Chương 3093: Thế Giới Quạnh Hiu (2)
Trong đường nối, Phương Bình vẫn đi về phía trước, đi rất lâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn cảm giác mình đã đi rất lâu
Đường nối vẫn đang được xây dựng, vẫn được nối với thế giới bản nguyên của hắn, nên ít ra Phương Bình không cảm thấy thể bản nguyên bị tan biến
Phía sau, Thương Miêu hơi mất kiên nhẫn, kỳ quái nói: “Xa ghê
Đường này dẫn tới đâu?”
Vũ trụ bản nguyên rất lớn, lối đi này tương đương với đường hầm không gian
Theo lý thuyết, có xa đến đâu cũng có thể nối đến
Nhưng họ đã đi bao lâu rồi
Phương Bình cũng sửng sốt, tiêu hao nhiều quá, gần 5 tỷ điểm tài phú
Hắn chưa bao giờ gặp chuyện gì lạ như vậy
Ngay vào lúc này, một người một mèo bỗng nhiên mừng rỡ
Phía trước… có một tia sáng hiện ra
Hình như đến điểm cuối rồi
Thế giới bản nguyên của Vương Nhược Băng ở phía trước sao
Phương Bình vừa đi, vừa cười khổ nói: “May là lúc này, chứ đang chiến đấu mà gặp chuyện như này, chắc ta ngủm củ tỏi mất!”
Lúc chiến đấu, đột nhập bản nguyên của kẻ địch là chuyện trong chớp mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu lúc chiến đấu mà hắn cũng tốn gian dài như vậy để tìm đường đến bản nguyên của người khác, chắc kim thân của hắn đã bị đánh nổ rồi
Kẻ địch cũng không phải người chết
“Mèo lớn, ngươi cảm thấy bản nguyên của Vương Nhược Băng thế nào?”
Thương Miêu không hiểu, hiểu lầm ý hắn, nó nói: “Giống cá khô?”
“...” Phương Bình cạn lời, muốn đập chết con mèo này ghê, suốt ngày chỉ biết ăn thôi
Bản nguyên của ngươi mới giống cá khô ấy
Chẳng muốn hỏi mèo nữa, ánh mắt Phương Bình trịnh trọng hơn, truyền âm cho Thương Miêu: “Một lát nữa mà gặp phải nguy hiểm, lập tức mang ta rời đi!”
Hắn không thể mạo hiểm ở nơi này, nếu thể bản nguyên tan biến ở đây, dù không chết, lần này cũng trọng thương
Hiện tại, Phương Bình không có nhiều thế giới chữa thương
Thấy Phương Bình nghiêm túc, Thương Miêu vội vàng gật đầu, suy nghĩ một chút, nó biến nhỏ lại, leo lên vai Phương Bình
Phương Bình hơi khựng lại, xém chút bị mèo đè chết
“Thể bản nguyên thôi mà cũng nặng như heo…” Phương Bình bất lực mắng nó
Hắn vỗ đầu Thương Miêu, con mèo này ăn uống kiểu gì mà thể bản nguyên nặng như vậy chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng trách nó có thể bay khắp vũ trụ bản nguyên mà không bị tan biến, nặng như vậy, sắp thành thực thể luôn rồi, tan biến kiểu gì được
Càng bước về phía trước, ánh sáng phía trước ngày càng rõ hơn
Ngay sau đó, Phương Bình và Thương Miêu bước vào một thế giới nhỏ
“Chỗ này…” Phương Bình kinh ngạc ngây người
Đúng vậy, là kinh ngạc đến ngây người
Khi hắn đặt chân đến cuối đường nối, hắn kinh ngạc không nói nên lời
Đây là nơi nào
Thế giới bản nguyên của Vương Nhược Băng sao
Đây tính là gì
Hắn từng nhìn thấy thế giới bản nguyên của rất nhiều người, đa số đều giống nhau, trông như hình cầu, chỉ có kích thước to nhỏ khác nhau thôi
Thế giới bản nguyên của hắn và Thương Miêu cũng như thế
Khi hắn bước vào cuối lối đi, đập vào mắt cũng không phải là thế giới bản nguyên như tưởng tượng… Mà là… Tổ ong
Đúng, tổ ong
Lúc này đây, Phương Bình đang dựng một đường nối đi vào một cái lỗ của tổ ong đó
Thế giới bản nguyên vô cùng lớn lại trông như cái tổ ong, bốn phương tám hướng đều là cửa động
Lúc này, những cửa động khác tối đen như mực, không biết dẫn về đâu
“Đây là thế giới bản nguyên của Vương Nhược Băng sao?”
