Toàn Cầu Cao Võ

Chương 3076: Ẩn Tu




Chương 3076: Ẩn Tu (2)
Trận chiến đã kết thúc với ý nghĩa vô cùng quan trọng
Trấn Thiên Vương nói: “Lần này kết thúc, có lẽ đại chiến sẽ không nổ ra nữa đâu…”
“Phui phủi cái mồm!” Chú Thần Sứ không khách khí nói: “Mấy hôm trước, đánh với sơ võ xong, cũng nói Tam Giới sẽ không nổ ra đại chiến nữa, bây giờ mới mấy ngày
Đảo mắt đã nổ ra đại chiến bao trùm Tam Giới
Không nổ ra cái chó gì… Các ngươi kiềm chế một chút đi!”
Ông không tin mấy tên này
Sau trận chiến ở Thiên Phần giả, bọn họ cũng nói sẽ không đánh nữa, sau khi lấy mạng năm Thánh Nhân của sơ võ cũng nói sẽ không chiến đấu nữa
Nhưng bây giờ thì sao
Ngay cả Hoàng Giả cũng bị gọi ra
Trấn Thiên Vương cũng rất bất đắc dĩ, ta làm sao biết chuyện sẽ như vậy
Ta thật sự cảm thấy sẽ không có đại chiến nổ ra mà
Ai biết sẽ như vậy đâu
Lần này, ông cũng không ngờ là sẽ đánh đến mức này
Bây giờ nghĩ lại, ông cũng thổn thức thở dài: “Trận này, không ít bạn cũ đã triệt để tử vong
Chưởng Binh, Nguyên Hoa đều là bạn cũ
Đám người Thiên Khôi năm xưa cũng tính là thân thiết
Người quen cũ… ngày càng ít.”
Một trận chiến, Thiên Vương ngã xuống hầu như đều là người quen của ông, chỉ có đám hậu bối như Thiên Mệnh thì không thân lắm, nhưng năm xưa cũng từng gặp gỡ vài lần
Thế mà chỉ chớp mắt, chết cả rồi
Tám Thiên Vương, 36 Thánh, e là đều trở thành quá khứ
Chỉ còn ba vị Càn Vương, Khôn Vương, Cấn Vương, những người còn lại đều đã tuyệt diệt
36 Thánh, Phương Bình thu thập được 31 tấm Thánh Nhân Lệnh
Bây giờ là 34 tấm, Khôn Vương giữ một tấm, nghĩa là chỉ còn một người còn sống
Trước đó Phương Bình không nghĩ nhiều, cho rằng còn trong tay Hoàng Giả
Bây giờ nghĩ lại… Chẳng phải là ở trong tay Thiên Bại sao
Ba đại hộ giáo của Thần Giáo đều là thành viên trong 36 Thánh
Trong đó, Địa hộ giáo Thiên Bại còn sống
Lần này, Khôn Vương đến tham chiến nhưng Thánh Nhân và Đế Tôn của hắn không đến, nên đối phương đã thoát được một kiếp
Điều này đồng nghĩa với việc… Thiên Bại là người may mắn cuối cùng còn sống sót trong 36 Thánh
Thật ra cũng không phải là người cuối cùng
Dưới trướng Thiên Khôi còn ba vị Thánh Nhân, chỉ là đều đã mất Thánh Nhân Lệnh
Thế nên Thiên Bại được xem là một trong 36 Thánh chân chính, vì hắn vẫn còn Thánh Nhân Lệnh trong tay
Cho dù là vậy, cũng chỉ có 4 người sống sót trong tổng số 36 Thánh
Trong ba Sứ, Chưởng Binh Sứ đã triệt để tử vong
Trấn Hải Sứ tự tách ra, xưng Yêu Đế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời khắc này, mấy vị cường giả cổ xưa nhìn nhau, than thở: “Thiên Đình cổ… triệt để tan rã!”
