Chương 3072: Ngừng Chiến
"Chuyện lần sau thì để tính sau
Trương Đào nở nụ cười, đáp: "Cùng lắm thì lưỡng bại câu thương thôi
Huống hồ, với tính cách của đám người các ngươi, sau lần này, hẳn là các ngươi sẽ âm thầm sắp đặt, phân hóa chúng ta
Mấy trò vặt này, ta hiểu quá rõ, bọn ta cho các ngươi thời gian, không phải sao
Tam Giới không đồng lòng, đương nhiên không thể có chuyện ngày hôm nay
Ví như Lê Chử, các ngươi cho hắn lợi ích, giúp hắn phá tám, có lẽ hắn sẽ làm chó cho các ngươi, không phải sao
"Gâu
Một tiếng chó sủa truyền đến, có chó nổi giận
Có ý gì
Coi thường chó
Trương Đào không để ý tới nó, tiếp tục cười nói: "Nói không chừng còn sẽ có người đến ám sát Phương Bình, ám sát ta, cũng là chuyện bình thường
Có bản lĩnh cứ đến là được
Có lẽ, các ngươi cũng sẽ bố cục về phía Nhân tộc
Phân hóa, lôi kéo, đều có khả năng
Nói tới nói lui, trông thì có vẻ hôm nay các ngươi thỏa hiệp, nhưng trong lòng các ngươi nghĩ thế nào, chỉ có các ngươi biết
Đừng ra vẻ tức giận mất khôn vì mất hết thể diện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoàng Giả mà không đủ bao dung thì làm Hoàng Giả chó gì
Bây giờ chắc các ngươi đang suy nghĩ cách làm sao cứu vãn cục diện, chắc cũng chẳng có thời gian quan tâm đến chuyện mất mặt gì đâu
Trương Đào cười lộ liễu: "Chuyện bé tí mà các ngươi nhất định phải ra vẻ mình uất ức lắm… Không hiểu chuyện thì thôi, đối với những người như chúng ta mà nói… Mẹ nó, dối trá, buồn nôn, buồn cười
"Ha ha ha..
Trương Đào cực kỳ trào phúng, miệng lưỡi của ông đánh trúng tim đen nhiều người hơn mấy câu dọa tàn nhẫn của Phương Bình
Mà đây… Cũng chính là tâm tư của nhiều vị Hoàng Giả
Đã bị Trương Đào phân tích và nói thẳng ra cho cả Tam Giới cùng nghe, khiến họ càng mất mặt hơn trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lời Trương Đào nói trúng tim đen của Hoàng Giả, đã nói đúng còn nói to, nói cho cả Tam Giới nghe
Hoàng Giả ấy mà, chẳng lẽ không thể chịu được việc mình mất thể diện, mất mặt xấu hổ sao
Sao có thể
Những người này, năm xưa cũng là chúa tể một phương, là thiên kiêu, là người thắng sơ võ, là cường giả vô địch của đạo bản nguyên chân chính
Phương Bình, Trương Đào, có ai quan tâm đến mặt mũi mình không
Lê Chử quan tâm sao
Khôn Vương quan tâm sao
Nếu quan tâm đến mặt mũi thể diện như vậy, Phong đã sớm bị đả kích đến điên, Khôn Vương đã sớm truy sát Phương Bình đến không chết không thôi
Thể diện không quan trọng, người thắng mới có thể viết nên lịch sử
Vạn năm sau, nếu đám Phương Bình chết sạch, chín Hoàng vẫn tồn tại, ai dám nói Hoàng Giả vô dụng
Một tiếng cười khẽ, truyền vang
Có người nở nụ cười
"Võ Vương..
Thú vị..