Phương Bình kinh ngạc, mình đến đúng nơi không vậy
Đây mà là thế giới bản nguyên sao
Một thế giới bản nguyên bị lủng lỗ như tổ ong, mà hình như còn không có đại đạo
Nếu có đại đạo thì nhiều lỗ hổng có thể tương ứng với vô số đại đạo
Nhưng thế giới bản nguyên này hoàn toàn khác
Ít nhất, Phương Bình không cảm ứng được khí bản nguyên và bản nguyên tăng cường
Thế giới này như một thế giới chết, bốn phương tám hướng như nhà dột lọt gió
Thế giới này rất lớn
Long Biến nói ông ấy từng tra xét, thế giới bản nguyên của Vương Nhược Băng yếu đến mức gần như không tìm được, dù sao thì thực lực cô ấy cũng rất yếu
Nhưng bây giờ nhìn lại, nếu nơi này đúng là thế giới bản nguyên của Vương Nhược Băng, thì nơi này không hề nhỏ chút nào
“Đến cùng đi đúng chỗ không nhỉ?”
Phương Bình không chắc, hắn cũng không biết vì sao đường nối lại thông đến chỗ này
Nhưng rất nhanh, ánh mắt Phương Bình khẽ nhúc nhích… Có lẽ là đến đúng chỗ rồi
Ngay khi bước vào bên trong lỗ hổng, hắn có cảm giác, những lỗ hổng đen ngòm kia hình như đều đang hấp thu cái gì đó, có lực hút nhẹ
“Trong thế giới bản nguyên, chắc phải có thể bản nguyên… Dù nhỏ yếu, dù vô ý thức, nhưng hẳn là có
Phương Bình nhìn chung quanh, không thấy Vương Nhược Băng
Phương Bình hơi nhíu mày, bước hẳn vào vùng thế giới quạnh hiu này
Nơi này yên tĩnh không một tiếng động
Như một vùng đất chết
“Này là sao?”
Thế giới bản nguyên của người bình thường dù có tối tăm thì ít nhiều vẫn có sức sống, dù sao khí bản nguyên cũng được sinh ra từ nơi này
Nhưng nơi này không có
Đây là một thế giới chết, không có gì cả, lạnh như băng, dù thế giới bản nguyên rất lớn, nhưng cũng như không tồn tại, quạnh hiu, không có sinh mệnh, thiếu sức sống
Ngay vào lúc này, Phương Bình như cảm ứng được gì, hắn nhanh chóng đi về phía trước
Rất nhanh, Phương Bình đi đến biên giới của thế giới, nhìn thấy những cửa động màu đen
Vừa nhìn, Phương Bình hơi thay đổi sắc mặt, nghiêng đầu nhìn Thương Miêu, thấp giọng nói: “Mèo lớn, cảm ứng xem đây là cái gì?”
Giờ khắc này, trên cửa động màu đen, có một lớp màng mỏng như máu, nhưng nhìn có vẻ tàn tạ
Thương Miêu khịt mũi ngửi ngửi… Phương Bình rất muốn nói với nó rằng nó không phải chó, đừng ngửi như thế
Thương Miêu không quan tâm nhiều, ngửi ngửi một chút, nó vò đầu, ngây ngô nói: “Mùi này ngửi thấy quen quen…”
“Lực lượng khí huyết!”