Thiên Đình cổ có ảnh hưởng quá lớn, hôm nay, các Thiên Vương, Thánh Nhân, gần như đều xuất thân từ Thiên Đình cổ
Song, sau trận chiến này, Thiên Đình cổ xem như triệt để kết thúc
Mấy ông già nhìn nhau cảm thán, Phương Bình thì không có nhiều cảm xúc như vậy
Trong mắt hắn, những người kia đều là kẻ địch, chết một người thiếu một người
Giờ khắc này, Phương Bình không có thời gian bi thương, hắn lên tiếng: “Tuy Hoàng Giả nói sẽ không xuất hiện trong ba năm, nhưng ai biết thật giả
Bọn họ nói trở mặt là trở mặt, mọi người vẫn nên chú ý thì hơn
Tụ tập cùng nhau thì tốt, nếu tách ra… Ai biết có bị đánh lén hay không
Còn nữa, lão Trương đã nói, sau lần này, các Hoàng Giả sẽ âm thầm dẫn dắt Tam Giới theo hướng mà bọn họ mong muốn
Trong Tam Giới này, không ít người là người của Hoàng Giả, có môn đồ, có hậu duệ, chẳng ai biết được bọn họ sẽ thế nào
Nguyệt Linh, Thiên Cực, Hồng Khôn, Hồng Vũ, bao gồm những Thánh Nhân kia..
Đều khó mà đoán được
Có mấy lời Phương Bình không nói
Phía bọn họ cũng có không ít người
Long Biến, Lâm Tử, Lâm Hải, hai vị Thánh Nhân của đảo Vấn Tiên, còn có Trấn Thiên Vương… những người này đều có quan hệ phức tạp dây mơ rễ má với thời Thượng Cổ, đâu phải nói tách ra là tách ra được
Lần này Tam Giới muốn diệt Hoàng, một số người cũng không trâu bắt chó đi cày, cũng không còn cách nào
Khi đó, phá tám cũng động lòng, phá bảy cũng ôm tâm tư muốn thử, dù có một nhóm không muốn, cũng không thể không tham chiến, chỉ vì muốn bảo vệ bản thân khỏi những tên đồ tể khát máu
Nhưng bọn họ thật sự không có liên quan gì đến Hoàng Giả sao
Điều này, không ai có thể đảm bảo
Phương Bình nói tiếp: “Cho nên, tiếp theo vẫn nên tập trung tu luyện
Sau nhiều lần chiến đấu, chúng ta có thu hoạch không nhỏ, lợi ích sau chiến tranh không ít
Hơn nữa, lúc này, bên ngoài đều đang sợ chúng ta, cho nên, cần phải nỗ lực tu luyện…”
Trương Đào oán trách: “Mỗi lần chúng ta đều chuẩn bị nỗ lực tu luyện, là ai phát động chiến tranh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Bình liếc mắt: “Nếu ta không phát động chiến tranh đánh vài trận thì làm gì có được cục diện như ngày hôm nay
Trước đây chúng ta phải luôn lo lắng đề phòng, hiện tại thì sao
Trừ khi Hoàng Giả lại xuất hiện, bằng không, cần gì phải đề phòng
Trận này, không nói những thứ khác, ít nhất trong thời gian ngắn, sơ võ sẽ không có xung đột lớn với chúng ta.”
Nghe hắn nói đến đây, Trấn Thiên Vương trầm giọng: “Phương Bình, đừng nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy
Lão phu năm xưa cũng là người của sơ võ, không phải nói sơ võ không được, nhưng mà… Sơ võ, hiện tại rất hỗn loạn
Sơ võ đời đầu bị ép đến sắp điên rồi, đặc biệt là mấy vị trong Thiên Phần
Sơ võ đời thứ hai phần lớn đều muốn lấy mạng Thương Miêu, diệt bản nguyên, đời thứ ba đời thứ tư còn loạn hơn, thậm chí có nội chiến…”
“Hả?” Phương Bình sửng sốt
Trấn Thiên Vương trầm giọng nói: “Ngươi cho rằng sơ võ không chia phe phái, không nội chiến à
Cái ngươi thấy chỉ là một phần, ngươi đã gặp võ giả sơ võ đi đạo bản nguyên chưa?”
