhìn một hồi, Phương Bình suy nghĩ một chút, gọi mấy cuộc điện thoại chọc phá Phương Viên, hiển nhiên, điện thoại của cậu không thiếu tiền
Nhưng vừa nghĩ đến Phương Viên cũng có người chúc tết, mình lại không có, Phương Bình cũng bất lực, những ngày này không cách nào sống qua được
Dưới sự bất lực, Phương Bình chỉ đành chủ động gửi mấy tin nhắn chúc tết cho đạo sư, Lão Vương, Đàm Chấn Bình..
Vừa mới gửi mấy tin nhắn, Phương Bình nhận được hồi đáp
Trả lời cậu là Đàm Chấn Bình: “Xem tin tức, kênh Nam Giang.”
“Xem tin tức?”
Phương Bình có hơi nghi hoặc, nhưng vẫn chuyển kênh sang Nam Giang
“Tổng đốc Trương gần đây thị sát các huyện, đề ra các chỉ thị đối với các huyện...”
Trong tin tức, người dẫn chương trình có thể xem là xinh đẹp đang đưa tin về tình hình tuần tra của Tổng đốc trương
Những ngày này, Tổng đốc Trương bắt đầu dẫn đội tuần tra tỉnh Nam Giang, đã đi qua các huyện, Dương Thành bên này hình như trước đó cũng từng tới, nhưng Phương Bình lúc đó không ở nhà
Theo tin tức, Tổng đốc Trương không quá hài lòng với môi trường võ đạo của Nam Giang
Ông ấy đã đưa ra một vài chỉ thị
Quan trọng nhất chính là các huyện thành phải thành lập đội võ giả thực chiến trực thuộc địa phương
Dựa theo cách Phương Bình hiểu, chính là chiến đội võ giả dân quân
Thành phố cấp tỉnh, số lượng võ giả trong đội không thể dưới 30 người
Thành phố cấp huyện, thành lập chiến đội không dưới 5 người
Từ năm 2009 bắt đầu, các huyện thành sẽ tổ chức thi đấu giao lưu võ đạo theo định kỳ, ngân sách giáo dục, ngân sách xây dựng cơ bản..
Các thể loại phụ cấp, tài chính, sau này đều sẽ có liên quan mật thiết với kết quả thi đấu giao lưu
Quan viên địa phương, cũng sẽ gia tăng thêm một hạng mục sát hạch, đó là thành tích của chiến đội
“Đây là..
muốn chân chính đẩy võ giả thực chiến lên đầu sao
Xem tin tức một hồi, Phương Bình khẽ cau mày, đây là cải cách của Nam Giang hay là toàn quốc
Nếu như chỉ có Nam Giang, vậy có lẽ liên quan đến Tổng đốc Trương
Nhưng nếu như là toàn quốc, chứng tỏ thế cục ở địa quật không được tốt, không thể không tuyển chọn võ giả thực chiến trước, bổ sung thành viên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Buộc các địa phương thành lập chiến đội, phải biết, võ giả các nơi không phải quá nhiều
Chỉ nói Dương Thành, võ giả có hai ba chục người
Một nửa trong đó làm việc cho nhà nước chính phủ, một nửa kinh doanh trên thương trường, không có mấy võ giả sẽ tham gia chiến đội
Nhưng bây giờ, cấp trên cưỡng chế chấp hành, thậm chí có liên quan đến phân phối ngân sách tài chính
Có kháng cự đi nữa, bạn cũng phải trở thành thành viên của chiến đội
Thành phố cấp huyện còn may, tiêu chuẩn thấp nhất chỉ là 5 người, thành phố cấp tỉnh phải 30 người trở lên
Chỉ tính trong tỉnh Nam Giang, hơn trăm thành phố cấp huyện, thành phố cấp tỉnh cũng có mười mấy cái
Tập hợp lại như vậy, nói không chừng Nam Giang có thể có nhiều hơn ngàn võ giả có thể chiến đấu
Xem đến đây, Phương Bình bấm gọi điện thoại cho Đàm Chấn Bình
Vừa kết nối, Đàm Chấn Bình liền hỏi: “Xem tin tức chưa?”
“Ừm, nhìn thấy rồi, chú Đàm, chú cho con xem cái này...”
“Dương Thành trước khi qua năm mới cũng chắc chắn cần thành lập chiến đội
Nhưng Dương Thanh nào có nhiều võ giả như vậy
Hơn nữa đa số đều giống như tôi, đều là võ giả xã hội, cho dù gia nhập, thì cũng là ăn không ngồi rồi chờ chết
Thật ra trước khi văn kiện tới, Dương Thành bên này cũng đã thảo luận qua
Dương Thành rất ít võ giả, hơn nữa đa số đều là người lớn tuổi, ý của Dương Thành là xem có thể chiêu được một vài võ giả bên ngoài gia nhập chiến đội hay không
Phương Bình, cháu hứng thú không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cháu?”
Phương Bình lập tức buồn cười nói: “Chú Đàm, cháu còn phải đi học...”
“Sẽ không chậm trễ nhiều thời gian của cháu đâu, có thi đấu giao lưu, cháu trở về đại diện Dương Thành xuất chiến là được
Đều là anh em cùng một huyện thành, thực lực cũng bình thường...”
“Chú Đàm, chuyện này chắc là không được đâu, bên nhà trường lịch học cũng rất căng thẳng, thời gian cũng không dư giả gì..
Dương Thành bên này, không đến nỗi 5 võ giả cũng tập hợp không đủ chứ?”
“Mấu chốt là… không có một người có thể đánh a...”
Đàm Chấn Bình nói câu thật tình, hơi bất đắc dĩ
Dương Thành lớn như vậy, đến bây giờ thật sự không có võ giả nào có thể đánh
Từ cục điều tra và truy bắt thì có thể nhìn ra, đối phương đối đầu với Hoàng Bân cấp hai, lập tức cứu viện từ Võ Đại
Một thành phố cấp huyện, ngay cả một võ giả cấp hai cũng không đối phó được, có thể thấy được có bao nhiêu khổ cực
“Một võ giả thực chiến cũng không có?”
Phương Bình có chút kinh ngạc, Đàm Chấn Bình ngượng ngừng nói: “Cũng không phải một người không có..
mà là… mà là bỏ bê chiến pháp quá lâu rồi, bây giờ thời gian gấp gáp...”
“Đây… đây cũng quá bất cẩn rồi!”
Phương Bình cũng cảm thấy có chút khó tin, chẳng trách Tổng đốc Trương cưỡng chế phải thành lập chiến đội địa phương
Chú như vậy còn là võ giả không
Dương Thành dù sao cũng có hai đến ba mươi vị võ giả, kết quả bây giờ ngay cả 5 người lập một chiến đội cũng không đủ
Đàm Chấn Bình có hơi xấu hổ, chuyện này, Phòng Giáo Dục, Cục điều tra và truy bắt, bao gồm cả nhà nước chính phủ, đều có trách nhiệm rất lớn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.