Phương Bình lạnh lùng nói: “Lực lượng khí huyết của Chiến Thiên Đế
Ta hiểu vì sao trước đó có thể ngăn được việc mất sức sống của Vương Nhược Băng rồi
Bởi vì những cửa động này bị chặn lại
Bị lực lượng khí huyết chặn lại
Nên thế giới này không còn lỗ nào để hút lực lượng sinh mệnh của cô ấy
Nhưng hiện tại, nút chặn bị phá rồi.”
Không chỉ là phá nát
Phương Bình bỗng đưa tay ra sờ sờ, vùng không gian phía trước cửa động như có thực thể, hắn có thể chạm tới
Phương Bình nhìn một chút, rồi nhìn những cửa động màu đen xung quanh, nhíu mày nói: “Vốn cửa động không lớn như vậy, hiện tại chúng to hơn trước
Trước đó, lực lượng khí huyết chặn được cửa động nhỏ, nhưng sau này, cửa động to ra, lớp màng chặn cửa không đủ lớn, nên đã bị phá.”
Phương Bình tiếp tục đi dọc theo xung quanh, quả nhiên, những cửa động còn lại đã chứng thực suy đoán của hắn
Có một vài cửa động bị bọc lại bởi một màng khí huyết mỏng, kích thước vừa vặn để chặn cửa, nhưng một số khác thì đã bị phá nát vì cửa động mở rộng ra
Nơi màng khí huyết bị phá nát, cửa động khá là lớn, nghĩa là, trước đây, mấy cái cửa động này cũng không lớn, còn bây giờ thì chúng đang to ra, cho nên, màng khí huyết không chặn được nữa
Cửa động to ra, lực hút càng mạnh hơn, đó cũng là lý do Vương Nhược Băng bị mất sức sống nhanh hơn
Phương Bình đi đến trước một cửa động đen ngòm mà màng khí huyết đã bị phá nát
Lúc này đây, cửa động có lực hút nhẹ, không mạnh, nhưng Phương Bình cảm nhận được, thể bản nguyên của hắn cũng có thể bị hút vào
“Hấp thu lực lượng sinh mệnh của cô ấy… để mở rộng cửa động?”
“Hay là vì cửa động mở rộng, nên cô ấy mới bị hút sinh lực?”
Phương Bình không biết
Hắn chỉ biết, vì những lỗ hổng này mà Vương Nhược Băng mới xảy ra chuyện
Một thế giới bản nguyên lủng trăm ngàn lỗ
Phương Bình nhìn vào cửa động màu đen, vừa nhìn… Phương Bình bỗng dừng lại một chút
Thương Miêu thò đầu ra, cũng nhìn vào cửa động đen tối, nhìn một chút, nó tò mò nói: “Tên lừa đảo, cửa động này có lối đi dẫn về nơi xa… Nơi đó, hình như có thứ gì đó?”
“Phương Bình liếc mắt nhìn theo, ánh mắt hơi hốt hoảng, rất nhanh, hắn hoàn hồn: “Không phải là thứ gì đó, là đạo
Ta thấy một con đường, một con đường dài, phía cuối nối với một cánh cửa… Ngươi có thấy không?”
“Đạo
Không có, bản miêu nhìn thấy đầu cá…”
“...” Phương Bình bó tay với nó: “Ngươi chỉ biết mỗi ăn
Cái này… Ta có ấn tượng
Căn phòng chứa Bản Nguyên của Thạch Phá có tác dụng như vậy, giúp ngươi nhìn thấy điểm cuối đại đạo…
Đương nhiên, Bản Nguyên của Thạch Phá rất dỏm, vừa nhìn là biết đó là giả, là ảo giác
Nhưng cái này… Ta thấy hơi giống thật.”