Toàn Cầu Cao Võ

Chương 3138: Mùi Người Quen




Chương 3138: Mùi Người Quen (3)
“Cái nơi quái quỷ gì thế này…”
Ở khu vực tăm tối, Lực Vô Kỳ hóa thân thành một con nghé con, nó không dám duy trì cơ thể to lớn, quá nguy hiểm, lúc này, nó mạnh mẽ thu nhỏ bản thể, khiến cơ thể chỉ to hơn một con mèo một chút
Vừa tránh né những vết nứt kia, Lực Vô Kỳ vừa lên tiếng: “Các vị, chúng ta thật sự sẽ được chia phần sap
Hải Ngu Thánh Nhân còn đỡ, chúng ta chỉ là Chân Thần và Đế Tôn, lấy đâu ra sức để cạnh tranh với cường giả?”
Dược Thần Đế Tôn nhẹ giọng nói: “Vô Kỳ đạo hữu, bình tĩnh đừng nóng
Chú ý vết nứt hư không…”
Lực Vô Kỳ thấy hắn không muốn phản ứng mình, nhìn chung quanh một lần, rất nhanh nhìn thấy Bình Sơn Vương, bỗng nhiên tiến tới, nở nụ cười nói: "Bình Sơn, ngươi cũng ở đây
Cái tên nhà ngươi ham sống sợ chết, sống được đến hiện tại, bản vương đi theo ngươi, thấy an toàn hơn chút.”
Bình Sơn Vương đen mặt
Lực Vô Kỳ không để ý, lại nói: “Nhân Vương rất nhớ ngươi đấy, nghe nói ngươi dọn nhà, tiếc nuối mãi thôi.”
Bình Sơn Vương cạn lời, con trâu điên này, lôi kéo ta làm cái quái gì
Lúc này lúc nào rồi mà còn dám ăn nói linh tinh
Vừa nói xong, phía trước, một con bọ cánh cứng nổ tung, 6 cánh sen xuất hiện, khiến không ít vết nứt hư không xung quanh cũng phá nát
“Lùi lại!”
Hải Ngu quát khẽ, nhanh chóng lui tránh, vết nứt phá sáu và những vết nứt khác, ngay cả hắn cũng gặp nguy hiểm đến tính mạng
Nơi này nguy hiểm quá
Bình Sơn Vương chỉ kém bám hẳn vào người Phương Bình, vội vàng lui tránh, Phương Bình lùi đi đâu, hắn lùi theo đó
Lực Vô Kỳ không nơi nương tựa, lúc này, nó chọn đến gần Bình Sơn Vương
Đơn giả là vì Bình Sơn Vương yếu hơn nó
Gặp phải nguy cơ, đối phương chưa chắc đã chạy nhanh bằng nó, có thể chết tay nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ầm ầm
Hư không xung quanh nổ ra hào quang óng ánh, rồi lập tức bị bóng tối nuốt sạch
Bên ngoài, mọi người không thể dùng lực lượng tinh thần để tra xét, tầm mắt cũng bị bóng tối ngăn cản, lúc này chỉ thấy vài bóng người đi trước lúc ẩn lúc hiện trong hư không
Mọi người ghi nhớ khu vực vừa rồi có vết nứt phá sáu
Càn Vương vừa quan sát, vừa truyền âm cho Lê Chử: “Ngươi cảm thấy khu vực vết nứt u tối này được hình thành tự nhiên hay nhân tạo
Vây quanh Vạn Giới Điện, nhìn thế nào cũng không giống hình thành tự nhiên.”
Lê Chử truyền âm trả lời: “Nơi này kì bí, có lẽ là có người cố ý chế tạo
Đám người Nghệ hẳn là còn đồ vật, thời khắc mấu chốt, chúng ta liên thủ, bốn vị Tuần Sát Sứ cũng không làm được gì!”
“Ta sợ cường giả sơ võ sẽ đuổi tới…”
“Không sao cả!” Lê Chử truyền âm nói: “Bọn họ muốn tới thì tới, những người này cũng sẽ không tùy tiện ra tay, động tĩnh quá to, sâu trong Thiên Phần có ba vị cường giả bản nguyên tự do, nếu khiến bọn họ chú ý, sơ võ cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
Nói xong, Lê Chử lại nói: “Ngưu đạo hữu kia..
