Toàn Cầu Cao Võ

Chương 3163: Chuyên Lừa Người Quen




Chương 3163: Chuyên Lừa Người Quen (3)
Phương Bình bất đắc dĩ, Chiến Vương cũng tỏ vẻ đồng ý nói: "Không sai, Chiến Thiên Đế bị điên á
Đọc sách thì cũng được, nhưng đây là văn tự cổ đại, ta không biết đọc, cũng không có ai dạy
"Chỉ như vậy mà nhốt ta một năm, tận một năm
Chiến Vương nghiến răng nghiến lợi nói: "Chờ ta về, ta mà nhìn thấy Vương Kim Dương, ta phải đánh hắn một trận rồi tính sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Bình bất lực, tức giận nói: "Ngài nghỉ ngơi một chút đi
Mấy ngày trước hắn đã trở về, thực lực bình thường, cũng chỉ là Thánh Nhân mà thôi, nhưng cảm giác sắp đột phá Thiên Vương, ta nhắc nhở ngài một câu, kiềm chế một chút, đừng bị hắn đánh nát bộ xương già này
Sắc mặt Chiến Vương cứng đờ
Còn có chuyện này
Lên cấp Thánh Nhân rồi
Nói như vậy, ta không có cách nào báo thù à
Phương Bình chẳng thèm giải thích, nhìn khắp phòng sách, kỳ quái nói: "Các ngươi đọc sách chưa, Thịnh Nam chắc là biết chữ nhỉ, sao còn chưa ra ngoài
Thịnh Nam cười khổ
Những người khác cũng xấu hổ, biết chữ bây giờ lại là người một ưu điểm
Cơ Dao và Hoa Vũ hơi cảnh giác nhìn Phương Bình, Phương Bình lườm hai người một cái, vẻ mặt khinh thường nói: "Nhìn cái gì, bóp chết các ngươi bây giờ, các ngươi chả là cái thá gì
Hoa Vũ, ngươi được lắm, trước đó ông nội ngươi dám nhúng tay vào cuộc chiến giữa Nhân tộc và địa quật, nếu không phải lão Trương niệm tình cảm trước kia thì ta đã tiễn ông nội ngươi quy tiên rồi
Hoa Vũ liền vội vàng khom người nói: "Nhân Vương thứ lỗi, vương tổ làm vậy là vì bất đắc dĩ
Hồng Vũ và Lê vương chủ bức bách, lại lấy chuyện giúp Hoa Vũ lên Chân Thần làm điều kiện, vương tổ mới bất đắc dĩ đáp ứng ngăn cản Địa Hình..
"Trở về nói với ông nội ngươi, lần sau không may mắn như vậy đâu, chuyện lúc trước, xem như xóa bỏ
Nhưng bây giờ ngươi thiếu ta một cái mạng, bảo ông nội ngươi giết cấp Đế trả nợ, cứ như vậy đi
"..
Hoa Vũ cười khổ, nhưng vẫn vội vàng đáp: "Vâng, Hoa Vũ nhất định truyền đạt
Phương Bình cũng không nói nữa, còn về Cơ Dao, Phương Bình hờ hững nói: "Cơ Dao, nếu còn sống thì hãy dốc lòng làm đá mài đao cho Vân Hi và lão sư ta, bọn họ chắc sẽ nhanh chóng lên cấp tuyệt đỉnh, vai trò của ngươi là bia ngắm, là bàn đạp, là đá mài, giúp bọn họ tôi luyện
Bọn họ có thể đánh chết ngươi, nhưng nếu ngươi đánh chết bọn họ thì..
ngươi chuẩn bị chôn cùng cha ngươi đi
"..