Trương Đào bật cười, lạnh nhạt nói: "Đúng, rất thú vị
Bọn ta nhìn đám côn trùng dọn nhà, cũng thấy rất thú vị
Trong mắt các ngươi, bọn ta chẳng phải cũng như vậy sao
"Bồi thường, uy hiếp đều chẳng là gì
Các ngươi sợ chúng ta làm hỏng kế hoạch của các ngươi, chúng ta sợ các ngươi liều lĩnh giáng lâm Tam Giới, mọi người đều kiêng kỵ lẫn nhau mà thôi
Bây giờ chúng ta cho nhau đường lui, lùi lại một bước chẳng phải là xong sao
Trương Đào nhàn nhạt nói: "Nhưng chúng ta không có gì cả
Tuy không mạnh bằng các ngươi, nhưng bọn ta không phải kiêng kỵ nhiều như vậy
Ta không biết đám người Hồng Khôn nghĩ như thế nào, ta chỉ biết, Nhân tộc ta phải đứng, không thể quỳ
"Chín Hoàng bốn Đế thì lại làm sao… Ta không đánh chết các ngươi, ta chơi chết Nhân tộc cũng được mà
"Cho nên, các ngươi phải đứng ra bồi thường, đứng ra xoa dịu chúng ta
Chúng ta thì sao, nhận lợi ích, tiếp tục cầu sinh, tiếp tục luồn cúi, tìm cơ hội khác để giết các ngươi… Cứ như vậy, thế cuộc lại khôi phục như trước, đây không phải là điều mà các ngươi muốn sao
Trương Đào lại cười nói: "Đấu Thiên Đế và Thần Hoàng đang diễn hát đôi phải không
Một người vai thiện, một người vai ác
Trương Đào cười đến đau bụng, ôm bụng cười nói: "Chúng ta đánh Kỷ nửa ngày, các ngươi, một người muốn ra tay, một người đứng ra ngăn cản, có phải cố ý hay không
Hẹn nhau diễn vậy đúng không
Vì sao phải để Kỷ ăn đòn
Vì không nghe lời chứ sao
"Đang yên đang lành, tự nhiên chạy ra, kém chút làm hỏng kế hoạch của các ngươi, không dạy dỗ hắn sao được
Các ngươi lại ra vẻ không thể ra tay, mượn tay bọn ta dạy dỗ hắn một trận, cho hắn nhớ lâu một chút
"Nhưng nếu muốn giết hắn, có lẽ hai ngươi cũng sẽ giáng lâm cản lại đúng không
"Đúng là không thể giết được hắn mà
"Đương nhiên, hai người các ngươi mà giáng lâm thì khó mà thay đổi cục diện theo hướng tốt
Tam Giới… ắt sẽ loạn
Giết chúng ta không được, không giết cũng không xong… Đúng chứ
"Chẳng lẽ còn có thể đúc lại càn khôn thật sao
Vạn năm, các ngươi chờ nổi sao
"Chỉ tùy tiện nói vậy thôi, ai lại xem là thật chứ
Trương Đào lúc này trông như ông chú trung niên đầy sức hút, ít nhất, trong mắt Nhân tộc, ông ấy quá ngầu, quá cuốn hút
Trương Đào vẫn cười, nói tiếp: "Cho nên, không thể giết Kỷ, chúng ta chỉ giúp các ngươi ra tay dạy dỗ cho hắn một trận
Con rùa này sau này nên biết nghe lời một chút
Trước đây nhận Địa Hoàng làm lão đại, bây giờ Địa Hoàng ngủ say chưa tỉnh, không còn lão đại quản lý, hắn thích chạy quanh gây rối, các ngươi cũng không dễ quản lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn phải dè chừng, nghi ngờ liệu hắn có cố ý giả điên giả dại hay không
Nói không chừng, chuyện bãi miễn vị trí Nhân Hoàng của hắn, thực ra cũng nằm trong kế hoạch của các ngươi
Nhân Hoàng… Nhân tộc..
Nhân Hoàng kiếm..