Ta trước đây chưa từng gặp…”
“Đảo chủ đảo Ngưu Thần, bạn tốt của Hòe Ảnh..
Hai người không tính là đồng minh, nhưng Càn Vương không ngại chia sẻ một chút tin tức bên lề
Lê Chử hơi nhíu mày, nhìn về phía Hòe Vương, bạn tốt của Hòe Vương
Bản thân Lê Chử là vương chủ của Thiên Thực vương đình, Hòe Vương năm xưa cũng là Chân Vương trong Chân Vương Điện của vương đình, hắn vẫn hiểu rõ tính Hòe Vương
Từ lúc nào mà Hòe Vương có một người bạn tốt là Đế Tôn đỉnh cấp
Đảo Ngưu Thần..
Hắn cũng chưa từng nghe nói
Trong lòng có chút nghi ngờ, Lê Chử cũng không nói thêm gì
“Sẽ không phải là Phương Bình chứ?”
Lê Chử thầm nghĩ, nhanh chóng an ủi bản thân, không nên để thần hồn nát thần tính
Lần này, Phương Bình không hề nhận được tin tức, hơn nữa, trước đó có tình báo, nói Phương Bình hình như bị thương, nên mới có chuyện Trấn Thiên Vương phá cửa thứ ba gây động tĩnh
Phương Bình vừa mới gặp phải nguy hiểm, sao có thể xuất hiện ngay được
Vương Kim Dương vừa mới trở về Nhân tộc, nghe nói là đang bàn chuyện cơ mật với Phương Bình, Phương Bình sẽ không rời đi nhanh vậy chứ
Lê Chử lại nhìn về khu vực tăm tối, hơi nhíu mày, cảm giác bản thân quá đa nghi, nhìn thấy người lạ thì cho rằng đối phương là Phương Bình, chuyện này không tốt chút nào
“Chắc không phải là Phương Bình đâu…”
“Nhưng mà..
Nếu Hải Ngu xảy ra chuyện, đội ngũ dò đường này, chỉ còn lại mỗi Ngưu Mãnh..
Hoặc còn lại Lực Vô Kỳ và Ngưu Mãnh, thì hắn có thể là Phương Bình!”
Lê Chử thầm đưa ra phán đoán, bây giờ, nhìn thấy người xa lạ, hắn cũng phải nghi ngờ
Không chỉ là Ngưu Mãnh, phe đảo Dược Thần cũng có vài người xa lạ hắn không quen biết, họ đều là mục tiêu bị tình nghi
Phương Bình xuất quỷ nhập thần, Lê Chử không quá yên tâm
..
Ở khu vực tăm tối, Phương Bình kéo lại một vị Chân Thần, đến từ đảo Dược Thần
Dược Thần Đế Tôn vội vàng nói nói cám ơn: “Đa tạ Ngưu đạo hữu!”
“Đạo hữu khách khí!” Phương Bình cười nói: “Chỉ là tiện tay mà thôi
Như lời Thiên Cực hoàng tử, còn chưa thấy cơ duyên, chúng ta cũng không cần phải đề phòng lẫn nhau
Tranh đoạt cơ duyên là chuyện của Thiên Vương và Thánh Nhân, Ngưu mỗ lần này chỉ mong đột phá lên cấp Thánh.”
Phía trước, Hải Ngu vẫn còn sợ hãi, lúc này, nghe vậy cũng nói: “Các vị đạo hữu đồng lòng là tốt, lúc này chỉ mới đi được không tới một hai phần mười, nguy hiểm trùng trùng, không thể tùy tiện làm việc!”
Phương Bình gật đầu, trông thật thà chất phác
Bình Sơn Vương nói tìm cơ hội hại chết mấy vị này..