Cơ Dao im lặng, cúi đầu, có bao nhiêu sỉ nhục, cũng chỉ cô ta tự hiểu
Phương Bình rất ngông cuồng
Nhưng mà, mọi người cũng đã quen với sự tùy tiện của hắn
Chiến Vương lại cảm thất bất ngờ: "Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ đánh chết bọn họ, ngươi thế mà không ra tay
"Không thể đánh chết thêm nữa
Phương Bình thở dài: "Đánh chết hết Chân Thần cấp Đế rồi, sau này cường giả Nhân tộc phải tôi luyện như thế nào
Đều là Thiên Vương Thánh Nhân, bọn họ chẳng lẽ phải giết cấp 9 sao
Cho nên, cần giữ lại một nhóm Chân Thần, bây giờ ta xem như đã hiểu lựa chọn của Trấn Thiên Vương
Tuy có năng lực giết cường giả địa quật, nhưng tốt nhất là đừng giết
Giết hết thì chẳng còn kẻ địch ngang bằng nữa
Tam Giới bây giờ thiếu hụt Chân Thần, phía Nhân tộc sắp có một nhóm tuyệt đỉnh, chẳng lẽ lại để tuyệt đỉnh đi đánh nhau với Thiên Vương
"Có lý
Chiến Vương gật đầu
Phương Bình cười nói: "Ngài cũng thế, ngài là cấp Đế, nếu đánh chết hết cấp Đế, thì ngài đi đâu tôi luyện
"..
Chiến Vương đen mặt lại, vừa nãy ông đang nghĩ đến những tuyệt đỉnh, kết quả Phương Bình tính cả ông vào, khiến ông cảm thấy hơi mất mặt
Mấy vị Chân Thần đều im lặng, cúi gằm mặt
Không có cách nào phản bác
Nghe xem, đây chính là lý do Phương Bình không giết bọn họ
Thật khiến người ta đau lòng
Ngay cả Thịnh Nam cũng không khỏi cảm thấy cay đắng, hắn là Thánh Nhân, nói như vậy, có lẽ Phương Bình cũng muốn để Thánh Nhân Nhân tộc rèn luyện
Sợ đánh chết mình, Thánh Nhân ít đi, Nhân tộc không có đối thủ ngang sức ngang tài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Bình cười cười, lên tiếng: "Mèo lớn, tiếng người trước đó là thư đồng của Chiến Thiên Đế..
là người thật hay là hình chiếu
Thương Miêu lắc đầu: "Không biết
Chiến Vương hơi nhíu mày nói: "Chắc không phải người thật chứ
Mỗi ngày đều nói có một câu, nói xong thì không thấy người đâu, nếu là người thật, mỗi ngày một câu như vậy, chẳng phải là đồ ngốc sao
"Có lẽ chỉ là âm thanh
Thịnh Nam giải thích: "Nơi đây chắc là Chiến Đường, năm đó Chiến Thiên Đế thành lập, có thể là năm xưa thư đồng thường xuyên quát lớn, cho nên ải này mới có tiếng thư đồng lưu lại
Phương Bình gật đầu, tiếc nuối nói: "Chiến Thiên Đế..
nếu giống với ải trước, ta có nên đánh chết hắn hay không
Ải vừa rồi ta đã đánh chết Thú Hoàng hơn sáu mươi lần, có nên làm vậy với Chiến Thiên Đế không
Gương mặt Thịnh Nam cứng đờ, người khác nói lời này, hắn không tin, thậm chí cảm thấy điên rồi
Nhưng Phương Bình..
hắn tin
Tên này là kẻ điên
Ải trước, hắn đánh chết Thú Hoàng hơn sáu mươi lần!
"Nhân Vương, Hoàng Giả..
vô cùng mạnh mẽ, nếu ngươi đã đánh chết Thú Hoàng..
Thú Hoàng ở đây có liên quan đến bản thể, bản thể của Thú Hoàng sẽ có cảm ứng
"Vậy thì tốt
Phương Bình xem thường nói: "Nếu hắn không biết, ta sẽ thấy tiếc, mất công đánh mấy chục lần
Nếu hắn biết thì mới thoải mái, ai bảo trước đó hắn ra tay với ta, đánh chết hình chiếu của hắn hơn sáu mươi lần, đây chính là lợi tức
Dứt lời, Phương Bình vẫy tay một cái, một quyển sách bay vào trong tay, Phương Bình nhìn thoáng qua, đầu váng mắt hoa
Ngại quá, ta không biết chữ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hận nhất những kẻ có học thức, lần nào cũng làm khó đám mù chữ chúng ta
Phương Bình thầm chửi thề, chả trách Chiến Vương phát cuồng, đổi thành hắn, ở nơi này một năm mà một chữ không biết, mỗi ngày đọc sách, hắn cũng sẽ nổi điên
Lão Vương cũng là một học sinh giỏi
Là di truyền tài năng của Chiến Thiên Đế sao
Phương Bình cầm sách đọc, Thịnh Nam muốn nói lại thôi, lúc lâu sau, thấp giọng nói: "Nhân Vương, phải đọc từ từ sau đến trước, cổ tịch không phải đọc như vậy..