Nghe thế, Phương Bình không khỏi nhíu mày
“Sơ võ đời thứ ba thứ tư theo đạo bản nguyên rất nhiều
Trong đó cũng có cường giả, nói là đời thứ ba thứ tư, chứ đều là người của mấy vạn năm trước
Những người này cũng có người đã lên cấp Thiên Vương
Nhưng ngươi nhìn đi, có ai ra tay không?”
“Nội bộ sơ võ nội chiến không ngừng!” Trấn Thiên Vương nghiêm túc nói: “Chớ khinh thường
Đi bản nguyên, tu luyện nhanh, đây là sự thật
Bản nguyên đã thâm nhập vào sơ võ, chẳng qua là vì có một số lão cổ hủ áp chế, nên mới không để bản nguyên triệt để xâm chiếm sơ võ
Nhưng lúc này, Nguyên Hoa tử trận
Họ mất đi một vị phá tám, làm không tốt sẽ dẫn đến sai lầm
Cho nên, trong thời gian tới, thái độ của sơ võ không xác định, ngươi đừng cho rằng chúng ta và họ đã trở thành đồng minh
Ngươi nói Nhân tộc đi sơ võ… Đám người Minh Thần đương nhiên sẽ vui lòng, nhưng không có nghĩa người khác cũng vậy, hiểu chưa?”
Phương Bình xoa xoa huyệt thái dương, gật đầu, cười khổ: “Là ta suy nghĩ quá đơn giả
Cũng đúng, sơ võ dù sao cũng là vạn đạo tranh đấu, dù hôm nay có một số cường giả sơ võ đến tham chiến, cũng không phải họ không có tâm tư khác.”
“Ngươi biết là được!”
Nhắc nhở một câu, Trấn Thiên Vương lại nói: “Nhưng ngươi có thể tiếp xúc với Minh Thần, Thiên Tí
Còn mấy vị trong Thiên Phần… Khó nói, những người này điên cuồng hơn nhiều, nếu không cũng sẽ không bị trấn áp
Những người này, nói như thế nào nhỉ…”
Suy nghĩ một chốc, Trấn Thiên Vương nói: “Ngươi hiểu như thế này đi, đối với bọn họ, không trắng thì đen, không đen thì trắng!”
Phương Bình nhíu mày, Trương Đào cười nói: “Ý của ngài là… Không phải là bản nguyên thì chính là sơ võ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên người đi đạo bản nguyên đều đáng chết, bất kể là ai
Có phải không?”
“Không sai!” Trấn Thiên Vương gật đầu: “Chính là như vậy
Nếu Nhân tộc đi sơ võ, mấy vị cường giả chúng ta có đi hay không, với Thiên Tí mà nói, họ không quá để ý, nhưng mấy vị trong Thiên Phần thì… e là nhất định sẽ buộc các ngươi đi đạo sơ võ, tự đoạn đại đạo, không chết không thôi.”
Trấn Thiên Vương lắc đầu không ngớt: “Những người này khá là bảo thủ, ngu ngốc không chịu thay đổi
Bản nguyên cũng không phải không có gì khác, điều này các ngươi phải biết
Nếu thật sự chẳng có gì, sao có thể trở thành đạo chính của Tam Giới
Nhưng mấy tên đầu đất kia một mực cho rằng bản nguyên chẳng có tác dụng gì, hoàn toàn bài xích, không muốn thỏa hiệp, đại khái là vậy đấy.”
Phương Bình líu lưỡi: “Loại người này đúng là khó chơi
Nghe ngài nói như vậy, ta đã hiểu vì sao phải trấn áp đối phương rồi
Nếu không trấn áp, để bọn họ tự do xuống núi, gặp bản nguyên, họ sẽ tàn sát bản nguyên, bất kể người tốt hay xấu, có đúng không?”
“Ừ, gần như vậy đấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.