Hắn không có hứng thú
Đều là nhân vật nhỏ, ngay cả Hải Ngu cũng chỉ là một Thánh Nhân
Cần gì phải ra tay khiến người khác cảnh giác
Phương Bình hắn, hoặc là không ra tay, một khi ra tay thì phải đoạt mạng Thiên Vương mới xứng đáng với thân phận của hắn chứ
Hắn là ai
Người khởi xướng diệt Hoàng
Giết một Thánh nhân cần gì phải lén lén lút lút
Mất mặt lắm
Muốn làm thì phải làm lớn
Một khi ra tay, không chết Thiên Vương thì thật là có lỗi
Nhân vật nhỏ như Bình Sơn hiển nhiên không thể nào hiểu được tâm tư của nhân vật máu mặt như hắn
Phương Bình thầm thở dài, cũng đúng, chim én làm sao biết được chí hướng của chim hồng
Tầm nhìn của Bình Sơn quá hạn hẹp
Đang suy nghĩ, một vết nứt khác lại bạo phát, Phương Bình vội vàng lui tránh, thuận tay kéo một vị Chân Thần khác của Thần Giáo qua một bên, vị Chân Thần kia cũng cảm kích không thôi, vội vàng nói: “Đa tạ Đại nhân!”
“Đạo hữu khách khí!” Phương Bình cười nói: “Người một nhà, không cần khách khí.”
Lần này, cảm giác của mọi người về Phương Bình đã thay đổi
Người này thật là thật thà chất phác
Tuy vết nứt bạo phát vừa rồi không nguy hiểm đến tính mạng hắn, nhưng trong lúc lui tránh còn muốn cứu người thì không hề dễ dàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cường giả như vậy trong Tam Giới gần như tuyệt chủng rồi
Đoạn đường sau đó nguy hiểm vô cùng
Phương Bình cũng phát huy thực lực Đế Tôn đỉnh cấp của mình một cách nhuần nhuyễn
Hải Ngu mở đường, Dược Thần Đế Tôn phụ trách tra xét, còn Phương Bình thì đi sau, phụ trách cứu người bất cứ khi nào vết nứt bạo phát
Mấy vị Chân Thần lần lượt được hắn cứu
Ngay cả Lực Vô Kỳ cũng không nhịn được mà tiếp cận Phương Bình, vị Đế Tôn này thật đáng tin cậy
Họ Ngưu, tuy không phải yêu tộc, nhưng cũng xem như người một nhà
Lực Vô Kỳ cũng là một con trâu thức thời, được Phương Bình cứu một lần, lập tức bắt quàng làm họ: “Ngưu đảo chủ và tộc Thủy Lực ta cũng là người một nhà, lão tổ nhà ta vừa mới chứng đạo Thánh Nhân cách đây không lâu, nếu Ngưu đảo chủ muốn đột phá, có thể tìm lão tổ để xin một ít kinh nghiệm… Lão tổ nhà ta là môn đồ của Nam Hoàng đấy…”
Lực Vô Kỳ tận tình bán đứng Thủy Lực, dù sao nó cũng không phải trả giá gì
Phương Bình cũng không chê ồn ào, chỉ cười gật đầu, tiếp tục nhiệm vụ của mình
Càng đi sâu vào trong, càng nguy hiểm
Vết nứt lại bạo phát
Lần này, Dược Thần Đế Tôn kém chút không thể né tránh, Phương Bình vội vàng ra tay lôi kéo, kéo được Dược Thần Đế Tôn sang một bên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dược Thần Đế Tôn vẫn còn sợ hãi trong lòng, vội vàng nói lời cảm ơn
Vừa rồi, vết nứt phá sáu bạo phát ngay trên đỉnh đầu hắn, kém chút đã khiến hắn đầu lìa khỏi cổ, may là nhờ có Ngưu Mãnh kéo sang một bên, tránh được nguy cơ
“Ngưu đạo hữu, ân cứu mạng, suốt đời khó quên!”
Phương Bình vẫn chất phác cười: “Mọi người giúp đỡ lẫn nhau mà thôi, nếu đạo hữu xảy ra chuyện… Không còn thủ đoạn dò xét của đảo Dược Thần, chẳng phải chúng ta sẽ càng nguy hiểm hơn hay sao?”
Phía trước, Hải Ngu lại cảm thán: “Đạo hữu nhìn xa trông rộng, quả thật là như vậy
Trước đó ta còn lo lắng các vị bất hòa, sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, bây giờ lão hủ yên tâm hơn nhiều.”
Gặp được một nhóm cường giả thức thời, hắn cũng an tâm hơn nhiều

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.