Thân phận của Kỷ khá quan trọng, có phải các ngươi kiêng kỵ gì không
Cho nên, nhân cơ hội này, tước vị trí Nhân Hoàng của hắn, thuận tiện để ta hủy diệt Nhân Hoàng Kiếm, thế chẳng phải các ngươi chỉ việc làm ngư ông hưởng lợi thôi sao
"Thần Hoàng đứng ra nói vài câu giải vây, nói không chừng, ngày mai Kỷ sẽ nương nhờ vào Thần Hoàng
"Đấu Thiên Đế thì sao
Hẳn là cũng chẳng mất gì, nói không chừng cũng được chia chác chút lợi lộc
"Kết quả, người xui xẻo chỉ có Kỷ… Ồ, mà Kỷ cũng không ngốc đâu nha
Nói không chừng hắn biết các ngươi kiêng kỵ hắn, cố ý biên diễn một vở kịch này, để các ngươi thấy hắn yếu cỡ nào, bị đánh thảm ra sao, đáng thương biết bao… Các vị lão đại đừng nghi ngờ ta, ta chỉ là tôm tép thôi, không phải kẻ nham hiểm gì đâu, phải vậy không, Kỷ
Trương Đào cười ha ha, giờ khắc này, cường giả Tam Giới đều co giật khóe miệng
Kịch bản nghe hấp dẫn vãi chưởng
Kịch bản do Trương Đào bịa ra
Nhưng mà… Có vô lý không
Vô lý ư
Không hẳn
Nghe Trương Đào nói đến đây, Tam Giới rơi vào yên tĩnh đến đáng sợ
Trương Đào cười nhạo: "Không ngờ ta sẽ nói thẳng ra chứ gì
Thế có ai muốn gào lên câu "ăn nói xà lơ, chia rẽ ly gián" không
Chắc các ngươi cũng muốn gào lên phản bác, nhưng lại cảm thấy gào lên có vẻ có tật giật mình, phải không
"Ha ha ha
Trương Đào lại cười: "Lúc Tuần Sát Sứ xuất hiện, ta đã thấy có gì đó sai sai
Sớm không xuất hiện, muộn không xuất hiện, lại xuất hiện ngay lúc đó
Một là vì ngăn cản chúng ta đánh nhau, tránh tổn thương căn cơ, hai là chắc vì che giấu vở kịch này
Tuần Sát Sứ không chết, Hoàng Giả sao giáng lâm được
Kỷ còn phải trấn thủ cửa khí huyết, đang yên đang lành giáng lâm sao được… không thấy Đấu Thiên Đế trước đó đánh nổ mắt hắn sao
Lúc sau giáng lâm mới thuận lý thành chương, không phải sao
Trương Đào cười cân nhắc, thời khắc này, Thần Hoàng khẽ thở dài: "Võ Vương… Lão hủ càng ngày càng thưởng thức ngươi
Hắn không nói thật giả, cũng không để ý thật giả, lời của Trương Đào có ảnh hưởng gì không
Chưa chắc có
Nhưng cũng chưa chắc đã không có
Trương Đào không thèm để ý đến lời khen kia, chỉ lạnh nhạt nói: "Đưa đồ đây
Rồi ai về nhà nấy, đường ai nấy đi
Các ngươi tiếp tục kế hoạch của các ngươi, chúng ta tiếp tục kế hoạch của chúng ta
Chúng ta không rảnh tán gẫu với các ngươi, ai cũng biết rõ mọi chuyện nhưng cứ thích giả ngu, nói cũng vô ích
Thần Hoàng cười cười, nhẹ giọng nói: "Đồ đã hứa sẽ cho các ngươi, nhưng… Nhớ kỹ, sơ võ… Không thể truyền đạo
Võ Vương, ngươi là người thông minh, người thông minh thì nên hiểu, có một số việc có giới hạn
Sơ võ truyền đạo chẳng khác gì hành động của ngươi hôm nay, đều là tiêu diệt căn cơ bản nguyên
Trương Đào lạnh nhạt nói: "Đương nhiên sẽ không để sơ võ truyền đạo
Phương Bình chỉ nói thế thôi
Sơ võ cần quá nhiều thời gian, có lẽ càng tốt hơn, nhưng chúng ta không chờ được
Chúng ta muốn tranh thủ thời gian, muốn nhân loại nhanh chóng lớn mạnh, sơ võ không cho chúng ta được điều này
Nếu tám ngàn năm trước Nhân tộc được như bây giờ, ta sẽ để sơ võ truyền đạo, vậy thì có sao
Nhưng hiện tại, võ giả cấp tám trở lên đi sơ võ cần quá nhiều thời gian, lâu đến mức ta sợ Nhân tộc không đủ mạnh để giết đám người các ngươi
Nếu thắng, có lẽ sẽ theo đạo sơ võ, cũng có thể sẽ theo một đạo mới…
Nếu thua, đầu xuôi đuôi lọt, tu luyện gì, đi đạo nào, còn không phải do các ngươi định đoạt sao