Phương Bình hờ hững: "Ta biết, tùy tiện lật sách mà thôi
Nói nhảm, ta có thể không biết sao
Cổ tịch không phải đều đọc như vậy sao
Ta cần phải ngươi nhắc nhở ta sao
Vừa nãy ta chỉ quên mà thôi
Ngươi phát hiện ra thì thôi, còn nói ra trước mặt mọi người, đang coi thường ta
Thịnh Nam muốn khóc, làm người thật là khó
Sao Phương Bình lại tiến vào đây chứ
Đám Thần Giáo trời đánh, dẫn ai chả được, sao lại dẫn Phương Bình đến!
"Chậc, hy vọng hoàng tử sẽ không gặp phải Phương Bình..
nếu không..
Hoàng tử sẽ phải chịu khổ
Nhưng điện hạ rất thức thời..
chắc là sẽ không nguy hiểm đến tính mạng
Đối với việc Thiên Cực có thể sống hay không, hắn khá là chắc chắn
Chỉ sợ Phương Bình làm khó điện hạ, vị này thật không dễ hầu hạ
Ngay khi Thịnh Nam đang lo lắng cho Thiên Cực…
Rầm một tiếng, Thiên Cực đập vỡ bàn cờ, tức giận nói: "Đủ rồi, lão già, ông đối xử độc ác với con mình như vậy sao
Đánh ván cờ thôi mà, thắng ta tám mươi lần, đủ lắm rồi
Bàn cờ nhanh chóng khôi phục, đối diện, một bóng mờ ngẩng đầu, cười nhạt nói: "Tiếp tục đánh cờ, không thắng, không thể rời khỏi ải này
Thiên Cực nổi nóng: "Đánh cờ, đánh cờ cái con khỉ, người chờ xem, con cho người biết, người đừng ép đứa con trai ngoan của nữa, nếu không, con sẽ gọi tên khốn Phương Bình kia tới, xem hắn có đánh cờ với người không
Hắn không nổi điên đạp nổ đầu người mới lạ đó, đánh cờ cái gì, đánh cái con khỉ
"Không niệm tình cha con chút nào, uổng công trước đó con còn nghĩ, nếu người giáng lâm, con sẽ đi tìm mấy kẻ tàn nhẫn của Tam Giới thương lượng, đưa người về cung Tây Hoàng dưỡng lão
"Người lại đối xử với con như vậy
Người còn hy vọng dưỡng lão gì chứ
Người cứ chờ bị đánh chết đi
Thiên Cực vô cùng nổi giận, đánh cờ, đánh cái gì mà đánh, thua liên tục, hắn sắp điên rồi
Có tin con của người không nể mặt người hay không
Thiên Cực nhàm chán xếp cờ, hơi bất lực, tự nhủ: "Không biết Phương Bình có tới hay không, con nói nghiêm túc đấy, dù sao người cũng không phải là phụ hoàng, chỉ là một cái bóng, nhưng tốt xấu cũng giống phụ hoàng… Nếu người bị hắn đạp nát đầu thì mất mặt lắm, con cũng sẽ không vì cái bóng như người mà liều mạng với Phương Bình
Đến lúc đó cũng đừng trách con không niệm tình cha con
Hình chiếu Tây Hoàng không nói gì, tiếp tục cùng hắn đánh cờ
Thiên Cực càng đánh càng bực, đánh cờ cái quái gì chứ, cố ý lừa con của người phải không
Uổng công ban đầu ta còn vui vẻ, cửa ải đầu tiên đã gặp cha mình
Không ngờ, hóa ra người chuyên đi hại người quen

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.